Nàng nhếch mép như thể thất vọng vì vừa rút thăm trượt.
"Vậy còn..." nàng hỏi, "Hai người là ai?"
"Là ai?"
Tôi nói với nàng, trong lòng cảm thấy không được thoải mái lắm . "Anh là chồng em, còn Yuji là con trai em."
"Đúng thế, CON TRAI.". Yuji nói.
"Không thể nào.", nàng nói.
"Đúng vậy."
"Đúng đấy mẹ," Yuji nói.
"Khoan đã."
Mio giơ một tay ra như muốn ngăn hai bố con đừng nói nữa, tay còn lại nàng ôm lấy đầu mình.
"Khi tỉnh lại, tôi thấy mình ngồi đây."
Nàng nhắm mắt, lần hồi lại trí nhớ với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Chừng mười phút trước thôi. Tôi đã cố nhưng không nhớ được gì cả. Đây là đâu, tại sao tôi lại ở đây, tôi là ai mà lại ngồi đây nghĩ ngợi thế này?"
Nghe nàng nói, tôi bắt đầu suy nghĩ. Như vậy là nàng rơi xuống dưới này cách đây mười phút. Trong khi đó, toàn bộ kí ức của nàng vẫn ở lại tinh cầu Lưu Trữ. Nghĩa là nàng cũng quên cả việc mình đang là một linh hồn. (Có lẽ vậy...)
Tóm lại, chuyện này là thế nào?
"Hôm nay tôi đến đây cùng với hai người?"
"Phải!" Tôi nhanh trí trả lời.
"Sao cơ?" Yuji nói.
Tôi khẽ cấu vào cái gáy mảnh khảnh của Yuji.
Thằng bé im lặng.
"Ba chúng ta đã đến đây. Chủ nhật nào cả nhà cũng đi dạo."
"Thật vậy à?"
"Thật!" tôi gật đầu.
"Anh và Yuji chạy vào rừng chơi. Khi quay lại thì thấy em như thế này. Chắc em bị ngã đạp đầu vào đâu đó"
"Tức là tôi bị mất trí nhớ vì cú đập đầu đó?"
"Có vẻ như vậy."
"Thật thế hả?" Yuji hỏi.
Tôi cấu gáy Yuji mạnh hơn nữa.
Thằng bé liền im bặt.
"Dẫu sao em cứ về nhà với bố con anh đã. Trí nhớ của em sẽ sớm trở lại thôi."
"Thật vậy ư?"
"Ừ."
Nàng từ từ đứng dậy. Chiếc váy ướt dính chặt vào đùi. Nước mưa chảy tong tỏng xuống gấu váy.
"Ta mau về thôi. Để bị lạnh sẽ cảm mất."
"Vâng."
Nàng không biết gì cả có khi lại hay. Như thế, nàng sẽ không phải nhớ đến những kí ức đau buồn.
Tôi nhớ lại câu nói của nàng, "Đến mùa mưa, em sẽ quay lại", câu nói vào giây phút cuối cùng ấy.
Nàng nói thế này:
"Phải rồi. Em sẽ đến cùng với cơn mưa, sau khi chắc chắn hai bố con sống ổn, em sẽ lại ra đi, trước mùa hè đến. Vì em không chịu được nóng."
Nếu nàng không nhớ mình đã đến từ đâu thì rất có thể nàng cũng sẽ quên luôn cả việc quay về tinh cầu Lưu Trữ. Vì thế nếu vậy thì nàng có thể ở lại sống với hai bố con.
Ba chúng tôi gồm tôi, Yuji và nàng.
Chỉ cần ba chúng tôi có thể sống cùng nhau thì việc vợ tôi là một linh hồn cũng chẳng có vấn đề gì.
Thật sự chẳng có vấn đề gì.
Mio và Yuji đi cạnh nhau trên đường mòn, tôi dắt xe đạp theo sau. Ban đầu, Yuji có vẻ căng thẳng và rụt rè, nhưng cuối cùng thằng bé quyết định chìa tay về phía Mio. Mio nắm lấy tay thằng bé. Yuji giật mình, ngẩng lên nhìn Mio. Nàng đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng. Yuji òa khóc nức nở.
Dễ hiểu thôi. Vì một năm rồi, thằng bé không được chạm tay vào mẹ.
"Sau này em sẽ hiểu thôi," tôi nói. "Yuji mít ướt lắm."
Tôi nói trước như vậy để phòng sau này Yuji lại khóc không đúng lúc.
"Con hơi rối trí tẹo thôi. Vì em không nhớ gì cả."
"Thật ạ?" Yuji hỏi, giọng vẫn nức nở.
Tôi tiếp tục nói, tảng lờ câu hỏi của Yuji.
"Em cứ đối xử nhẹ nhàng với con, đừng suy nghĩ nhiều. Trước giờ em vẫn làm thế."
Mio gật đầu tỏ ý rằng nàng đã hiểu, nàng đặt tay lên đôi vai mảnh khảnh của Yuji rồi kéo thằng bé lại gần. Cảm nhận được hơi ấm từ mẹ, Yuji đắm chìm trong cơn say dịu êm của nước mắt.
Thằng bé đã chia tay mẹ một lần rồi. Nếu nó lại phải đối mặt với nỗi đau mất mẹ thêm một lần nữa thì cuộc hội ngộ này ngay từ đầu đã chẳng có gì vui.
"Trước khi mùa hè đến," Mio đã nói vậy.
Nếu câu nói ấy là sự thật thì tôi còn rất ít thời gian.
Phảitranhthủlàmnũngmẹthậtnhiềuvào!
Bố của Vonnegut trong cuốn tiểu thuyết Jailbird, sau khi lên thiên đường đã trở về tuổi lên chín. Ông luôn bị bọn trẻ bắt nạt, bị tụt cả quần dài lẫn quần lót. Bọn trẻ lấy quần lót của ông ném xuống cửa địa ngục có hình tròn như miệng giếng. Liền đó dưới đáy giếng vọng lên tiếng gào thét thảm thiết của Hitler, Nero, Salome,... 0
Vonnegut viết như sau:
"Tôi có thể hình dung cảnh Hitler không những phải nếm trải cơn đau đớn tột cùng mà cứ định kỳ, hắn lại thấy quần lót của bố tôi rơi xuống đầu mình."
Tôi thấy mình thật may mắn vì không phải đón một cô vợ trở về trong hình hài của một cô bé lên chin.
"Bé Yuji mấy tuổi rồi?"
Nàng hỏi.
"Gì ạ?" Yuji hỏi vọng ra từ nhà vệ sinh.
"Con sáu tuổi. Đang học lớp Một."
Tôi trả lời.
Nàng them từ "bé" vào trước tên Yuji nghe thật lạ. Tôi có cảm giác dù rất thân thiết nhưng nàng là ai đó chứ không phải vợ tôi. Như một người em họ chơi thân từ hỏi nhỏ.
"Vậy em là một bà nội trợ hai mươi chin tuổi có con trai sáu tuổi phải không?"
"Đúng vậy."
"Dù em chẳng có cảm giác gì?"
"Ừ."
"Vậy là em đã yêu anh? Đến mức muốn lấy anh?"
Nét mặt nàng thể hiện đây là điều nàng nghi ngờ nhất....