Bước ra khỏi khu nhà tắm dã chiến khi đã tạm ưng ý là mình đã sạch sẽ Trúc Chi lê từng bước chân đến ngồi dưới một gốc cây to. Bỏ qua âm thanh náo nhiệt của khu lều trại cô thả mình vào không gian bao la của đất trời. Hoàng hôn trên đỉnh núi thật đẹp với chút nắng nhẹ trên nền trời cao, vệt màu cam thẫm quét lên vầng mây những dải sáng mềm mại, mặt trời dần lui về phía sau ngọn núi.
- Chân em còn đau không?
Thanh Phong ngồi xuống cạnh Trúc Chi, một tay anh đưa cho cô mẩu bánh sandwich sữa một tay nâng chân cô lên.
- À, em đỡ rồi.
Trúc Chi vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh, nụ hôn buổi chiều hôm đó vẫn còn rất ám ảnh cô. Có nằm mơ cô cũng không thể nào ngờ rằng anh lại đối xử thô bạo với cô như thế. Giận! Đúng, cô vẫn còn đang giận anh.
Thanh Phong vẫn còn chưa kịp thoa thuốc cho Trúc Chi thì bị thầy giám thị gọi đến dự họp các nhóm trưởng để thảo luận chương trình sinh hoạt cho các nhóm. Anh chỉ kịp để lại cho cô lời nhắn cho một cuộc hẹn.
- Lát em đợi anh ở đằng kia nhé! Anh có chuyện muốn nói với em.Dù rất giận anh nhưng Trúc Chi vẫn đến chỗ hẹn. Trời chập choạng tối nên khó khăn lắm cô mới đến nơi được. Rừng núi về đêm bỗng chốc trở nên đáng sợ vô cùng, những mảng tối bắt đầu lấn dần mọi thứ, chúng chầm chậm nuốt chững những lùm cây rồi đến những hàng cây cao sừng sững. Gió cũng rít mạnh hơn.
Trúc Chi khẽ rùng mình một cảm giác bất an nào đó dấy lên trong lòng, cô vội cầm điện thoại lên định gọi cho Thanh Phong nhưng lại không có sóng nên đành tìm chết độ đèn pin.
Đang loay hoay tìm ứng dụng đèn pin thì Trúc Chi nghe âm thanh xột xoạt ở phía sau, cô nghĩ đó là Phong nên vội quay người lại. Nụ cười bị tắt ngấm trên môi, sắc mặt dần tái đi.
- Là anh sao Phong? Có phải là anh không?
Đáp lại cô chỉ là tiếng nghiến răng kèn kẹt. Trúc Chi cố căng mắt ra để nhìn nhưng màn đêm đã che đi tất cả, trước mắt cô giờ đây chỉ là một bóng đen mờ ảo.
Trống ngực đập liên hồi khi bóng đen ấy tiến dần về phía cô, Trúc Chi sợ hãi lùi dần lùi dần từng bước. Mỏm đá bên sườn đồi đổ sụp xuống, một âm thanh khô khốc vang lên sau lưng. Trúc Chi chưa kịp hét lên thì bóng đen đã nhanh tay đẩy mạnh cô về phía sau.
Áááaaaa!
Một tay Trúc Chi bấu chặt bờ sườn, cú giật mạnh khiến toàn thân cô đập mạnh vào bờ sườn lỏm chỏm đá, đau điếng.
Bóng đen yên lặng đứng nhìn Trúc Chi khi cô hét lên "Phong ơi, cứu em."
Bóng đen vội lẩn vào bóng tối khi một bóng đen khác vụt xuất hiện. Thiên Vương nhoài người xuống sườn núi với tay nắm chặt lấy tay Trúc Chi.
- Đừng buông tay ra đấy, em nắm chặt vào.
Trời tối, Trúc Chi không nhìn rõ mặt người đang nắm tay mình nhưng khi tiếng nói cất lên thì mọi sợ hãi dường như cũng tan biến. Giờ đây, trong đầu óc mụ mị của cô chỉ biết mỗi việc là ra lệnh cho bàn tay mình nắm chặt lấy bàn tay ấm kia.
- Tôi kéo em lên nhưng sẽ hơi đau một chút đấy, cố chịu nhé!
- Ừm!
Thiên Vương dồn lực vào cánh tay kéo Trúc Chi lên. Khi anh vừa đưa cô lên khỏi sườn núi thì bóng đen ban nãy lại xuất hiện và bất ngờ tung cú đá mạnh vào lưng anh khiến cả hai ngã nhào xuống sườn núi. Màn đêm nuốt chững hai bóng người đang lăn vòng trên vách núi.
Một nụ cười thỏa mãn hiện diện trên làn môi nhưng một nỗi đau đã cắm phập vào tim, rỉ máu.
***
Mùi lá mục xộc vào mũi ngột ngạt Trúc Chi nhíu mày mở mắt ra và hốt hoảng khi nhận ra xung quanh mình chỉ là một màu đen u tối và lạnh lẽo. Khẽ cựa mình và thấy toàn thân đau nhức vô cùng như vừa trải qua một trận chiến kịch liệt.
Giữ lấy chút bình tĩnh còn sót lại Trúc Chi cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Một bóng đen nào đó đã xô cô xuống bờ vực rồi Thiên Vương đột nhiên xuất hiện kéo cô lên sau đó bóng đen kia lại đá mạnh vào lưng anh khiến cả hai ngã nhào xuống.
Từng dòng kí ức được chắp ghép lại tỉ mỉ và đầy đủ. Trúc Chi run lên cô căng mắt ra để tìm kiếm Thiên Vương nhưng cô càng kiếm tìm thì càng sợ hãi. Bóng đêm, tất cả chỉ là bóng đêm.
"Bây giờ có tôi"
Trúc Chi chợt nhớ đến câu nói lúc trước ở nhà kho của Thiên Vương, không kìm chế được nữa cô bậc khóc thành tiếng, cô đang rất bấn loạn và rất sợ hãi. Làm sao để tìm được anh? Làm sao để thoát khỏi chỗ này? Làm sao để mọi người biết mà đến cứu? Không biết anh có bị thương không? Trong nước mắt và trong vô thức Trúc Chi đã gọi tên anh.
- Thiên Vương, anh ở đâu?
- Ở đây, bên cạnh em.
Giọng nói quen thuộc vang lên trong bóng tối, nhẹ nhàng và ấm áp. Trúc Chi dừng khóc hẳn. Bất chợt một ánh sáng nhạt lóe lên, theo phản xạ cô nghiêng đầu về phía ánh sáng. Đó là ánh sáng từ chiếc điện thoại di động có màn hình bị nứt nhưng thứ ánh sáng nhàn nhạt kia lại đủ để cô nhìn thấy rõ gương mặt anh. Thiên Vương đang nằm đấy cách cô chừng một mét, anh đặt chiếc điện thoại vào khoảng trống ở giữa cô và anh.
- Nín đi, em lúc nào cũng ồn ào.
Vẫn cái giọng điệu lạnh lùng đấy nhưng Trúc Chi lại thấy yên tâm vô cùng và đột nhiên cô không còn thấy sợ nữa. Hai người cứ nằm đấy giữa đêm đen, nghiêng đầu hướng mắt về nhau qua màn sáng nhàn nhạt.
- Anh không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?
- Không. Còn em?
Nếu là lúc trước thì chắc cô sẽ nói mình không sao nhưng bây giờ thì khác. Cô muốn nói thật, cô muốn cho anh biết rằng cô đang rất đau.
- Đau, toàn thân đều đau nhức không cử động được.
...