Ba phút sau, sự quấy rầy lại xuất hiện. Cũng là một cục giấy nhỏ vo tròn được ai đó sử dụng để ném về phía Thanh. Cơn thịnh nộ ào tới, Giang Thanh nắm chặt cục giấy trong tay, đôi mắt sâu ánh lên tia sắc lẻm. Đúng là có ai đó đang cố gắng chọc phá cô. Bặm môi đầy căng thẳng, nữ chính của chúng ta quyết định tương kế tự kế. Cô tiếp tục dựa vào tường và giả vờ ngủ. Đây gọi là chiêu dụ rắn ra khỏi hang. Muốn bắt được địch phải cố gắng nhịn nhục.
Vài phút sau, cục giấy thứ ba đã lộ diện. Nhanh như cắt, Giang Thanh nhìn theo hướng bay tới của cục giấy, là phía hành lang bên trái. Không chần chừ, cô phóng ào tới, mắt đã kịp nhìn thấy một bóng áo trắng vừa mới biến mất. Càng chạy nhanh hơn, Thanh càng nhìn thấy rõ hình dáng của kẻ chọc phá mình. Đó là một tên con trai cao lêu khêu với cái lưng dài thòng như chiếc đũa, đôi chân cũng miên man chẳng kém đang cố gắng chạy thục mạng, tiếng cười sung sướng hòa lẫn trong tiếng đế giày dậm thình thịch xuống nền sàn hành lang.
Giang Thanh lúc đấy chẳng nể nang gì ai, chẳng thèm nghĩ đến mình đang ở đâu, chỉ biết vừa chạy vừa hét:
- Đứng lại thằng kia! Đứng lại!
Những âm thanh ấy cứ vang vọng khắp cả sân trường, đập tan hoàn toàn không khí yên tĩnh trong giờ lên lớp. Thầy cô tất thảy dừng tay phấn, học sinh đồng loạt ngẩng đầu nhìn. Mọi sự chú ý đổ dồn vào tiếng hét kinh thiêng động địa của cô nữ sinh Võ Giang Thanh.
- Giang Thanh! Em làm cái trò gì thế hả?
Thầy giám thị vừa lấy tay xách hay bên lưng quần lên cao, vừa bước điềm nhiên ra khỏi nhà vệ sinh đã tá hỏa toàn tập vì tiếng xoẹt đầy gió của bóng người vụt qua mình. Dường như đã quá quen với sự quậy phá của Giang Thanh nên thầy giám thị không chút khó khăn để nhận biết chuyện gì đang diễn ra.
Cả trường nhốn nhào như ong vỡ tổ, song cửa sổ của tất cả lớp học kín mít những khuôn mặt chen chúc nhau nhìn vì tò mò. Khoảng sân rộng mênh mông trở thành bãi tập marathon của một đôi nam nữ được xếp chung một hạng của trường: Đó là hạng siêu quậy.
Sự tức giận khiến Giang Thanh không chút mệt mỏi sau mấy chục vòng chạy hết tốc lực. Càng lúc cô càng đuổi kịp kẻ đã phá bĩnh giấc ngủ của mình. Mọi người có lẽ đã hoàn toàn bất lực trước cuộc rượt đuổi có một không hai này nên chỉ biết nhìn và dự đoán kết quả, chỉ còn thầy giám thị là dám gia nhập vào cuộc đua để đuổi cùng bắt tận hai học sinh ma quái nhất của trường.
Vòng chạy thứ hai mươi mốt. Khuôn mặt trắng trẻo của Giang Thanh giờ đã hóa xôi gấc lúc vừa chín tới. Cô bắt đầu thấy mệt, đôi chân yếu dần và những bước chạy cũng ngắn dần. Kẻ trước mặt cô vẫn còn sung sức lắm. Chiếc áo trắng trên tấm lưng dài ướt đẫm mồ hôi, nhưng cái dáng chạy cho thấy sự bền dai và chưa có dấu hiệu thua cuộc. Quá bực mình, Thanh đứng hẳn lại và nói thật to bằng chút sức cuối cùng:
- Nếu mày không đứng lại thì mày là cái loài bốn chân!
Câu thách thức nghe có vẻ quá đỗi bình thường nhưng lại luôn phát huy tác dụng vào những dịp cần thiết, đặc biệt khi nó đánh trúng lòng tự tôn ngút trời của một thằng con trai. Thanh mỉm cười đắc ý khi thấy kẻ trước mặt mình đang chạy chậm dần. Vài giây sau, cái bóng dáng cao lêu nghêu đó cũng dừng lại. Thực ra đây là chiêu nghỉ giữa hiệp của Giang Thanh. Cô cần có thời gian để lấy lại sức.
Kẻ phá bĩnh lắc vội quả đầu bóng loáng keo rồi từ từ quay lại. Thanh cũng rất tò mò muốn biết đó là tên nào mà dám vô lễ với mình như thế.
Tim Thanh bỗng dưng đập mạnh. Đôi mắt căng lên. Cô không hiểu vì sao mình lại như thế nữa. Gương mặt đó có gì mà đặc biệt? Chỉ là một gương mặt phổ thông của vạn người đàn ông con trai trên thế giới này. Cũng là chiếc mũi cao, cũng là đôi lông mày rậm, cũng là nụ cười nhếch mép kiêu căng đặc trưng của lũ thiếu gia con nhà giàu. Có gì đâu để Thanh phải bối rối?
Dù lý trí nói rất rõ ràng như vậy nhưng Giang Thanh vẫn đứng trơ ra đó. Bao nhiêu giận dữ biến mất. Chỉ còn là sự thẩn thờ và chút gì đó ấm ấm len vào trong trái tim.
Reeng…
Tiếng đồng hồ báo thức vang lên khiến Thanh bừng tỉnh. Hóa ra đó chỉ là một giấc mơ. Ngồi hẳn dậy, Thanh thấy tim mình vẫn đập rất mạnh. Là mơ nhưng cảm xúc mà cô đang có lại rất thực. Thanh lấy tay đặt lên ngực, mồ hôi rơi từng đợt ướt đẫm cả khuôn mặt. Chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ mơ về quá khứ một cách chính xác như thế. Chưa bao giờ…
o0o
Đứng thẫn thờ trước chiếc gương quen thuộc, Thanh vẫn thấy đầu mình nặng trịch như bị tảng đá đè lên. Những hình ảnh của giấc mơ vừa rồi khiến đôi mắt cô mờ dần, hơi thở cũng chậm hẳn lại. Sự trở về của Quang Nhật không ngờ lại tác động mạnh đến Thanh như thế cho dù mọi việc đã là dĩ vãng xa xôi.
Cuộc gọi đến của Minh Nhi cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu Thanh, cô bấm nút nghe với giọng mệt mỏi:
- Gì thế?
- Mày còn ngủ à? Thôi dậy đi con heo! Tới quán Rose uống cà phê với vợ chồng tao.
- Hả? Không…tao…
- Không khống gì đây nữa. Đừng nói nhiều. Đúng 8h nhé. Mày không đến là tụi tao không về đâu. Lẹ đi!
Minh Nhi nói như cá đớp mồi khiến Thanh không kịp phát ra lời từ chối. Sự việc chẳng khác nào một cơn ác mộng nếu như bây giờ cô phải đối diện với gương mặt của Quang Nhật. Nhưng cũng không thể trốn tránh mãi được. Trừ khi cô từ bỏ Minh Nhi.
Thanh mở tủ lấy thêm chiếc khăn quàng cổ rồi xách túi đi. Sự lo lắng khi sắp gặp lại người đàn ông ấy khiến cô không để ý đến sự bất thường của sức khỏe mình. Thanh chỉ thấy người hơi mệt và có chút gì đó không ổn....