Về lý mà nói, ông già tóc bạc nhiều khả năng là ông ngoại của Tề Mặc. Nhưng hai người tỏ ra rất xa lạ và khách sáo. Không, không thể nói là khách sáo mà nhạt nhẽo như nước ốc. Bậc trưởng bối hành lễ trước Tề Mặc, vậy mà hắn vẫn thản nhiên chấp nhận. Có thể thấy hai người hoàn toàn không có chút tình thân, mà chỉ đơn giản là hai lão đại của hai gia tộc hào môn.
Tề Mặc cất giọng lạnh lẽo: "Đừng cho tôi cơ hội giết chết bà ta".
Ông già hơi gật đầu, phất tay ra hiệu, ba người đàn ông và một người đàn bà lui ra ngoài cửa.
Ở bên ngoài, tiếng nổ long trời lở đất vẫn tiếp tục. Ông già hơi nhíu mày, nói trầm trầm: "Tề lão đại, ta khách sáo với cậu, không có nghĩa là ta để mặc cậu muốn làm gì thì làm".
Đáy mắt Tề Mặc lóe lên một tia khinh bỉ, hắn cất giọng lạnh nhạt: "Tôi hỏi một lần nữa, Khúc Vi đang ở đâu?" Ngữ điệu của hắn hoàn toàn lạnh lùng pha lẫn sự bực bội.
Nghe Tề Mặc hỏi vậy, ông già tóc bạc ra hiệu một người đàn ông trung niên vừa lui ra ngoài cửa tiến lên phía trước rồi mở miệng hỏi: "Khúc Vi đang ở đâu?". Hồng Ưng giơ tay, tiếng nổ biến mất trong giây lát.
Người đàn ông trung niên nhếch môi: "Ba, sao có thể cho nó biết hành tung của chú ấy. Nếu nó chuẩn bị...". Mặc dù người đàn ông không nói hết câu nhưng mọi người đều hiểu ý ông ta. Tuy thanh âm của ông ta nhỏ như tiếng muỗi kêu, đám Tề Mặc không phải nhân vật bình thường nên nghe thấy rõ ràng.
"Mau nói". Ông già tóc bạc cau mày.
Người đàn ông trung niên im lặng một vài giây rồi lên tiếng: "Chú ấy đi châu Á tiến hành khảo cổ, bây giờ con cũng không biết chú ấy đang ở đâu".
Ly Tâm nghe xong bất giác lườm người đàn ông trung niên. Khúc Vi không biết là người thế nào, lại có sở thích đi đào cổ mộ. Đào cổ mộ là một công việc phải đi khắp thế giới, vì vậy Tề Mặc mới không tìm được hành tung của ông ta. Danh xưng nhà khảo cổ cũng chỉ là vỏ bọc mà thôi, Khúc Gia không biết hành tung của ông ta mới lạ, họ rõ ràng không muốn cho Tề Mặc biết. Ly Tâm thấy khinh thường người đàn ông trung niên, ông ta hiểu rõ Tề Mặc là nhân vật như thế nào mà vẫn dùng chiêu này, chỉ có thể nói ông ta quá ngốc nghếch.
Ông già tóc bạc ngẩng mặt đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Tề Mặc: "Tề lão đại đã nhận được thông tin về hành tung của con trai ta, thứ lỗi ta không tiễn".
Tề Mặc cười nhạt, nói rành rọt từng từ một: "Không biết? Rất tốt".
Hồng Ưng đứng bên cạnh ném tập tài liệu trong tay cho ông già rồi từ từ tiến về phía người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên thấy Hồng Ưng sát khí đằng đằng nhanh chóng tiếp cận ông ta, ông ta theo phản xạ lùi về phía sau: "Cậu muốn làm gì?". Sát khí tỏa ra từ Hồng Ưng tuyệt đối không phải là giả. Với thế lực của Tề Mặc, giết ông ta là chuyện dễ như trở bàn tay. Vì vậy khi thấy Hồng Ưng áp sát lại gần, người đàn ông trung niên tái mét mặt.
Ông già tóc bạc vô cùng phẫn nộ nhưng không lên tiếng. Hoàng Ưng đứng bên cạnh cất giọng lạnh nhạt: "Tôi khuyên ông tốt nhất nên nghĩ cho kỹ mới mở miệng. Lão đại của chúng tôi không có nhiều sự nhẫn nại đâu".
Nghe câu nói có ý cảnh cáo rõ ràng của Hoàng Ưng, ông già tóc bạc vẫn kìm chế sự phẫn nộ, lặng lẽ xem tập tài liệu ở trong tay. Ông ta có thể trở thành lão đại hào môn, lại sống đến tuổi này nên đã rèn luyện được sự nhẫn nại, thủy hỏa không thể xâm phạm.
Rắc rắc, tiếng xương gãy vang lên cùng với tiếng kêu thảm thiết của người đàn ông trung niên. Những người trong tòa lâu đài sợ hãi đến mức run lẩy bẩy. Tất cả đều bị thuộc hạ của Tề Mặc khống chế, không thể ra ngoài cũng không thể đi báo cảnh sát. Một số kẻ nhát gan trực tiếp ngất lịm. Trong đại sảnh chỉ còn lại bầu không khí căng thẳng tột độ.
"Mau nói, Khúc Vi rốt cuộc đang ở đâu?" Tề Mặc đưa mắt quét qua người đàn ông trung niên vừa bị bẻ gẫy tay. Ánh mắt hắn băng giá đến nỗi người của Khúc gia bất giác run rẩy.
Ông già tóc bạc nhanh chóng xem hết tập tài liệu rồi quay người về phía người con trai lớn vừa ngất đi vì đau đớn lập tức bị Hồng Ưng đánh cho tỉnh lại. Ông già cất giọng trầm trầm: "Khúc Vi đang ở đâu?"
Ông già là người trải qua phong ba bão táp mấy chục năm, sau khi đọc tập tài liệu, ông ta đã đại khái hiểu ra vấn đề. Nhiều năm trở lại đây, Khúc gia đều do con trai lớn tức người đàn ông trung niên vừa bị bẻ gãy tay làm lão đại. Tất cả tin tức về Khúc Gia đều do người con trai này nắm giữ và làm chủ. Tề Mặc biết tin về Khúc Vi, không có lý nào con trai lớn của Khúc gia lại không biết. Ông ta cứ chối đây đẩy, chỉ là vì không muốn giải thích rõ với Tề Mặc.
Người đàn ông trung niên run rẩy, ông ta đau đến mức nước mắt sắp rơi ra ngoài. Ông ta lắc đầu: "Con không biết. Ba, con thật sự không biết".
Tề Mặc đứng dậy cất giọng lạnh lùng: "Các người đừng tưởng tôi hứa không động đến các người là các người có thể muốn làm gì thì làm. Rất tốt, tôi chỉ đợi ông không chịu khai ra. Hồng Ưng, giết sạch cho tôi. Không một người nào là Tề Mặc này không thể tìm ra". Vừa nói, hắn vừa chuẩn bị đi ra ngoài.
Hồng Ưng đáp lời: "Vâng ạ, đừng để chừa một ai". Nói xong anh ta giơ tay ra hiệu.
Ông già liền xông về phía người đàn ông trung niên, túm cổ áo ông ta nói tức giận: "Mau nói đi, Khúc Vi đang ở đâu? Rốt cuộc anh muốn làm gì hả?"
Người đàn ông trung niên dù rất sợ hãi nhưng vẫn tỏ ra không khuất phục: "Ba đừng sợ. Nó đã hứa với em gái rồi, nó không thể động đến Khúc gia chúng ta. Nó không dám, nó không....dám". Bị đôi mắt lạnh lùng của Tề Mặc chiếu tướng, giọng nói người đàn ông trung niên ngày càng nhỏ dần, ngày càng mất đi sự tự tin....