Phải mất một thời gian khá lâu Giang Thanh mới lấy lại sự tỉnh táo và ý thức mình nên làm gì. Cô đứng hẳn dậy, cột lại tóc và đi ra ban công. Đống áo quần đã khô ráo từ lúc nào vẫn còn phơi ngoài đó. Vừa đi Thanh vừa lẩm bẩm trong miệng để tự trấn an bản thân mình.
- Chẳng có gì phải sợ cả. Tất cả đã là quá khứ rồi. Mặc kệ anh ta. Mặc kệ anh ta.
Thơ thẩn ôm áo quần vào phòng, Thanh ngồi xếp với thái độ hờ hững. Dù lý trí đã lấy lại sự bình tĩnh nhưng có vẻ cảm xúc vẫn chưa buông tha cho cô. Những âm thanh của ký ức lại ùa về, giành lấy nơi trú ngụ của thực tại. Mọi thứ chỉ tạm lắng xuống khi Giang Thanh nhận thấy số áo ngực của mình bị thiếu đi 1 cái. Cô chạy vội ra ban công để tìm kiếm. Nhưng kết quả trả về là con số không. Có lẽ những con gió quá mạnh cả buổi chiều đã khiến nó bị thổi bay đi mất. Thanh đứng dậm chân và nhăn nhó. Cô bực và thấy chán vô cùng. Đó là cái cô mới mua và chưa mặc lần nào.
Nằm trên giường với đôi mắt thao láo. Giang Thanh cứ trở mình liên tục. Cái cảm giác ở phía tầng dưới là Quang Nhật khiến cô thấy xốn xang lạ lùng, chẳng khác nào một cô bé đang trải qua những rung động đầu đời. Chính Thanh cũng không hiểu bản thân mình đang bị cái gì nữa. Cô đã hai mươi hai tuổi, đã rời xa cái ký ức chết tiệt đó bảy năm, nhưng lúc nào cô cũng thấy như nó chỉ mới là ngày hôm qua. Một ngày hôm qua rất đẹp mà cũng rất đáng sợ…
Tiếng chuông điện thoại một lần nữa đưa Thanh thoát khỏi những suy nghĩ mộng mị, không cần nhìn màn hình cô cũng biết là ai gọi. Giờ này chỉ có Minh Nhi mới đủ độ rảnh rỗi để gọi điện thoại cho cô mà thôi.
- Gì thế con gà?
- Mày ơi! Tao vui quá!
- Sao?
- Hôm nay anh chồng yêu dấu của tao đã mua tặng tao một con gấu bông to thiệt là to. Nhìn cưng lắm mày ạ!
- Thế à…
- Cả ngày nay ảnh dẫn tao đi chơi lút mùa luôn. Ảnh chăm tao chu đáo làm tao phát ngại luôn ấy. Mày thấy con bạn mày có sướng không cơ chứ! Kaka
- Uh…Sướng…
- Sao giọng mày ỉu xìu vậy? Ghen tỵ với tao à? Ghen tỵ thì mau mau kiếm người yêu mà đi chơi với bọn tao. Nhưng tao là tao không có ưa lão áo hồng hôm bữa đâu đấy. Nhìn phát ghê.
- Uh...
Một cảm giác hờn tủi xâm lấn khiến Giang Thanh buông điện thoại xuống giường và ngồi thẫn thờ. Tiếng Minh Nhi vẫn í ới trong loa máy. Hồi trước cô cũng thích gấu bông lắm. Rất nhiều lần cô năn nỉ đến dọa nạt đòi Quang Nhật mua cho nhưng anh chàng nhất quyết từ chối, còn nói cô là con nít này nọ trong khi lúc đó cô chỉ mới 16 tuổi làm cô khóc um sùm. Vậy mà giờ đây, Quang Nhật sẵn sàng mua cho Minh Nhi một con gấu bông to, lại còn dẫn đi chơi và chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ. Quả là không công bằng!
Như trở về với tuổi mười sáu đầy nổi loạn, Thanh đứng hẳn xuống nền, vừa bặm môi vừa nhảy rầm rầm, cốt yếu làm cho Quang Nhật không ngủ được. Cô giận. Và cô muốn trả đũa. Tại sao anh lại đối xử với cô không bằng một phần trăm khi anh đối xử với người yêu mới. Tại sao và tại sao?
Đang nhìn chằm chằm vào chiếc ví tiền với nụ cười mỉm quen thuộc, Quang Nhật lồm cồm bò dậy khi thấy tiếng rung lắc của trần nhà. Lo lắng sẽ có chuyện gì đó xảy ra với người ở tầng trên, anh chàng cầm ngay điện thoại và bấm bấm liên tục.
Cuộc điện thoại thứ hai làm Giang Thanh dừng lại hành động mang tính chất phá hoại của mình. Số máy lạ.
- Alo! Ai vậy ạ?
- Cô đang làm cái trò gì thế hả? Sao trần nhà tôi cứ rung rung thế này chứ? Có chuyện gì sao?
Thanh đưa điện thoại ra xa với vẻ mặt ngố tàu nhất có thể. Đây là ai? Sao giọng lại giống cái người đàn ông đáng ghét ở tầng dưới vậy chứ? Làm cách nào anh ta có số của cô? Bla bla…
- Tôi muốn phá không cho anh ngủ đấy! Làm gì được nhau. Hả?
Không biết suy nghĩ thế nào mà Giang Thanh lại trả lời một cách hùng hổ và ngang tàng như vậy. Dường như cô bé Giang Thanh nổi tiếng quậy phá ngày nào đang trở lại. Dường như mọi thứ đang được ký ức sắp đặt để trở về…
Ném điện thoại xuống giường, Thanh tiếp tục nhảy rầm rầm với vẻ mặt hí hửng. Ở phía dưới kia, Quang Nhật từng giây từng phút đổ mồ hôi hột vì tiếng rung lắc càng lúc càng dữ dội trên trần nhà.
Rầm…
Một âm thanh rơi vỡ hạng nặng đã làm cả chung cư bừng tỉnh. Cô nhóc 16 tuổi cũng biến mất trả lại cho Giang Thanh con người của tuổi hai mươi hai. Nhanh như cắt, cô phóng ào xuống tầng dưới. Ruột gan rối bời.
Nhấn chuông bằng cả năm ngón tay, Thanh vừa bặm môi vừa run rẩy. Trong đầu cô bây giờ là cảnh tượng một thứ gì đó rất nặng trên trần nhà, chẳng hạn như một cây quạt trần bị rơi xuống. Và người hứng chịu chẳng ai khác ngoài anh chàng đáng ghét Minh Nhật.
- Sao lại không mở cửa thế này?
Sự im ắng của cánh cửa trước mặt càng khiến Giang Thanh hốt hoảng, cô bèn đập mạnh liên hồi và hét lớn:
- Quang Nhật! Anh mở cửa mau! Mở cửa mau!
Có vẻ sự sổ sàng của cô đem lại chút ít hiệu nghiệm khi cánh cửa được mở hé, lộ ra gương mặt với mái đầu bù xù của Quang Nhật.
- Cô chạy xuống để xem tôi còn sống không hả?
Anh chàng cố gằn giọng nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ vui cười.
- Anh…anh…không sao chứ?
Giang Thanh nói lắp bắp, gương mặt đỏ lên vì sợ.
- Cô nghĩ sao mà hỏi câu đó? Chuẩn bị tiền mà đền bù thiệt hại cho tôi đi.
Dứt lời, Quang Nhật đóng sầm cửa lại, để mặc cô với sự ngáo ngơ vì không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Khi đã cuộn mình trong chăn ấm, giữa cái lạnh đầu mùa của đợt gió đông, Giang Thanh mới thấy lòng mình vơi đi chút nào ray rứt. Lúc mở cửa trả lời cô thì nhìn Quang Nhật vẫn còn khỏe mạnh và không có dấu hiệu nào bị thương. Chắc tiếng rơi vỡ lúc nãy chỉ là một thứ gì đó treo trên tường bị hất xuống đất. Bỗng Thanh nhìn lên trần nhà mình, lúc này cô mới tròn mắt nhận ra vốn dĩ ở đó làm gì có quạt trần. Thế là Giang Thanh bặm môi và rít lên đầy bức xúc. Sao lúc cô lại có thể mất bình tĩnh và hành động một cách điên rồ như vậy chứ?...