- Ơ, vậy anh cứ về trước đi. Nhà dì em ngay kia rồi, chút em sẽ đi bộ về. Cám ơn anh đã đưa em về.
- Tự về được đấy chứ ?
- Không sao đâu mà.
Long gật đầu, anh đứng dậy đi thẳng. Cái cách anh đi làm cô có một chút hụt hẫng, cô đã mong mỏi nhiều hơn nơi thái độ của anh.
Khi cô về đến nhà, dì Huyền đã đi nghỉ, chỉ còn Lâm và Bình đang ngồi trên ghế xem ti vi. Cả hai đều đợi cô về với những mục đích khác nhau. Ánh mắt Bình nhìn cô làm cô thấy muốn nổi điên lên. Cô phát ốm khi nhìn vào cái mặt trâng tráo của hắn. Lâm cũng có vẻ chẳng thoải mái gì khi ngồi cùng hắn nên khi vừa thấy cô về, Lâm đứng phắt dậy:
- Về muộn thế? Ăn gì chưa ?
Nhi khẽ gật đầu.
- Anh ra lâu chưa?- Cô hỏi Bình, dù sao thì cô vẫn mang tiếng là em gái hắn.
Không đáp lại câu hỏi của cô, hắn hỏi :
- Sao con gái mà đi chơi về muộn thế? Mẹ mà biết thì sao?- Hắn mỉm cười ma mãnh.
- Thì cứ để mẹ biết.
- Mẹ bảo ra đảo đón em về. Cuối tuần này giỗ ông nội.
- Tôi tự về được.
Cái kiểu nói chuyện gần như là xẵng của Nhi chẳng hề làm hắn phật ý, hoặc hắn đã quá trơ để có một thái độ khác đi với sự xấc xược ấy.
Khi Nhi tỉnh giấc thì trời còn chưa sáng hẳn. Mãi một lúc cô mới giải thích được niềm hân hoan kì lạ trong lòng. Cô nhớ lại từng chuyện của ngày hôm trước. Khi nghĩ đến Long, hai má cô nóng ran. Vòng tay của anh vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cô. Cô băn khoăn tự hỏi đó có phải là giấc mơ không, vì dường như nó quá hoang đường.
Cô mở cửa, bước ra đường, những âm thanh đầu tiên của ngày mới đã bắt đầu. Tiếng những người bán cá đi chợ sớm dường như đã quay trở lại đánh thức bình minh sau những ngày bão u ám. Nhịp sống lại quay lại với quỹ đạo trước đây.
Cô đi ra biển. Khi sóng chạm vào chân, cô thấy lạnh, cùng với đó là một cảm giác vô cùng thích thú. Sóng và cát mơn man vuốt ve bàn chân cô. Thảo Nhi vươn hết người đón lấy cái không khí buổi sớm, vì chút nữa thôi, khi trời nắng hẳn, cái không khí này cũng sẽ tan đi. Cô có thói quen ra biển và lúc sáng sớm từ lâu lắm rồi, và đến giờ vẫn còn giữ thói quen đó.
Cái se lạnh của buổi sớm làm cô hắt hơi một cái. Nhi bèn quay trở về nhà. Nhưng vừa về đến trước nhà, cô đứng sững, miệng há hốc khi thấy trong cái mảnh sân con ở kế bên hông nhà, vốn là nơi đậu xe ô tô của khách du lịch, một chiếc xe màu xanh xám đang ngủ im lìm. Dụi mắt một lần nữa để chắc chắn mình tỉnh táo, cô chầm chậm tiến về phía nó. Cô đã không dưới một lần thấy nó, thậm chí còn ngồi trong đó với chủ nhân của nó. Sau Silver Wings, chiếc xe này là sự lựa chọn mới của Long. Nhưng sao nó lại ở đây? Bán tín bán nghi, cô chạy nhanh vào trong nhà, bật điện tìm sổ ghi chép của nhà nghỉ. Cái tên Vũ Hải Long ghi rõ ràng ngay trang cuối. Anh ở phòng 501, phòng vip nhất của nhà nghỉ, có thể nhìn ra biển. Vậy mà cô không biết đêm qua anh ở đây, Long và Lâm đều không nói gì.
Nghĩ đến đây, Thảo Nhi thấy bối rối. Con người anh trước đây luôn làm cô khó xử, nhưng sự thay đổi cũng chẳng làm cô thấy khá hơn. Tối qua anh đã đến bên cô, cho cô sự quan tâm và che chở. Nhưng sự hoang mang trong lòng cô vẫn chưa tan hết. Cô biết quá khứ của anh, cô cũng hiểu thực tại của anh, hiểu hơn hết về thế giới khác biệt của anh. Lúc này đây, Long đang cố điều chỉnh để hòa hợp với thế giới của cô. Anh có thể vì cô, chấp nhận bước chân vào một quán ăn anh chưa bao giờ thấy, chấp nhận ở một nhà nghỉ có lẽ chẳng có gì có thể làm anh hài lòng. Đã quen cuộc sống của một ông hoàng, luôn đầy rẫy những ánh mắt ngưỡng mộ xung quanh, liệu rằng Long có thể bước vào thế giới mà cô đang sống hay không?
Thảo Nhi nghĩ đến đó và buông một tiếng thở dài. Ngay lúc đó, tiếng Bình làm cô giật bắn.
- Dậy sớm thế cô em ?
Nghe giọng cợt nhả của hắn, cô muốn nổi điên lên, thế là mất toi buổi sáng đẹp trời mất rồi.
- Lúc nào cũng nhìn nhau như thể muốn đánh nhau thế ?- Hắn tiến lại gần khiến cô cảm thấy bất an.
Cô bặm môi định đi lên phòng thì hắn đã nhanh tay chộp lấy vai cô kéo lại.
- Đi ăn sáng đã chứ? Có ai ăn thịt đâu mà chạy ghê thế?
Nhi gạt tay hắn ra khỏi vai mình, thừa cơ hội đó, hắn lại vòng tay ôm lấy eo cô. Thảo Nhi cố vùng thoát ra, nhưng không tài nào thắng nổi hắn. Đến nước này, cô chỉ có thể la lên mà thôi, dù rằng như thế thì sẽ rất mất mặt. Nhưng âm thanh chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng cô thì có tiếng bước chân đi xuống cầu thang. Cả hai nhìn lên, thấy Long đang lững thững đi xuống. Bình bất đắc dĩ phải buông tay hắn ra khỏi eo cô. Long tiến lại gần, nhìn ánh mắt run rẩy của cô rồi lại liếc sang Bình. Cái liếc ấy làm hắn lạnh sống lưng.
Và rồi thật bất ngờ, Long vung tay giáng vào giữa mặt hắn một cú đánh như trời giáng. Bình loạng choạng ngã xuống chiếc ghế dựa mà Nhi hay ngồi ghi chép, kèm theo đó là một tiếng «huỵch». Một cú đánh ăn điểm trên võ đài quyền Anh. Vừa sợ, vừa giận điên người lên vì bị làm nhục, Bình đứng dậy định lao vào Long. Nhưng trước khi làm được điều ấy, hắn đã bị Long túm lấy cổ áo. Mặc dù không hề nhỏ con hơn Long, nhưng gương mặt lạnh lùng, ánh mắt có uy của anh đã áp đảo và làm hắn tự nhiên mềm nhũn người ra. Long gằn giọng :
- Tao nói một lần thôi, nghe cho rõ đây. Tao có thể cho mày ngồi tù rục xương vì tội danh quấy rối tình dục đấy, hiểu không? Khôn hồn thì cút về nơi mày đến và nhớ đừng có ngu xuẩn làm lại cái chuyện này thêm bất kì một lần nào nữa.
Rồi bỏ mặc hắn ngơ ngác giữa phòng, Long quay người, nắm lấy tay Thảo Nhi và dắt cô ra cửa.
Khi chiếc xe đã bon bon trên đường đua của trường đua Ngư Long, Long thậm chí chẳng nói với cô một câu nào, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước. Lúc anh giận dữ trông thật đáng sợ. Chiếc xe ngày càng tăng tốc, đến khi Nhi bắt đầu run lên vì sợ thì chiếc xe phanh kít lại trong một khoảng sân rộng toàn ô tô. Chiếc xe dừng bất ngờ đến nỗi cô có cảm tưởng nó sẽ lao ngay xuống biển, và quả thật nó dừng lại khi còn cách hàng song chắn có không đến nửa mét, qua đó là biển....