Đám nhân viên kiểm trắc thấy thái độ của bộ trưởng quốc phòng, đoán người phụ nữ trước mặt nhất định là nhân vật tai to mặt lớn. Họ liền đi tới đưa Ly Tâm về phía thiết bị kiểm trắc.
Ly Tâm lập tức nắm chặt tay Tề Mặc. Đưa mắt nhìn cỗ máy vô cùng to lớn, trông có vẻ như máy kiểm tra tình trạng bệnh tật ở bệnh viện, lại giống một cỗ máy nuốt người. Ly Tâm bất giác lùi lại một bước, không biết bên trong cỗ máy là thiên đường hay địa ngục, cô vẫn chưa muốn chết.
"Đi nhanh lên". Thấy Ly Tâm bám chặt tay mình, Tề Mặc đẩy Ly Tâm về đằng trước, cất giọng lạnh lẽo: "Sợ gì chứ". Hắn quay sang nói với nhân viên kiểm trắc: "Mau đưa cô ta đi". Người nhân viên lập tức kéo mạnh Ly Tâm về phía cỗ máy.
Ly Tâm bị lôi xềnh xệch đi. Cô ban đầu có chút sợ hãi, nhưng sau khi biết mình không thể trốn tránh, Ly Tâm tự nhiên trở nên bình tĩnh. Cô thầm nghĩ, nếu không thể từ chối, chi bằng dũng cảm đối mặt.
Ly Tâm hít một hơi dài, cô đột ngột quay lại nhìn Tề Mặc và dứ dứ nắm đấm về phía hắn nói phẫn nộ: "Chỉ tại anh, đúng là sao chổi". Nói xong, không chờ sự giúp đỡ của nhân viên kiểm trắc, Ly Tâm quay người chui thẳng vào trong cỗ máy.
Ở đằng sau, Tề Mặc, bộ trưởng quốc phòng và Hồng Ưng lập tức thay đổi sắc mặt. Hồng Ưng không dám liếc qua Tề Mặc. Trong khi đó, Tề Mặc trừng trừng nhìn về phía cỗ máy có Ly Tâm. Kể từ khi hắn ngồi lên vị trí lão đại của Tề gia, không một ai dám có thái độ như vậy với hắn. Cô nàng Ly Tâm to gan thật. Ánh mắt Tề Mặc như muốn xuyên thủng thiết bị kiểm tra đang chứa Ly Tâm. Hắn sẽ cho cô biết cái giá khiến hắn nổi giận lớn đến mức nào.
"Kiểm tra chức năng gan".
"Kiểm tra chức năng thận".
"Lọc máu"
"Chức năng tim phổi".
Cỗ máy liên tục phát tiếng thông báo, đèn tín hiệu không ngừng nhấp nháy. Ly Tâm nghiến chặt răng, chịu đựng các đầu kim di chuyển trên thân thể. Do việc gây mê không đem lại kết quả kiểm tra tốt nhất nên Ly Tâm buộc phải chịu cơn đau đớn trên da thịt.
"Tề Mặc đáng chết, đồ khốn khiếp". Ly Tâm bị lột sạch quần áo, hai tay hai chân bị trói chặt trên bàn kiểm tra. Nỗi đau bị kim châm khiến người kiên cường như Ly Tâm cũng không chịu nổi. Cô liền hét lớn mắng chửi Tề Mặc.
Ở bên ngoài, đám Hồng Ưng nhăn mặt nhíu mày. Ông bộ trưởng quốc phòng mặt xanh như tàu lá, không dám liếc nhìn Tề Mặc. Lập Hộ đứng sau chứng kiến bộ dạng của ông ta, bất giác đưa tay sờ mũi rồi quay đầu về phía lão đại.
"Đô khốn, đều do anh cưỡng ép tôi..."
"Á...Tề Mặc, tôi sẽ giết anh..."
Một loạt tiếng kêu rên đau khổ lẫn tiếng chửi rủa vọng ra. Sắc mặt Tề Mặc khó coi đến đỉnh điểm, toàn thân hắn tỏa ra sát khí đằng đằng. Đám Hồng Ưng và Lập Hộ đưa mắt nhìn nhau lắc đầu. Ly Tâm ở bên trong còn dám tiếp tục chửi rủa, thì bọn họ không phải lo cô có bị nhiễm bức xạ hay không. Dù Ly Tâm không bị nhiễm xạ cũng khó có thể bảo toàn mạng sống trong tay Tề Mặc.
Tề Mặc đứng ở đằng trước chắp hai tay ra sau lưng, hai bàn tay hắn cuộn thành nắm đấm chặt đến mức nổi rõ các khớp, khiến người đằng sau không cần nhìn mặt cũng biết hắn tức giận như thế nào. Tuy nhiên, Tề Mặc từ đầu đến cuối không lên tiếng cũng không ra lệnh. Hắn giữ thái độ im lặng đáng sợ.
"Chức năng gan bình thường"
"Chức năng tim phổi bình thường"
"Chứng năng thận bình thường".
Tiếng la hét chửi mắng của Ly Tâm nhỏ dần. Cỗ máy đọc một loạt kết quả kiểm tra. Có thể nói đây là thiết bị kiểm trắc nhiễm xạ tiên tiến nhất trên thế giới, có thể đưa ra kết quả chính xác và nhanh chóng nhất.
Nghe thông báo từ cỗ máy, sát khí trên người Tề Mặc từ từ biến mất, nhưng sự phẫn nộ vẫn còn hiện rõ trên mặt hắn. Lập Hộ nhíu mày, thầm mặc niệm Ly Tâm ba phút. Nếu kết quả kiểm tra xuất hiện bất thường, có thể Tề Mặc sẽ bỏ qua cho cô. Nhưng bây giờ tất cả đều bình thường, Ly Tâm dám lớn tiếng chửi Tề Mặc, lần này cô chết chắc.
Sau khi nghe một loạt báo cáo, Tề Mặc đột nhiên lên tiếng: "Sao không có kết quả kiểm tra máu?". Các hạng mục kiểm tra đều có kết quả, chỉ thiếu mỗi bản phân tích lọc máu.
Tề Mặc vừa nói dứt lời, nhân viên kiểm trắc từ bên trong đi ra, báo cáo với Bộ trưởng quốc phòng: "Hôm nay chưa thể có kết quả kiểm tra máu của cô gái này vì có chút phức tạp".
Tề Mặc liền hỏi nhân viên kiểm trắc: "Có gì bất thường, nói mau".
Thấy ông bộ trưởng quốc phòng gật đầu, người nhân viên kiểm trắc bất giác run giọng khi quay sang nhìn thấy bộ mặt đáng sợ của Tề Mặc: "Máu của cô ấy rất đặc biệt, không nằm trong nhóm máu chúng ta thường thấy. Chúng tôi phân tích mãi mà không biết có gì dị thường hay là thuộc nhóm máu đặc biệt. Bây giờ, chúng tôi phải mời chuyên gia nhóm máu, chúng tôi cần thời gian".
Tề Mặc nghe xong hơi nhíu mày: "Nhanh lên". Nói rồi hắn liền đẩy cửa cỗ máy đi vào trong.
Lúc này, Ly Tâm như vừa trải qua một cực hình lớn. Chân tay cô đã được tự do nhưng Ly Tâm không còn chút sức lực, người vã đầy mồ hôi nằm thở hổn hển trên bàn kiểm tra. Cô thậm chí không đủ sức mặc quần áo.
Ly Tâm nhắm mắt điều hòa hơi thở. Cô đột nhiên cảm thấy một ánh mắt sắc lạnh đang chiếu vào người mình. Ly Tâm liền mở mắt, thấy Tề Mặc đang chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt phẫn nộ không che dấu, Ly Tâm tỉnh táo ngay lập tức.
Đối diện với thần sắc đáng sợ của Tề Mặc, Ly Tâm than thầm trong lòng. Vừa rồi do nghĩ bản thân trực tiếp tiếp xúc với uranium nên chắc chắn bị nhiễm xạ, Ly Tâm mới tỏ thái độ bất mãn với Tề Mặc....