watch sexy videos at nza-vids!

Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?

score
Đánh giá: 4.5/5, 5754 bình chọn
đi tới những thiên đàng…- Hoàng Ngân chớp chớp mắt – Ôi, hãy cho chị một phút thôi… một phút để “điên” ý mà.

- Tại sao chị lại chỉ xin em một phút chứ? Em sẵn sàng nhường phòng này, chiếc bàn này, và cả cái ghế này nữa cho chị hàng giờ đồng hồ. Em sẽ ra ban công, ngột ngạt quá, ngột thở với người sắp được rước về dinh quá đi mất thôi…

Tâm Lan nửa đùa, nửa thật. Nụ cười méo mó của cô bị che lấp một nửa bởi mái tóc đang rủ về phía trước. Hoàng Ngân sẽ không thể nào phát hiện được cô đang rất buồn.

- Lấy chồng? Chúa ơi! Và cả những đứa con nữa chứ! Chị đang ước ao mình sẽ hạnh phúc tới tận lúc về già đây. Em biết ở Paris đó, những ông bà bước sang tuổi tám mươi vẫn có thể ôm và hôn nhau như nam thanh nữ tú bây giờ. Thật ngây dại…

Hoàng Ngân nhắm hờ đôi mắt, cô đang tưởng tượng về nụ hôn ở tuổi của những ông bà già bên Paris. Môi hôn đó có khác gì với tuổi trẻ. Cái ôm nồng ở tuổi đó sẽ khác với bây giờ ra sao… Hẳn rất ngọt, hẳn rất nồng nàn…

Mối tình thời sinh viên thất bại đã trở thành vết chém đau thương và khổ sở nhất khiến cô thấy “ghê tởm” mỗi khi ai nhắc tới câu“ đợi chờ là hạnh phúc”. Cô chấp nhận hẹn hò với bất kể chàng trai nào ngay sau thời gian đó, dù đẹp mã hay xấu dạng, dù giàu sang hay nghèo hèn. Thời gian cho những cuộc tình đó được tính bằng tháng, bằng tuần, thậm chí là bằng một hay hai bữa cơm rồi đường ai người ấy bước.

Vậy mà ngày ngày, cô vẫn cùng Tâm Lan chia sẻ với quý thính đài, bạn đọc về chuyện tình yêu, chia sẻ những rắc rối. Câu chuyện của độc giả khiến các cô phải coi đó như câu chuyện của chính mình, phải tự nhập vai thành nhân vật trong câu chuyện để đưa ra quyết định và hướng giải quyết. Nhưng Hoàng Ngân không có kinh nghiệm, Hoàng Ngân máy móc và có phần khô khan. Bởi vậy, cô là một kỹ thuật viên phòng thu xuất sắc. Ngần đấy thời gian, đã có lúc cô thốt lên rằng: “Chẳng có chàng trai nào hợp với mình hết trơn hết trọi…”.

- Sắp đến lượt chị rồi. Lấy chồng là biết hết những trái thơm ở đời mà Chúa đã sắp đặt. Đừng nôn nóng, chị ạ. – Tâm Lan bật cười. Những người đang yêu thường có nhiều hành động vô cùng khó hiểu. Cô ngẫm thầm, ngày xưa, cũng có thời gian cô như thế.

- Nhìn gia đình em hạnh phúc thế, chị chẳng lo. Lẽ nào, chị không làm được ư? Nếu có khúc mắc nào, chị hứa sẽ mang giấy bút sang nhà em để xin tí kinh nghiệm.

Nói xong, Hoàng Ngân quàng ba lô ra phía sau và ôm chồng tài liệu tiến về phía cửa văn phòng: “Cũng nên về sớm đi mà lo cơm nước cho gia đình. Chị phải tranh thủ chuẩn bị cho ngày cưới. Ngày kia sẽ có người đến thay chị, em cố gắng làm việc với cô ả này nhé. Nghe sếp nói, đó là người có năng lực nhưng trong vấn đề giao tiếp thì khá kiệm lời. Chị tin tưởng ở em mà. À, nhớ đưa chồng và con bé đến dự tiệc cưới của chị, rất mong mỏi gia đình em”.

Tâm Lan nhoẻn miệng cười thay lời chào tạm biệt. Cô thu lại một chồng thư của khách hàng để gọn vào túi xách. Đó là bạn của cô mỗi khi đêm về… Cô bỗng dưng nhớ đến những câu thơ:

“Chém cha cái kiếp lấy chồng chung

Kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng

Năm thì mười họa, nên chăng chớ

Một tháng đôi lần, có cũng không…”.

Chương 13

Hoàng Minh sẽ luôn ở cạnh Kiều Thanh, vậy ai là người dắt Tâm Lan qua những nỗi đau?

Văn phòng công ty sực nức một mùi thơm lau sàn nhà hết sức khó chịu. Những viên gạch hoa được hai cô lao công đang mải miết cọ xát bằng cây lau nhà trở lên sáng loáng hơn. Mùi thơm không mấy dễ chịu này xộc thẳng vào mũi khi Tâm Lan đang từng bước rất chậm chạp rời khỏi thang máy.

- Tâm Lan! Chị ở đây!

Tâm Lan nhận ra giọng Kiều Thanh ở ngay phía sau mình. Tần ngần mất vài giây rồi cô mới xoay người lại về hướng quán café ở lầu một của tòa nhà. Gió chiều thổi mạnh tạt bay những lọn tóc của Kiều Thanh ra trước mặt. Những gốc cây xà cừ gần chục năm tuổi xì xào tiếng lá cọ vào nhau đang bay lác đác. Kiều Thanh đã chờ cô theo như lời hẹn ở cuộc điện thoại ban chiều.

- Lại đây. Đừng sợ.

Giọng Kiều Thanh như đang mời gọi một đứa trẻ lại gần mình với vẻ thèm thuồng mùi da thịt của trẻ thơ để cho chúng những viên kẹo với những màu sắc bắt mắt. Tâm Lan bật cười vẻ khinh khỉnh nhưng hai chân vẫn không hề di chuyển. Kiều Thanh chỉ cách cô chừng mươi bước chân.

- Có chuyện gì vậy chị? Giờ trễ rồi, em xin hẹn chị vào sáng sớm mai.

- Ồ! Đừng nghĩ thế… xin em… Anh Hoàng Minh chắc giờ này cũng đi làm về rồi, chị còn chưa chuẩn bị nấu bữa cơm chiều cơ mà. Còn em thì bận bịu chi? Chẳng phải bé Nguyên Thảo đã được ngoại nó chăm bẵm từng chút một à?

- …

- Đừng từ chối. Lại đây. Chị không làm khó gì ở phía em cả. Chị hứa đấy.

Tâm Lan biết mình không thể im lặng hoài, càng không thể từ chối mãi. Cô rảo bước rất nhanh về phía trước.

Vừa ngồi xuống ghế, một nhân viên nhanh nhẹn đã đứng kế bên từ lúc nào. Tâm Lan chậm rãi: “Cho tôi một Capuchino”.

- Hôm nay chị mặc đồ đẹp lắm! – Tâm Lan bặm môi và nhìn Kiều Thanh. Cô không biết phải mở lời câu đầu tiên như thế nào cho phải lẽ.

- Ừ! Chiếc váy này chị mua ở Mỹ. Màu sắc trẻ trung mà mặc rất dễ chịu. – Kiều Thanh vui vẻ nói, giọng đầy tự hào.

- Dạ.

Tâm Lan đáp lại tỏ rõ sự khó chịu của mình. Cô đã nói dối vậy mà Kiều Thanh lại hào hứng khoe khoang. Làm sao để tiếp tục cuộc đối thoại này khi cả hai cũng đang thù ghét nhau cơ chứ?

- Chị cần tư vấn tâm lý. Em có thể giúp chị được chứ?

Kiều Thanh vừa nói vừa đưa ly café ca cao sữa lên trước mặt hít hà.

- Kiều Thanh này! Chị không phải tỏ thái độ đó với em đâu. Chị nên kiếm một bác sĩ giỏi và chữa lành bệnh cho chị. Còn em, em còn chịu thua với “căn bệnh” của mình cơ mà. – Tâm Lan thẳng thắn trả lời.

- Vậy em làm việc trong trung tâm đó để tư vấn cho ai?

Kiều Thanh nhìn thẳng vào mắt cô, khóe miệng hơi nhếch lên một chút khiến Tâm Lan chợt nhíu chân mày lại. Cô không biết chị ta đang cười cợt mình, hay là nở một nụ cười xã giao qua câu hỏi đầy ẩn ý. Cô vẫn không thể hiểu được người đàn bà ngồi ngay trước mặt – người đã cho cô liên tiếp mấy nhát dao sâu hoắm chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi được tính bằng ngày.

- Hãy coi chị như một khách hàng, một khách hàng đang rất cần chữa trị tâm lý, một khách hàng rất tôn trọng và thán phục tài năng của em. Hiểu ý chị chứ, Tâm Lan?

Kiều Thanh mở giọng dịu dàng, chị ta nói tiếp sau một hồi im lặng và cảm thấy không khí có phần gượng gạo trước cái nhìn mơ màng từ đôi mắt nhắm hờ của Tâm Lan. Cô bật cười trước lời khen có thêm phần mỉa mai này.

- Kiều Thanh! – Tâm Lan uống một ngụm nước lọc và chậm rãi gọi khẽ tên Kiều Thanh. – Em không có nhiều thời gian để gặp một người như chị, càng không có thời gian để đôi co những lời lẽ vô bổ thế này. Qua cách nói chuyện, em nghĩ là ngoài chữa trị tâm lý, chị còn mắc một thứ bệnh khủng khiếp hơn cơ. Chị ngồi chờ đi. Em sẽ gọi bác sỹ tốt nhất nơi em làm việc tới đây để giúp chị.

- Theo em thì bệnh gì? Bệnh điên hay là bệnh rối loạn nhỉ? Toàn những tác dụng phụ của tình yêu mang lại phải không? – Kiều Thanh cười nhếch môi....

« Trước1...2930313233...50Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Tiểu Thuyết Sói
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» Pé Bi ... Anh Đã Về
» Chết Lỡ Yêu Ông Xã Hờ
» Cô Giáo! Em Sẽ Mãi Ở Trong Tim Anh!
» Người con gái anh không thể quên voz
» Yêu Em Rồi Đấy #2
» Yêu Em Rồi Đấy #1
» VỢ ƠI ANH BIẾT LỖI RỒI
» THƯA THẦY EM YÊU ANH
123»
Tags:
bạn đang xem

Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ? v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk