-----------------------
- Thật thế ah? Thế chồng nói sao?
- Chồng bảo cho chồng 1 tuần rồi chồng trả lời sau.
- Thế có nghĩa là chồng cho cậu ta một cơ hội?
- Chồng cũng không biết nữa...Chồng cũng cần xem xét lạitình cảm chồng dành cho cậuấy...
- Vậy còn Chung thì sao?
Nó chợt nghĩ đến Chung...bỗng thấy đau thắtlòng, không hiểu vì sao nữa..
------------------------
Đã 6 ngày trôi qua, nó vẫn chưacó quyết định ( hic thếmà nói như đinh đóng cột là chỉ cần1 tuần thôi). Đang mải suy nghĩ lung tung thì Hiền gọi:
- Nhặt hộ vợ cái bút...Đấy, đấy, kia kìa...
Nó đưa mắt theo tay Hiền chỉ, hóa ra cái bút đang yên vị ở...chân bàn Phan Anh
Nó cúi xuống, với tay ra. Phan Anh cugnx có những hành độngtương tự nó. Và thế là...
-" Cốp"- Đầu nó **ng đầu Phan Anh.><
- Ui da.
-Thu có sao không?
- Ơ...uhm...không sao...
Nó nhìn Phan Anh"Thịch...thịch..."Sao tim nó đập loạn xạ vậy nè? Trong phút chốc nó như cảm thấy tim và phổi của nó đã...đổi vị trí cho nhau( oái). Như vậy cónghĩa là...nó iu Phan Anh? Chắc làvậy...
----------------------
Ngày thứ 7.
- Phan Anh nè...
- Huh?
- Ơ...Thu...
- Uhm, Phan Anh hiểu. Thu cứ suy nghĩ thêm đi. Phan Anh chờđược...
- Ơ...không phải. uhm...Thu đã suy nghĩ kỹ rồi..
- Và???
- Ờ...Thu nghĩ là Thu cũng có cảm tình với Phan Anh...
- Vậy là Thu đồng ý?
- Uhm...Nó gật đầu.
Phan Anh sung sướng ôm chầmlấy nó. Một thoáng trong suy nghĩ của nó, 1 gương mặt lướt qua. Nó thấy hơi khó chịu. Nó khẽ nói:
- Phan Anh...
- Gì vậy "ngố iu"?
- Thu...ngạt thở rùi nè...Buông Thu ra một lúc được không?
- Uh...xin lỗi...Phan Anh dzui quá...hì.
- Ah, còn nữa...đừng gọi Thu là ngố nữa nhá, Thu không thích thế, vì Thu...thông minh lắm mà hì hì...
- Tuân lệnh.
- Trông Phan Anh cứ như mới bắt được vàng ấy.
- Bắt được vàng cũng không vuibằng thế này.
Nó phì cười:
- Chịu thua Phan Anh luôn. Nhưng...Thu phải về thôi. Mai gặp nha.
- Uh.bi bi.
- bi bi
Vậy là nó đồng ý. Nhưng sao nóthấy không vui cho lắm.
------------------
- Thu nè...
- Huh?- Nó thấy hơi bối rốikhi gặp Chung.
- Chung nói chuyện với Thu mộtlát được không?
- Ơ..uh.
...............
- Thu đã lựa chọn rồi đúng không?
- Uhm...xin lỗi Chung...Nó nói mà giọng nghèn nghẹn.
- Đừng xin lỗi. Có lỗi mới phải xin lỗi chứ...Nhưng...Thu lựa chọn rồi thì Thu phải sống thật vui vẻ và hạnh phúc nhé, nếu cậu ta bắt nạt Thu thì Chung sẽ không tha cho cậu ta đâu...
-..Uh, cảm ơn Chung...
- Vậy thôi, Chung vào lớp đây.
Nó nhìn Chung quay đi. Không hiểu sao nó cảm thấy Chung cô độc đến vậy. Nó thấy xót xa..." Không được...Mày đã chọn rồi cơ mà...mày quá tham lam đấy..."Nó tự nói với mình như vậy..
Thi học kỳ I xong, được nghỉ 1 tuần, nó và Phan Anh bàn nhau kế hoạch đi chơi.
- " Nàng" thích đi chơi đâu đây?
- " Chàng" ơi kiểu xưng hô này chuối củ wé nếu tiếp tục xưng hô thế này thì " em" ngất mất ha ha.
- Thế mún đi đâu nè?
- Đi Tam Đảo nhé. Rủ cả Tuấn với Hiền nữa.
- Sao lại rủ 2 người đấy. Tưởng mỗi Thu với Phan Anh chứ?
- Hơ hơ...nguy hiểm...Ích kỷvừa thôi nhá, Tuấn là em trai Thu, Hiền là bạn thân Thu, hơn nữa Tuấn...thích Hiền, mình phải tìm cơ hội hợp tác cho đôi trẻ chứ, sếp nói cấm cãi he he
- Yes, sir. Cãi lại để sếp ăn bánh bơ đội mũ phớt cho thì khổ.
- Biết điều thế là tốt. Còn bây giờ, sếp muốn...về nhàngủ. Bye.
- Ngủ đây luôn he he.
- Muốn chết hả?
Nó vớ ngay cái dép phi vào Phan Anh ( ặc bà này tàn bạo wa"),ai dè cái dép trúng ngay...mặt chàng.><. thằng bé ôm mặt. mãi nó không thấy ngẩng lên, nó vội chạy lại hỏi:
- Có sao không? Thu...Thu xin lỗi,không cố ý...
- Đau...
Phan Anh nói xong ngẩng mặt lên, và...kiss...môi PhanAnh chạmmôi nóGiờ thìhếtđau rùi, đấy là hìnhphạt ^-^
Nó đỏ mặt. Ngượng quá. (First kiss đấy bà con ạ)
- Thôi, bye, Thu về đây.
- Uh bye bye, về gọi cho Hiền nhé.
- Oh.
Về đến nhà rồi mà vẫn còn đỏ mặt. Nó phi ngay ra sauvườn, leo lên cái cây cao nhất. Mỗi lần nó vui hay buồn nó đều leo lên đây. Nó đang tận hưởng cái không gian tuyệt vời này thì nóthấy một tổ chim ở cái cành câygần chỗ nó. Trong tổ là mấy quảtrứng, nhưng...cái tổ sắp...bị rơi. Thế là nó mon men trèo rađặt cái tổ cho ngay ngắn. Thế nhưng lúc leo về, run rủi thế nào nó...trượt chân
Thôi phát này thì tiêu rồi- Nó nghĩ. Nó đang ở ngọn cây. Hic nó sợ wa" nên không kêu lên được tiếng nào cả....Hu hu ai cứu nó hem???
-----------------
- Cháu chào bác ạ.
- Chung hả , vào nhà đi cháu.
- Thu có nhà không bác?
- Có đấy, cháu ra sau vườn,tìm cái cây cao nhất, nó đang ở trênđấy. ( hiểu con gái mà) Con gái con đứa mà thích trèo cây.
- Vâng để cháu ra tìm bạn ấy, cháu xin phép bác.
...................
- Thèng cu ngoan thật, có con rểthế này thì hay ^-^
------------------
Nó nhắm mắt chờ đợi mộtcú...hạ cánh không an toàn.
Bịch...Nó tiếp đất rồi, nhưng saokhông đau nhỉ?
- Ui da. Đau ghê...
- Chung hả, đến hồi nào dzạ?
- Vừa đến. Nhưng...Thu nặng quá. Xuống khỏi người Chung được không?
Người nó đang yên vị trên người Chung. Nó leo xuống, không may nó...vấpphải hòn đángay cạnh. Thếlà...lại ngã. Và lầnnày thì Chung đỡ nó, nhưng mà...kiss...Môi nó và môi Chung chạm nhẹ. Nó đỏ mặt ( đương nhiên). " hic sao hôm nay mình xui xẻo vậy , trong cùng một ngày kiss 2 người liền hu hu"
- Uhm...xin lỗi Chung...
- Không sao...coi như thuốctê...Lúc nãy bị Thu đè lên đau wa" giờ hết rồi.( Ông này gian quá^_< [ảnh"> chung cười.
Thịch...Ôi sao tim nó như làbị rớt cái bịch vậy kìa...Chung cười đẹp quá. Nó lắc đầu.." mày hư quá Thu ơi, có Phan Anh rồi mà..."...