Quán cà phê Rose khá vắng khách vào buổi sáng. Đó là lý do làm Thanh càng thấy bối rối hơn khi phải cố nghĩ ra chuyện để nói với Minh Nhi vì không thể ngồi im mãi được.
- Mày sao thế? Có chồng tao ở đây nên ngại à? Không sao! Quen dần đi! Sau này còn gặp nhau dài dài mà.
Minh Nhi vừa cười vừa cầm ly nước chanh hút ừng ực. Thanh thở dài, ngước mắt lên, vô tình chạm phải ánh mắt của Quang Nhật. Anh chàng hôm nay có vẻ tươi tỉnh hơn hôm qua với cặp kính cận gọng đỏ, chiếc áo măng tô màu tro và mái tóc cắt ngắn đầy nam tính. Quang Nhật cũng lặng im chẳng nói câu nào, chốc chốc chỉ ậm ừ khi nghe những câu hỏi cần sự xác nhận của Minh Nhi.
- Sao anh không bắt chuyện với bạn em? Bảy năm quen nhau có bao giờ thấy anh ít nói đâu nhỉ?
Câu hỏi kèm thái độ ngạc nhiên của cô bạn thân khiến mắt Thanh khựng lại. Quen nhau bảy năm ư? Vậy là ngay sau khi rời bỏ cô thì Quang Nhật đã lập tức yêu người khác. Sự bối rối trên gương mặt của anh càng như như nhát dao đâm mạnh hơn vào tim Thanh khiến tay cô run lên.
- Anh…anh chưa quen…
Cố gắng giấu sự ngỡ ngàng vào trong, Thanh nở một nụ cười đầy miễn cường:
- Không sao đâu. Mấy hôm nay mình mệt nên cũng không nói nhiều được.
Minh Nhi trố mắt nhìn. Chưa khi nào cô thấy Giang Thanh lại bẽn lẽn và rụt rè như thế.
Buổi cà phê diễn ra một cách chán ngán nhất có thể. Đi ba người nhưng chỉ có một mình Minh Nhi nói. Hai người còn lại hoặc gật đầu, hoặc ừ một tiếng thật nhanh, đúng kiểu khó lòng mà cạy miệng ra được.
- Bực quá à! Tui đi toilet đây. Hai người cứ ngồi đó mà hát bài “Anh chỉ biết câm nín nghe tiếng em khóc” đi.
Nói đoạn cô nàng đứng dậy ngúng nguẩy bỏ vào nhà vệ sinh. Sự vắng mặt của Minh Nhi càng khiến không khí buổi gặp gỡ thêm phần nặng nhọc. Mọi thứ im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng tí tách của giọt cà phê chảy xuống mặt sữa đặc quánh. Thanh cứ nhìn chằm chằm vào ly cà phê, không chớp mắt. Cô cần phải tập trung vào một thứ gì đó để không phải nghĩ lung tung trong đầu.
- Nhìn thế không khiến cho nó chảy nhiều hơn đâu!
Câu nói ngang xương của Quang Nhật phá tan bầu không khí yên lặng. Theo phản xạ, Thanh ngẩng đầu lên. Mắt lại chạm mắt.
- Không liên quan tới anh.
Một câu nói chỉ có năm từ nhưng đã hao tốn của Giang Thanh gần như tất cả sức lực. Cô cố gắng nói đều và dứt khoát, tuyệt nhiên không để lộ sự bối rối và run rẩy. Quang Nhật cau mày vài giây rồi nở một nụ cười đầy khiêu khích. Nụ cười đã cướp đi trái tim của Giang Thanh ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy. Chẳng mấy chốc cô lại thấy tim mình đập thình thịch.
Mặc kệ đôi mắt đầy ngáo ngơ và hậm hực của người đối diện, Quang Nhật bình thản đưa tay vào bọc áo và lấy ra một chiếc ví da. Thanh lại được dịp nảy sinh hàng trăm dấu hỏi trong đầu.
- Đây là ví của cô. Còn cái ví trong túi của cô là của tôi.
Thanh ngồi thẳng dậy sau khi nghe những lời nói đầy khó hiểu của anh. Cái gì mà của tôi của cô ở đây chứ?
Mất vài giây vận động máu lên não, Thanh mở ngăn khóa túi xách và lôi vội chiếc ví ra. Thực tế mà nói thì cái ví trong túi cô và cái ví trên tay Quang Nhật giống nhau 100% về ngoại hình nếu không xét đến yếu tố cũ hơn hay mới hơn. Theo phản xạ, Thanh mở ví nhìn. Cái gì cũng cần phải xác thực mới tin được.
- Đừng mở nó ra!
Quang Nhật đột nhiên nói lớn và với tay cố giật lại cái ví. Ly cà phê vẫn chưa chảy hết bị đẩy ngã, màu nước cánh gián chảy tràn trên bàn, bắn cả vào chiếc áo len trắng mà Thanh đang mặc. Hành động mang tính bộc phát của anh khiến Thanh từ ngạc nhiên đến sợ hãi. Cô không nghĩ việc mình mở nó ra là một điều gì đó kinh khủng như thế.
Cái ví rơi xuống đất sau cuộc xung đột quyết liệt giữa Quang Nhật và Giang Thanh. Và như một sự trêu ngươi, nắp ví mở toang mà không cần sự tác động của ai cả. Thanh cúi xuống nhặt lên, đôi mắt tròn xoe khi nhìn chằm chằm vào bức ảnh được gắn gọn gàng sau lớp gương bóng của chiếc ví. Đến lúc này cô mới hiểu tại vì sao Quang Nhật một mực không chịu để cô mở nó ra.
Tiếng cười ha hả của Minh Nhi sau khi bước ra từ nhà vệ sinh càng khiến mọi chuyện trở nên ồn ào. Cả quán cà phê đổ dồn sự chú ý vào bộ ba đang có những hành động vô cùng kỳ quái. Quang Nhật không biết làm gì hơn ngoài việc lấy tay chống lên trán để biểu thị thái độ bất lực kèm theo xấu hổ. Giang Thanh thì cứ sững sờ nhìn vào bức ảnh, một vài giây sau cô đỏ mặt tía tai, vội gấp lại cái ví rồi ném về phía người đàn ông đang trong tình trạng tội nghiệp nhất hành tinh.
- Đồ biến thái.
Giang Thanh nói một câu ngắn ngủn rồi với lấy ly nước lọc uống ừng ực. Cũng không trách được thái độ quá đáng của Giang Thanh khi đôi mắt của cô vừa mới bị hấp diêm bởi một bức ảnh nude quá táo bạo. Trong tấm hình đó, Quang Nhật chỉ mặc độc nhất chiếc quần lót màu đỏ đô, cách tạo dáng thì không còn gì để bình luận: Mang vóc dáng của Lý Đức nhưng lại đứng kiểu của Lý Thông. Quả là một tác phẩm nghệ thuật đủ khả năng khiến con người phải hoảng hốt.
- Mày phản ứng y chang đứa con nít lần đầu thấy thằng bạn cời truồng ấy! Gì mà kinh thế!
Minh Nhi nói với thái độ vừa buồn cười vừa trách móc, ngồi hẳn xuống bên cạnh Quang Nhật và mở chiếc ví ra coi lại lần nữa. Cũng may anh chàng nhanh chóng giật lại rồi cất đi. Nếu không chắc Quang Nhật không còn dám ngẩng đầu nhìn Giang Thanh thêm lần nào nữa.
- Trả lại cho tôi cái ví.
Thanh nhăn nhó hướng mặt về phía Quang Nhật nói giọng như ra lệnh. Có lẽ vì cú va chạm ở sân bay làm rơi tung tóe đồ đạc trong túi của hai người mới dẫn tới cơ sự nhầm lẫn ngày hôm nay. Anh chàng nhìu mày căng thẳng, rụt rè đưa ví sang cho cô y như đứa trẻ trả lại đồ sau khi lỡ lấy mất....