Mặt trời lên cao thiêu đốt núi rừng bằng cái nắng chói chang, mặc dù đi dưới những hàng cây xanh mát nhưng Trúc Chi vẫn thấy hoa mắt cô vội rót nước vào tay rồi khoát lên mặc cho tỉnh táo. Cơn khát làm cổ họng Trúc Chi bỏng rát nhưng do không muốn bị bỏ lại đằng sau nên cô vừa đi vừa ngửa cổ uống nước. Và hậu quả của hành động ngu ngốc này là cô vướng phải một sợi dây leo và ngã nhào xuống một bên sườn.
Áááaaaa!!
Tiếng hét vừa vang lên lập tức hai vị nhóm trưởng liền rời vị trí chiến đấu phóng như bay đến bên cô gái nhỏ. Thanh Phong ở xa hơn nên bị chậm mất một giây, Thiên Vương đã đỡ Trúc Chi ngồi tựa vào lòng mình.
- Cua, em sao rồi? Có bị thương ở đâu không?
Thanh Phong nắm lấy hai tay Trúc Chi lật qua lật lại kiểm tra.
- Nhẹ thôi, cẩn thận chút chứ.
Thiên Vương gằn giọng với Thanh Phong.
- Em....- Trúc Chi nhăn mặt.
- Em đau ở đâu?
Hai chàng nhóm trưởng đồng thanh. Mọi người đều hướng mắt về phía cô gái nhỏ lòng động chút thương cảm nhưng chẳng ai dám bén mảng đến gần, thôi thì tranh thủ nghỉ ngơi cho yên bình.
- Chân em đau lắm.
Thanh phong vội tháo giày Trúc Chi ra cẩn thận kiểm tra.
- Em bị bong gân rồi.
Thiên Vương liếc nhanh về phía Đăng Khoa, anh bạn nhanh chóng hiểu ý vội lục tung balo cứu thương rồi mang đến chai thuốc đặc trị bong gân. Thanh Phong cầm lấy chai thuốc, địu giọng.
- Em cố chịu đau chút nha!
Dặn dò thế thôi chứ từng cử chỉ của anh đều rất nhẹ nhàng. Bôi lớp thuốc lên vùng bầm tím anh nhẹ tay xoa đều.
- Đi đừng kiểu gì thế? Mắt mũi em để đâu vậy?
Thiên Vương chau mày khi Trúc Chi vẫn không thể tự bước đi được. Trúc Chi nhăn nhăn mặt không thèm trả lời.
Chưa biết phải thế nào để tiếp tục cuộc hành trình thì một cuộc tranh giành xảy ra. Thiên Vương và Thanh Phong mỗi người một bên ai cũng ra sức kéo cô gái nhỏ về phía mình.
- Tôi cõng, cô ấy là thành viên của nhóm tôi.
Thiên Vương luồn tay qua eo Trúc Chi kéo mạnh cô về phía mình.
- Cô ấy là bạn gái tôi.
Thanh Phong giật Trúc Chi ra khỏi tay Thiên Vương. Cứ thế hai bên giằng co qua lại.
- Thôi đi, buông em ra. Em tự đi được.
Trúc Chi vung tay cả hai người ra, cuối xuống nhặt chiếc giày lên rồi khó nhọc bước đi nhưng mỗi khi đặt châm xuống đều rất đau. Đến bước thứ ba thì không chịu nỗi cô ngã nhào về phía trước. Một vòng tay rắn chắc kịp thời đỡ lấy.
- Tôi nghĩ để mình cõng em ấy thì tốt hơn hai người khỏi mất công tranh giành.
Đăng Khoa cười cười nhìn hai vẻ mặt đang tối dần đi. Trúc Chi thở dài.
- Phiền anh vậy.
Vậy là kết thúc cuộc tranh giành thứ nhất Trúc Chi an toàn trên lưng Đăng Khoa. Cả hai nhóm lại tiếp tục cuộc hành trình và cuộc tranh giành thứ hai - cuộc tranh giành giải nhóm về đích đầu tiên đã thuộc về một nhóm khác.Địa điểm dừng chân của cả đoàn là một bãi đất trống rộng rãi và khá mát mẻ trên đỉnh đồi, chẳng biết là do thiên nhiên có sẵn hay do Học viện san bằng? Khi các đội đã tập hợp đầy đủ, nghỉ ngơi và đánh chén no nê thì bắt đầu dựng trại. Mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng vấn đề còn lại là việc các cô cậu trổ tài xây dựng.
Trừ nhóm của Thiên Vương và Thanh Phong ra các nhóm còn lại đều rất vất vả trong việc dựng lều trại. Núi rừng yên tĩnh bỗng chốc bị náo động bởi tiếng la hét, cười đùa, quát mắng khi các thầy cô và học sinh cùng nhau bày ra các trò chơi quái đản nhất từ trước đến nay. Không có một chút e dè nào hết, tất cả đều hòa mình với nhau quậy hết cỡ.
Chân Trúc Chi vẫn còn đau nên cô chỉ ngồi từ xa nhìn lại đến khi chán chường thì tựa vào gốc cây mà ngủ thiếp đi trong mệt mỏi. Không có An An cũng thật buồn.
Trong khi cô gái nhỏ say ngủ thì Đăng Khoa mang áo khoác đến đắp lên người cô theo sự nhờ cậy của Thiên Vương, chỉ một hành động đơn giản thế thôi mà anh cũng không thể làm được vì anh cần phải giữ khoảng cách với cô bởi trong trò chơi này anh đóng vai một người xa lạ. Thế nhưng, một kẻ quyền uy nào đó đã quát lên với đám đông khi có người định vực cô gái nhỏ dậy.
- Để yên cho cô ấy ngủ.
Vậy là quậy đến đâu cũng không ai dám bén mảng đến gần khu vực gốc cây to nơi cô gái nhỏ đang ngủ.
Khi mọi thứ đã hoàn tất thì nắng cũng bắt đầu ngã màu. Sắc cam dịu dàng ấm áp bao phủ lên không gian. Đứng trên đỉnh đồi phóng tầm mắt ra xa bạn có thể thu được cả một vùng đất trời mênh mông, không khí mát lạnh của núi đồi chợt ùa về xua tan đi bao mệt nhọc của ngày dài.
- Người mình bẩn quá, giờ làm sao tắm rửa gì đây?
Một cô bạn khá dễ thương nhăn nhăn mặt nhìn quanh. Đề tài bức xúc đã được gợi mở mọi người lại nhao nhao cả lên. Đột nhiên một tốp vài cô cậu hớt ha hớt hải chạy đến la to.
- Đằng kia có con suối lớn lắm.
Câu thông báo vừa dứt cả đoàn liền kéo nhau chạy thẳng về phía con suối.
Quả thật có một con suối lớn cách địa điểm cắm trại không xa. Từng dòng nước mát lạnh đổ xuống một cái hồ nông phía dưới. Cả bọn thấy thế mắt sáng hẳn lên không còn nhớ phép tắc hay phân biệt nam nữ gì nữa, hết thảy đều nhảy ầm xuống hồ.
Tiếng cười đùa rộ vang một khung trời, những bàn tay cứ thi nhau vóc nước lên phát mạnh vào người xung quanh. Một cách gián tiếp nào đó là họ đang tắm cho nhau. Sau khi quậy tung cả con suối các cô cậu mới chịu bò lên bờ và vấn đề nan giải tiếp theo là tìm chỗ để thay quần áo.
Cả bọn lại dắt díu nhau về khu trại vòi vĩnh thầy giám thị vì họ không thể mang số nước suối kia vào trong lều. Thầy giám thị lắc đầu ngao ngán chỉ tay về phía những khu nhà tắm dã chiến ở phía sau rặng cây mà Học viện đã chuẩn bị sẵn. Vậy là sự nghiệp tắm rửa xem như đã hoàn thành....

