watch sexy videos at nza-vids!

TRĂNG LẠNH

score
Đánh giá: 4.5/5, 581 bình chọn


Cô gái nức nở:

- Lúc đầu em nghĩ là bà thương em, không muốn sống một mình nên giữ em lại, nhưng càng ngày bà càng kỳ lạ, đáng sợ lắm...nói đến đó cô gái rùng mình co người lại.

- Kỳ lạ, kỳ lạ thế nào?

- Bà ấy càng lúc càng ít đi ra ngoài, nếu đi thì chỉ đi ban đêm, có hôm nọ, giữa khuya em nghe thấy có tiếng động bên ngoài, sợ có trộm nên em dậy xem thì em thấy mẹ em...giọng cô run run...bà ta... cắt cổ một con gà, lấy máu tươi cho vào bát rồi đưa lên miệng uống.

- Sao? Cường kinh hãi. Uống máu tươi à?

- Vâng, em nhìn thấy miệng bà ta đầy máu, sợ quá chạy về phòng đóng cửa lại, cả đêm chẳng dám ra ngoài.

Cường nổi gai ốc, anh lờ mờ nhớ lại những câu chuyện ma quái mà lúc ở quê anh thường nghe người làng kể lại. Anh đứng bật dậy:

- Chúng ta phải ra khỏi đây thôi. Em cũng vậy, nếu ở đây lâu là nguy đấy. Em đi theo anh, em còn bà con hay người than để nhờ cậy không?

Cô gái lắc đầu:

- Em là trẻ mồ côi, chỉ còn có một mình.

Cường suy nghĩ một thoáng:

- Em cứ đi theo anh, ta phải mau mau ra khỏi đây thôi. Em vào thu xếp tạm vài thứ rồi đi nhanh.

Cô gái nhìn anh thảng thốt, rồi chợt ngồi sụp xuống.

- E không đi được đâu anh.

- Sao vậy? Em không ở lại được nữa đâu? Ngần ngại một lúc, Cường nói: Anh ngờ là bà ta không phải bị điên đâu, mà là...anh ngập ngừng...Mà em phải đi thôi. Bà ta sẽ làm hại em đấy.

Cô lại khóc:

- Em thử bỏ đi mấy lần rồi anh. Nhưng lần nào cũng bị bắt lại, bà ta biết em đi đâu.

- Làm sao mà biết được?

- Em không biết. Anh thấy vết sẹo này không? Cô vén tóc cho Cường nhìn. Lần trước lúc em trốn đi bà ấy đánh em đấy. Bà còn nói, nếu em bỏ đi lần nữa bà sẽ bẻ cổ rồi ăn tươi nuốt sống em.

Cường lại rùng mình.

- Lúc tối bà ấy lao đến siết cổ anh, em sợ anh chết, nên quỳ lạy van xin mãi bà ấy mới tha. Cô ngẩn lên nhìn:

- Thôi thì anh đi đi, em ở lại, dù sao cũng là mẹ con, bà không làm gì em đâu.

Cường chần chừ, anh rất muốn đi thật nhanh khỏi đây, linh tính cho anh cảm giác chẳng lành, về một chuyện gì đó khủng khiếp sẽ xảy ra. Nhưng anh không thể bỏ lại cô gái tội nghiệp này. Chợt cô gái kêu lên:

- Em biết cách thoát rồi, nhưng anh phải giúp em. Em ngờ rằng bà ta có bùa phép chi đó nên mới biết được em đi đâu. Lâu nay em để ý thấy bà ta thường ngủ bên cạnh một cái hòm, trong hòm dường như bà ta đặt một con hình nhân ghi tên em, ở đầu hòm có dán một lá bùa, chỉ cần gỡ được lá bùa đó ra là em có thể đi. Em không tự tay gỡ lá bùa đó được, anh giúp em với.

Cô gái khẩn khoản van nài. Cường không kịp suy nghĩ, anh giục.

- Em dẩn anh vào phòng bà ta ngay đi.

Cô gái mừng rỡ toan dẩn anh vào thì chợt...cô dừng lại nghe ngóng...nét mặt bỗng trở nên tái xanh, hoảng hốt.

- Không kịp rồi, mẹ em bà ấy về sắp tới rồi, anh mau trốn đi, không bà ta giết anh đấy.

Cường lắng tai nghe xung quanh vẩn yên ắng.

- Anh có nghe thấy gì đâu?

- Không, bà ấy sắp về tới rồi, em nghe thấy mà, anh mau trốn đi.

- Còn em thì sao? Chẳng lẽ em không đi?

- Tối nay. Cô gái nhìn anh khẩn khoản nói. Bây giờ anh cứ trốn đâu đó xung quanh đây. Tối nay, đợi lúc mẹ em ngủ, anh vào nhà gỡ lá bùa. Anh đi đi, tối nay em sẽ ra cửa sổ ra hiệu cho anh vào, anh đi nhanh lên, phía sau có một góc hàng rào bị đổ anh trèo qua được đấy, đi đi anh, kẻo không kịp mất...

Nghe lời cô gái, Cường vội vã chạy ra phía sau, nhìn quanh quất, phía cuối vườn nơi um tùm dây leo quả là có một đoạn hàng rào bật gốc, những thanh tre đã mục gẫy, Cường đưa tay vẹt mớ dây tơ hồng uốn éo, vừa sắp trèo qua thì đã nghe tiếng bà già quát tháo trong nhà. Cường hoảng sợ lao nhanh qua, mặc kệ những đoạn tre lởm chởm chỉ chực cào vào da thịt.

Thoát khỏi ngôi nhà, Cường cắm đầu chạy một đoạn khá xa rồi từ từ dừng lại nghe ngóng, bóng chiều đổ xuống nền gạch đá loang lỗ của con đường nhỏ, từng vũng, từng vũng nước đục ngầu bốc mùi khăm khẳm của bùn đất quyện mùi rác rưởi vương vãi khắp nơi, phía sau đường chính là những căn nhà thưa thớt, lụp xụp và tối tăm tụt sâu trong những lùm cây um tùm. Cảnh chiều càng thêm ảm đạm bởi hoàng hôn sắp tắt, đỏ ối cả một vùng trời hắt cái ánh sáng hực đỏ như máu xuống mọi vật. Một cơn gió lạnh kéo qua, chợt...Cường lắng tai nghe, dường như phía sau anh có tiếng bước chân, tiếng chân ai đi thật nhanh, anh lạnh người, cắm đầu chạy thục mạng, càng chạy, anh càng thấy chân mình ríu lại, còn tiếng chân kia càng lúc càng gần. Anh nghe cả tiếng gió bạt hơi thở hổn hển của mình ù ù bên tai. Trong đầu anh hiện lên khuôn mặt và cái miệng vương đầy máu tươi của bà già, cả đôi mắt long lên sòng sọc đầy thèm khát. Anh cứ chân trần mà giẫm lên bùn đất lổn nhổn đá găm.

- Cậu kia, đứng lại, đừng chạy nữa, đứng lại...

Đến lúc nghe tiếng gọi phía sau thì Cường mới như chợt tỉnh, đó là giọng của một người đàn ông, ông ta vừa chạy vừa gọi, giọng ngắt quãng trong tiếng thở. Anh từ từ dừng lại, ngoái đầu nhìn, anh nhận ra, đó là ông già anh gặp hôm trước ở hẻm, ông ta đang dứng thở dốc, mặt đỏ au vì cố chạy theo anh.

- Là ông, ông đuổi theo tôi làm gì?

- Tôi làm sao mà phải đuổi cậu. Tôi định hỏi cậu vài chuyện không ngờ cậu bỏ chạy nhanh quá. Tôi sợ cậu chạy mất nên phải đuổi theo gọi lại. Mà cậu làm gì mà chạy như ma đuổi thế kia?

Cường đã bình tĩnh trở lại, anh bước đến gần ông già:

- Thì đúng là tôi cứ sợ bị ma đuổi ông ạ. Rồi anh ngập ngừng. Không chừng... còn... đáng sợ hơn cả ma nữa....
« Trước1...345678Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện Ma Chiếc Đèn Mẫu Đơn
» Truyện Ma Bảy người lái buôn xấu số
» Truyện Ma OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
» Truyện Ma My Vampire
» Truyện Ma CHUYẾN BUS SỐ 26
12»
Bài viết ngẫu nhiên
» CHUYỆN MA Vùng đất khó ở ( Có thật 100%)
» TRĂNG LẠNH
» Con ma truyền kiếp
» My Vampire
» OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
» Bảy người lái buôn xấu số
» Chiếc Đèn Mẫu Đơn
Tags:
bạn đang xem

TRĂNG LẠNH

bạn có thể xem thêm

Truyện Ma còn nữa nè

TRĂNG LẠNH v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk