Thiên Vương cũng rất muốn đến bên Trúc Chi nhưng anh không thể. Lúc ngã lăn trên sườn núi lưng anh bị va mạnh vào một tảng đá nên giờ đây anh cũng không thể cử động.
- Đừng lo sẽ có người đến cứu chúng ta thôi.
Viễn cảnh một năm trước lại hiện về trước mắt Trúc Chi. Đột nhiên cô thấy sợ, sợ cái mùi máu tanh nồng, sợ những câu an ủi những lời dặn dò, sợ cảm giác phải nắm lấy một bàn tay rất lạnh và hơn hết là cô sợ mất anh. Rất sợ! Nước mắt lại chực trào ra trên khóe mi, phải cố gắng lắm cô mới không nấc lên thành tiếng.
Điện thoại hết pin nên ánh sáng nhỏ nhoi ấy cũng tắt ngấm, màn đêm lại ụp xuống lạnh lẽo. Trúc Chi hốt hoảng liền gọi tên anh.
- Thiên Vương?
- Đừng sợ, tôi ở ngay đây mà.
Trong cơn hoảng loạn Trúc Chi quờ quạng bàn tay vào bóng tối để tìm anh, tìm điểm tựa cho tâm hồn. Lúc đó, một bàn tay ấm khác cũng vươn ra. Đôi bàn tay tìm thấy nhau trong bóng tối, chúng đan vào nhau ấm áp. Không còn cố kiếm tìm anh trong đêm Trúc Chi lặng người đi để nghe rõ nhịp thở của anh.
- Em ổn chứ/
- Ừm, không sao.
Sau một hồi im lặng Trúc Chi quyết định phá vỡ bầu không gian cô quạnh này.
- Anh...những lời hôm đó anh nói đều là thật sao?
- Hôm nào?
- Hôm ở cầu thang thư viện.
Thiên Vương im lặng lúc lâu rồi "Ừ!" một tiếng lạnh nhạt. Trúc Chi thôi không hỏi nữa, cô im lặng nhưng lòng lại đang dậy sóng. Một sự hụt hẫng nào đó len vào tim, hụt hẫng đến sụp đổ và một cảm xúc nào đó rất lạ cứ chiếm lấy con người cô. Bao nhiêu giả thuyết cô đưa ra đều tan biến trong phút chốc. Cảm giác như vừa rơi thẳng từ thiên đường xuống địa ngục.
Trúc Chi buông lõng bàn tay trong tay Thiên Vương, nửa muốn rút khỏi bàn tay ấy nhưng nửa lại muốn níu kéo ở lại. Khi Trúc Chi còn chưa quyết định được thì Thiên Vương đã siết chặt tay cô hơn. Ấm nồng!
Một cảm xúc không thể gọi tên và cũng không thể lí giải. Nó đan xen và phức tạp, có đau có nhớ, có ấm áp có lạnh lùng, có hi vọng có sụp đổ, có bất cần có níu kéo. Mọi thứ cứ mơ mơ hồ hồ tựa như một màn sương trắng, tưởng chừng như đã nắm bắt được trong tay nhưng hóa ra lại chẳng có gì và khi tưởng chừng như mình không có gì cả thì lại nhận ra mình có cả một màn sương bao quanh.
Vô định là thứ mà Trúc Chi cảm nhận được từ cái cảm xúc lạ thường này. Cái cảm xúc mà chỉ có thể gọi tên là cảm xúc.Có những sự thay đổi bất ngờ khiến ta giật mình khi nhận ra nhưng đáng sợ hơn là những sự thay đồi thầm lặng. Chỉ là thầm lặng nên khi nhận ra thì giật mình đến độ bàng hoàng.
Trong màn sương trắng mờ nhạt Thanh Phong dần tan biến khỏi tay Trúc Chi. "Em quay về đi, ở đó có người đang đợi em đấy!"
Bừng tỉnh khỏi giấc mộng Trúc Chi đảo mắt nhìn quanh và lờ mờ nhận ra dường như mình đang ở bệnh viện, toàn thân vẫn còn rất ê ẩm mệt mỏi nên cô không buồn cử động tay chân chỉ khẽ nghiêng đầu về một bên. Qua màn nước mắt Trúc Chi nhận ra có một người thanh niên đang ngồi trên chiếc ghế gần giường bệnh, gương mặt trầm tư.
Cảm giác nhẹ nhõm bình yên vô cùng khi cô nghĩ đó là anh bởi lúc nào cũng thế sau những biến cô xảy đến khi mở mắt ra người đầu tiên cô nhìn thấy luôn là anh. Không biết tự bao giờ cô lại mặc nhiên xem đây là điều tự nhiên vốn có.
Định khép mắt lại ngủ thêm một lát nhưng Trúc Chi giật mình nhận ra người thanh niên đó không phải là, không phải là chàng trai với mùi bạc hà thanh mát. Cảm giác hụt hẫng trào dâng khi cô nhận ra đấy là Đăng Khoa.
- Em tỉnh rồi à?
Đăng Khoa cười nhẹ.
- Em thấy trong người sao rồi? Còn đau ở đâu không?
- Em không sao chỉ hơi ê ẩm chút thôi.
- Ừm, vậy là tốt rồi. Chắc em đói rồi ha, có muốn ăn chút gì không?
- Anh, Thiên Vương đâu rồi? Anh ấy sao rồi?
- À....
Đăng Khoa còn chưa kịp nói hết câu thì Thanh Phong chạy vào, vẻ mặt hốt hoảng lo sợ. Nắm chặt tay Trúc Chi, anh nói giọng khẩn trương.
- Cua, em sao rồi? Em ổn không? Có thấy đau ở đâu không? Em làm anh lo quá, sao lại ra nông nổi này?
- Em...em không sao anh đừng lo.
Trúc Chi lại hướng mắt về phía Đăng Khoa tỏ ý muốn nghe tiếp thông tin về Thiên Vương nhưng câu trả lời mà cô nhận được là một sự bất an lo lắng khôn cùng.
- Thôi em nghỉ đi anh có việc phải đi. Cậu chăm sóc Trúc Chi nhé! Lát nữa người nhà em ấy sẽ đến.
Đăng Khoa trầm mặt bước ra khỏi phòng.
Theo lời Thanh Phong thì hôm qua anh đến chỗ hẹn thì không thấy Trúc Chi đâu cả, anh cứ nghĩ cô còn giận anh nên không đến nhưng tìm mãi vẫn không thấy cô đâu cả cho đến khi thầy giám thị thông báo Thiên Vương và Trúc Chi đã mất tích. Mọi ngườ liền chia nhau đi tìm nhưng vì trời tối mà lại là địa hình đồi núi nên không có chút tin tức nào. Đến sáng hôm sau anh mới được thông báo là đã tìm thấy cô.
Bị thương cũng không nặng lắm nên Trúc Chi xuất viện sớm. Mỗi ngày đi học cô đều cô gắng nghe ngóng tin tức của Thiên Vương nhưng tất cả mà cô nhận được chỉ là con số 0. Anh như bốc hơi khỏi thế giới này. Nghĩ đến đây Trúc Chi liền thấy sợ hãi vô cùng. Lần đầu tiên cô có chung một mối quan tâm với toàn thể học sinh trong Học viện này.
Đang thẫn thờ trên dãy hành lang rộng trước cửa lớp Trúc Chi va phải một ai đó.
- Mắt mũi để đâu vậy hả? - Ái Vy cau có.
Trúc Chi không nói gì chỉ hướng ánh mắt lạnh về phía cô, định bụng lướt qua nhưng cô bị Ái Vy túm tóc kéo giật lại.
- Mày còn chưa xin lỗi tao đấy!
Sau cuộc đụng độ ở canteen Ái Vy và cô bạn yểu điệu của mình luôn giữ một khoảng cách nhất định với Trúc Chi, họ chẳng dám làm gì ngoài việc lén lút ném ánh nhìn thù ghét vế phía cô nhưng hôm nay thì lại chủ động gây chuyện....