watch sexy videos at nza-vids!

Đạo tình

score
Đánh giá: 4.5/5, 18102 bình chọn


Chứng kiến cảnh tượng trên, Khúc Vi không khỏi kinh ngạc, nhưng đồng thời ông ta cũng cảm thấy vui mừng và an tâm. Ông ta không hy vọng Tề Mặc quá hà khắc về phương diện này, chỉ cần hắn gần gũi một ai đó là ông ta thấy nhẹ lòng. Khúc Vi thu lại ánh mắt kinh ngạc, đối với Ly Tâm, ông ta tỏ thái độ là bậc trưởng bối thân thích, bất kể Tề Mặc có thừa nhận hay không, có muốn hay không?

"Tôi tên là Ly Tâm". Ly Tâm vừa nói vừa quay lại nhìn Tề Mặc và giật giật tay, biểu thị Tề Mặc buông cô để cô đi về phía Khúc Vi.

Ly Tâm biết rõ tình hình sức khỏe của Khúc Vi. Ông ta ba ngày không ăn uống chắc đã đến mức cực hạn, hơn nữa ông ta còn bị thương toàn thân. Bây giờ Khúc Vi cố gắng tìm lối ra nhất định là vì Tề Mặc. Tình cảm của Khúc Vi dành cho Tề Mặc thật sự không còn gì để nói. Không cần bất cứ một lời nào, Ly Tâm vẫn có thể nhận ra tâm ý của Khúc Vi.

"Chúng ta có thể đợi đám Hồng Ưng tìm đến". Ly Tâm đỡ Khúc Vi khi thấy ông ta di chuyển chậm chạp trên đôi chân đau đớn, không ngừng quan sát bức tường đá, tính toán và thăm dò.

Khúc Vi hình như không còn chút sức lực, ông ta bám một tay lên vai Ly Tâm để chống đỡ thân thể yếu ớt. Ông ta vừa mỉm cười vừa tiếp tục tìm kiếm: "Cô bé ngốc nghếch này, tảng đá trên đầu chúng ta nặng một trăm ba mươi tấn. Cô thử nói xem thuộc hạ của Tề Mặc có thể phá hủy nó hay bọn họ có thể tìm ra cơ quan nhảy xuống đây, khiến chúng ta thêm một gánh nặng nữa?".

Ly Tâm nghe nói vậy liền ngẩng đầu nhìn lên trần đá, không nhìn thì thôi, nhìn mới phát hiện từ trên đó xuống dưới này có độ cao khoảng mười mét. Rơi từ độ cao mười mét mà cô không bị thương, đây không phải là kỳ tích mà nhờ công lao của Tề Mặc.

Nghĩ đến đây, Ly Tâm liền quay về phía Tề Mặc. Cô còn chưa kịp ngoảnh đầu, một lực kéo rất mạnh cánh tay cô, khiến cô bị lôi về một bên. Loáng một cái, Ly Tâm ngã vào lòng Tề Mặc, Khúc Vi bị mất đi điểm tựa liền loạng choạng ngã xuống đất.

"Lão đại, anh làm gì vậy?" Ly Tâm theo phản xạ giơ tay đỡ Khúc Vi. Không ngờ tay cô còn chưa chạm đến Khúc Vi, Tề Mặc đã nhanh tay túm lấy cổ áo ông ta, nhấc ông ta đứng dậy. Ly Tâm giật mình kinh ngạc.

"Em hãy đứng yên ở đây". Tề Mặc lạnh lùng nhìn Ly Tâm rồi xách cổ áo Khúc Vi bắt đầu làm việc thay Ly Tâm. Ly Tâm đứng bất động ở một chỗ cười híp mắt nhìn hai người, hóa ra Tề Mặc muốn giúp cậu mình, sao không nói sớm, Tề Mặc đúng là người kỳ quặc.

Khúc Vi bị Tề Mặc xách cổ, trọng lượng toàn cơ thể gần như trong tay Tề Mặc, giúp ông ta tiết kiệm sức lực. Khúc Vi cười thầm: "Cháu khỏe thật đấy".

"Hành động đi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo". Đôi mắt Tề Mặc lóe lên một tia lạnh lẽo, tay hắn kẹp chặt cổ Khúc Vi.

Khúc Vi cười nhẹ không để ý đến sự uy hiếp của Tề Mặc: "Dù thế nào đi chăng nữa cậu cũng thấy rất vui". Lời nói không đâu vào đâu nhưng Tề Mặc nghe hiểu, bàn tay hắn không tiếp tục tăng lực đạo.

Tiếp theo đó là một bầu không khí trầm mặc, trong căn mật thất chỉ nghe thấy tiếng bước chân và tiếng thở. Khúc Vi biết tính Tề Mặc là làm bất cứ việc gì cũng phải toàn tâm toàn ý, dù đối phương là người thế nào. Nếu không hợp ý hắn, hắn thật sự không khách khí, Khúc Vi cười gượng tiếp tục tìm kiếm bốn xung quanh.

"Cô gái nhỏ, mau giúp tôi mang đồ ăn đến đây, tôi hết hơi rồi". Khúc Vi không thể tiếp tục kiên trì, đầu óc ông ta choáng váng, ông ta liền tựa người vào bức tường đá thở hổn hển.

"Đồ ăn?". Ly Tâm hơi sững sờ, lẽ nào ông ta biết trước sẽ bị nhốt ở nơi này nên mới mang theo đồ ăn? Mặc dù kinh ngạc nhưng Ly Tâm vẫn đi về phía Khúc Vi ở ban nãy.

Nơi đó có một cái túi nhỏ, bên trong có hai hộp bánh quy, còn lại toàn là dụng cụ đào mộ cổ quái. Ly Tâm không nhìn ra đó là thứ gì, nhưng cô biết Khúc Vi nhất định dùng để đào trộm cổ mộ.

Thấy Ly Tâm nhăn mặt nhíu mày đi tới, Khúc Vi liền nở nụ cười yếu ớt: "Muốn đào trộm mộ, sao có thể không chuẩn bị lương khô chứ?"

Tề Mặc và Ly Tâm không hiểu, Khúc Vi cũng chẳng có ý định giải thích. Đào mộ không phải là công việc ngày một ngày hai, tất nhiên là phải chuẩn bị đầy đủ đồ ăn nước uống, đặt biệt ở trên sa mạc như nơi này. Nếu không phải bị ngã từ trên cao xuống, nước uống bị đổ đi, ông ta cũng không đến mức thảm hại như vậy.

Sau một vài phút nghỉ ngơi, Khúc Vi lại đứng dậy. Tề Mặc không nói một lời nào xách người Khúc Vi tiếp tục tìm kiếm. Nhìn theo bóng lưng bọn họ, Ly Tâm bất giác cau mày, cháu trai xách ông cậu trong tay như xách một con khỉ, đây rốt cuộc là trò khôi hài hay là gì?

"Không biết đây là lăng mộ của ai?". Khúc Vi đến một góc trông chẳng có gì đặc biệt, tìm thấy một phiến đá có hoa văn hơi khác với những phiến đá ở bên cạnh, ông ta lẩm bẩm trong miệng.

"Tôi tưởng ông đã xác nhận rồi, không ngờ ông cũng chẳng biết". Ly Tâm tiếp lời, chân bước về phía trước.

Khúc Vi ngẩng lên nhìn Ly Tâm. Thấy vẻ mặt suy tư của ông ta, Ly Tâm liền cười cười: "Cái mặt nạ bằng vàng...tôi tưởng ông phát hiện ra là ai?". Vừa nói cô vừa giơ tay đỡ Tề Mặc, Tề Mặc trừng mắt với Ly Tâm.

Ly Tâm mỉm cười nhìn Tề Mặc, cô không muốn một mình đứng yên. Quần Tề Mặc dính đầy máu, trong lòng cô thực sự không mấy dễ chịu. Tề Mặc là một người dũng mãnh, vết thương này chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng trong lòng Ly Tâm vẫn có cảm giác khó diễn tả, Tề Mặc bị cô liên lụy nên mới rơi xuống đây, lại vì bảo vệ cô nên mới bị thương, cô thật sự không có cách nào đứng sang một bên. Ly Tâm giơ tay đỡ Tề Mặc, hắn liếc qua Ly Tâm rồi nắm tay cô....
« Trước1...162163164165166...229Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
Tags:
bạn đang xem

Đạo tình

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Đạo tình v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk