- Được. Anh sẽ dặn họ cẩn thận.
Nguyên đi một lượt bữa tiệc quan sát, tới khi chắc chắn, anh chạy như bay ra ô tô, vội vàng nổ máy.
- Chậm 3 phút.
Tiếng con bé từ dãy ghế sau khiến Nguyên giật mình. Đáp lại vẻ bàng hoàng không nói nên lời của Nguyên, Lucky vẫn khoanh tay trước ngực:
- Nhanh lên trước khi bọn vệ sĩ phát hiện tôi không còn ở bữa tiệc.
- Em làm gì ở đây?
- Quan tâm tới người nhà nhân viên là trách nhiệm của sếp.
Nguyên thở dài chịu thua:
- Thôi được, dù gì anh cũng đâu cấm được em cái gì. Lên đằng trước ngồi đi!
Con bé lên phía trước ngồi trong khi Nguyên gọi điện báo vệ sĩ không cần phải tìm nó.
Anh không tới bệnh viện thủ đô mà ra khu vực ngoại ô. Trên cung đường quen quen đó, nó thêm hối hận sau mỗi cây số trôi qua. Hình như không phải là mẹ Nguyên bị bệnh, nó nhiều chuyện quá rồi.
- Xin lỗi vì gây rắc rối cho anh. Tôi sẽ ở xe chờ anh.
- Tới rồi thì vào đi. Không sao đâu.
- Không cần. Tôi không muốn cản trở…
- Nhưng anh không yên tâm để em một mình. Đừng bướng nữa!
Quả đúng như nó nghĩ. Là bệnh viện nơi trái tim nó lần đầu tan vỡ. Bước chân nặng nề hơn, nó không muốn vào đó làm kì đà cản mũi hay phải mỉm cười, bắt tay với tình địch của mình chút nào. Nguyên nắm cánh tay nó, kéo đi trong vội vã. Trên đường đi, anh không nói nhiều, như lo lắng lắm. Cô gái đó vẫn quan trọng với anh tới vậy ngay cả khi anh sống chết vì nó sao? Lồng ngực nhói đau trong từng nhịp thở. Anh đẩy mạnh cửa phòng trong hơi thở dốc. Cô gái đó đang ngồi dựa vào gối, xem ti vi, nhìn thấy anh đi cùng nó, hơi ngạc nhiên nhưng cũng khẽ mỉm cười. Y tá trông thấy vẻ mặt của Nguyên liền rối rít xin lỗi vì quên không báo lại rằng tình trạng của Linh đã ổn. Ra cô ấy tên là Linh, vậy mà nó cứ nghĩ tên cô gái xinh đẹp đó phải đặc biệt lắm. Nguyên thở dài nhẹ nhõm, khẽ dựa người vào tường.
- Xin lỗi vì khiến anh lo lắng.
- Đừng nói vậy – Nguyên vén tóc cô ấy ra sau tai, điều Nguyên chưa bao giờ làm với nó – Có gì mà phải xin lỗi.
Nó ghét nhìn thấy yêu thương của anh hướng về cô gái khác, con bé quay đi chỗ khác, rơm rớm nước mắt.
- Đây là… – Cô gái tên Linh nhìn nó thắc mắc.
- À, anh quên mất – Nguyên quàng tay qua người nó, kéo nó sát lại gần mình, cười toe – Đây là chị Lucky đấy!
Lucky hốt hoảng đẩy Nguyên ra. Anh đang làm gì thế? Thân thiết với người con gái khác khi mà anh quan tâm tới cô ấy như vậy ư? Con trai thật là động vật vô tâm.
- A, chị Lucky ạ? Anh em hay kể về chị lắm.
Nguyên khẽ đẩy Linh, gãi đầu cười hị hị. Gì cơ? Nó vừa nghe thấy gì? Nhìn ánh mắt tròn xoe của nó, Nguyên vội vã giới thiệu:
- À quên, đây là em gái anh, nó tên Linh, kém em 2 tuổi.
Gì? Lại tin động trời gì nó vừa nghe đây? Nguyên vừa lên nòng, bắn vỡ choang nụ cười ngập tràn hạnh phúc và yêu thương nó luôn ghen tỵ và khao khát. Em gái ư? Đùa! Nó tự xăm lên trán mình chữ “ngu” rồi. Mấy năm qua, con bé dở hơi là nó đau khổ vì điều gì, dằn vặt vì điều gì, thêm nghị lực từ bỏ Nguyên vì điều gì? Vì Nguyên yêu quý em gái của mình ư?
- Em chào chị.
Linh cúi chào với gương mặt hớn hở. Ghen tuông làm lóa mắt nó rồi, sao nó không chịu nhận ra nụ cười này rất giống Nguyên chứ? Ngu si! Ngu quá mà. Lucky đứng trơ ra, nó vẫn trong giai đoạn tiêu hóa thông tin, và một phần hình như đang khiến nó mắc nghẹn. Con bé không biết phải phản ứng thế nào, nó không suy nghĩ được gì, chỉ nhận thức được nó đang muốn nổ tung. Con bé lùi lại phía sau, chạy biến sau khi kịp nói:
- Tôi… tôi đi vệ sinh.
Nó dừng lại, thở hổn hển ngoài sân. Đôi ba người dừng lại che miệng cười nhìn một con bé đang nhảy choi choi như phát điên. Hura!!!!!!!!! Vậy là anh em chứ không phải người yêu? Nụ cười đó là dành cho gia đình? Vậy là Nguyên không hề lừa dối nó? Vậy là Nguyên chỉ yêu nó thôi?
Con bé sung sướng, đôi mắt nó tít vào thành đường thẳng, miệng không khép lại được. Nó trở lại phòng bệnh với biểu hiện trái ngược hoàn toàn vẻ nặng nề lúc mới đến. Nó giơ tay ra:
- Xin chào, chị tên Lucky. Rất vui được làm quen với em.
Linh hơi bối rối, rồi khẽ phì cười bắt tay nó:
- Quả đúng như anh trai em kể.
Nguyên chọc ghẹo:
- Kiểu cách quá đáng phải không?
- Đó là chuẩn mực cư xử.
Con bé hầm hè, Nguyên liền nhún vai cười khẩy:
- Vâng vâng. Hai chị em nói chuyện, anh ra ngoài chút.
Còn hai người trong phòng, hơi bối rối, nhưng con bé thấy vui hơn bao giờ hết. Ít nhất thì cô bé xinh đẹp này không phải địch thủ đáng gờm của nó. Càng nói chuyện, nó càng thấy cô bé ngoan ngoãn, hiền lành, và rất biết suy nghĩ. Cô bé nói luôn muốn được gặp Lucky, dường như Nguyên kể về nó rất nhiều, và toàn những điều tốt đẹp thôi. Vậy nó trong mắt Nguyên tuyệt vời thế à? Bỏ qua mọi loại hoàn cảnh, giờ nó cứ hạnh phúc đã.
- Hình như em có chuyện vui?
Nguyên tủm tỉm cười những đường nét như đang khiêu vũ trên khuôn mặt nó. Không lo lái xe, cứ mải nhìn nó làm gì? Yêu nó nhiều thế à? Con bé co vai, cười tít mắt:
- Gần vậy.
Đôi tai Nguyên đỏ ửng, vì thấy nó “gian xảo” à?
- Linh bị bệnh gì vậy?
- … Bệnh tim.
- Cứ phải nằm viện suốt à?
- Ban đầu thì nó khỏe, nhưng từ năm 17 tuổi thì bệnh đột ngột chuyển biến, khoảng cách phát bệnh ngày càng gần nhau hơn. Không muốn anh và mẹ lo lắng nên nó chấp nhận nhập viện… Nó luôn ghét mùi thuốc sát trùng.
Vậy là đã 3 năm cô bé ghét mùi thuốc sát trùng ấy ngoan ngoãn chịu những mũi tiêm, những cơn đau đớn trong màu lạnh ngắt của bệnh viện. Chắc hẳn, cô bé phải yêu mẹ và anh trai nhiều lắm.
- Xin lỗi, vì đã tọc mạch vào chuyện nhà anh.
- … Anh thấy hạnh phúc, vì em vẫn còn quan tâm anh.
Nguyên vẫn nhìn thẳng về phía trước, nó khẽ liếc anh, sống dậy hơi thở dồn dập xúc cảm.<...

