Đến lúc này Ly Tâm mới hiểu ý Tề Mặc. Trong lòng Tề Mặc đã có định liệu với tình trạng sức khỏe của hắn. Mặc dù cơ quan nội tạng của hắn không được khống chế ở giai đoạn cuối cùng nhưng Tề Mặc biết, hắn vẫn có thể chống đỡ thêm một thời gian, vì vậy hắn mới mở miệng nói không cần. Tề Mặc là người nói một là một hai là hai, cần là cần, không cần là không cần. Hắn thẳng thắn hơn bất cứ người nào khác.
Lúc đó Ly Tâm không hiểu ý Tề Mặc, tưởng hắn sợ cô chết nên mới nói không cần. Làm sao cô có thể quên, con người này là Tề Mặc máu lạnh chứ. Nếu hắn không chắc chắn về bệnh trạng của hắn, hắn sẽ không từ chối đâu. Ly Tâm nhướng mắt nhìn Tề Mặc, miệng nở nụ cười miễn cưỡng: "Lão đại, chuyện đó...".
Ly Tâm ấp a ấp úng mãi vẫn không nói nên lời. Tề Mặc thấy vậy sắc mặt càng u ám hơn: "Từ hôm nay trở đi..."
"Đau quá. Lão đại, đau quá..." Nghe Tề Mặc vừa mở lời, Ly Tâm đột nhiên kêu lên, gương mặt lộ vẻ đáng thương, hai mắt ngân ngấn giọt lệ. Ly Tâm đoán câu nói của Tề Mặc tám chín phần không phải tốt đẹp, nhất định là trừng phạt gì đó. Bây giờ cô đã thảm lắm rồi, vẫn còn nằm trên giường truyền máu không thể cử động. Nếu Tề Mặc còn trừng phạt cô, chắc cô không sống nổi mất.
Thấy Ly Tâm kêu đau và nhìn vẻ mặt đáng thương của cô, nộ khí trong ánh mắt Tề Mặc vừa tắt đi đột ngột trở lại trong giây lát. Ly Tâm thầm kêu khổ trong lòng, cô quên béng đi mất là với Tề Mặc, chiêu vừa rồi của cô không có tác dụng. Ly Tâm vội vàng mở miệng: "Tôi biết rồi. Lần này là tôi không nghe lời anh, không tin tưởng vào anh. Lần sau tôi sẽ không dám nữa. Nhưng thưa lão đại, anh hãy nể tình tôi trung thành với anh, anh đừng phạt tôi có được không. Cả người tôi từ đầu đến chân toàn là vết thương".
Hồi còn ở tổ chức ăn trộm, Ly Tâm nhờ chiêu giả bộ ngoan ngoãn đáng thương đã qua mặt rất nhiều người, trong đó có cả hai người vô cùng tinh anh là thủ lĩnh tổ chức và thầy giáo của cô. Nhưng đối diện với Tề Mặc, chiêu này hoàn toàn vô dụng. Không biết có phải là do Tề Mặc gặp nhiều rồi nên luôn nhìn thấu nội tâm người khác, hắn luôn biết người ở trước mặt hắn là thật lòng hay giả dối.
Trước đây, Ly Tâm thường đánh chết cũng không cúi đầu trước Tề Mặc nên hắn mới có cái nhìn khác về cô. Con người vốn giang sơn dễ dời bản tính khó đổi, tuyệt đối không vì một chút đau đớn mà giả bộ đáng thương, nước mắt giàn giụa. Hơn nữa, Tề Mặc ghét nhất hạng người giả dối và lừa hắn. May mà Ly Tâm tinh ý, lập tức nhận lỗi với hắn.
Nghe Ly Tâm nói vậy, Tề Mặc từ từ trầm tĩnh lại. Trước đó, sự tức giận của hắn cũng bị dập tắt bởi câu "trung thành" của Ly Tâm. Nhìn bộ dạng ấm ức của Ly Tâm, Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: "Vết thương khỏi rồi tính sau".
Ly Tâm nghe vậy liền cau mày bất mãn: "Lão đại!".
Tề Mặc không thèm để ý đến vẻ mặt không hài lòng của Ly Tâm, hắn nói trầm trầm: "Bây giờ nghỉ ngơi cho tôi". Nói xong, hắn nằm nghiêng người xuống bên cạnh Ly Tâm, vòng tay ôm chặt cô.
Ly Tâm thấy không có cơ hội để thương lượng, bất giác tham thầm trong lòng. Cô từ từ nhắm mắt, tất cả để khi nào bình phục tính sau. Chuyện gì đến muốn trốn tránh cũng trốn không được, thôi thì cứ thuận theo tự nhiên.
Lập Hộ đứng ở bên ngoài từ nãy đến giờ, sau khi trong phòng không còn động tĩnh, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm. Trên thực tế, Lập Hộ biết dựa vào sức khỏe của Tề Mặc, dù gan bị chảy máu hắn vẫn có có thể chống đỡ vài ngày. Nếu Ly Tâm không cho đi ống máu cuối cùng, cô cũng tuyệt đối không rơi vào tình trạng như hiện nay.
Nhưng khi thấy triệu chứng nhiễm xạ bộc phát nhanh như vậy, Lập Hộ không dám lơ là, nếu có thể khống chế bệnh trạng thì nhất định phải hành động ngay. Vì vậy rơi vào hoàn cảnh đó, Lập Hộ không thể làm khác. Anh ta không thể để Tề Mặc xảy ra bất trắc, càng không thể khoanh tay đứng nhìn trong khi biết rõ có khả năng khống chế tình trạng phát bệnh.
Lập Hộ tin đám Hồng Ưng cũng có suy nghĩ như anh ta nên bọn họ mới không phản đối. Trên thực tế, kể từ khi biết Ly Tâm thuộc nhóm máu đặc biệt, anh ta đã bắt đầu triển khai tìm kiếm những người có cùng nhóm máu với Ly Tâm. Ly Tâm sống bên cạnh bọn họ, một ngày nào đó gặp nguy hiểm cũng không biết chừng, nên phải có sự chuẩn bị từ trước. Hơn nữa, Lập Hộ không phải bắt Ly Tâm đánh đổi mạng sống cứu Tề Mặc mà chỉ muốn biết Ly Tâm có toàn tâm toàn ý, hết mình vì Tề Mặc hay không. Bây giờ, bọn đã đã có câu trả lời xác đáng.
Sờ vết roi ở trên lưng, Lập Hộ bất giác cười gượng. Tề Mặc quá hiểu bọn họ, cũng quá coi trọng Ly Tâm. Tề Mặc có thể đoán ra thủ đoạn của bọn họ nên mới ngăn cản Ly Tâm ngay sau khi hắn tỉnh lại. Tề Mặc không muốn Ly Tâm mạo hiểm, cho dù bọn họ có sự chuẩn bị đi chăng nữa cũng không ai đảm bảo không xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nếu không có mệnh lệnh của Tề Mặc, ai dám ra tay đánh năm người bọn họ tàn nhẫn như vậy, đây chẳng phải Tề Mặc có ý đòi lại công bằng cho Ly Tâm hay sao? Cũng may mà Ly Tâm không bị chết, cũng may mọi người đã có sự chuẩn bị chu đáo.
Lập Hộ đứng thẳng người đi về phía phòng thuốc. Anh ta không quay lại nhìn căn phòng đã đóng kín cửa. Ly Tâm, cô tự cầu phúc đi. Trong mắt của người khác, hành động của cô chắc chắn là hành động anh dũng nhất, những trong mắt lão đại, đó là hành động ngu xuẩn không gì sánh bằng. Cô suýt nữa đánh mất mạng sống mà lão đại trân quý, bây giờ chỉ có thể cầu xin thượng đế hãy bảo vệ cô....