Linh vội lấy điện thoại, bấm số:
-Tút...tút...
Những tiếng chuông kéo dài....., sao lại lâu đến thế, mau bắt máy đi....Linh vừa đi lại vừa cắn ngón tay cái....
-Alo!
Một giọng nữ trong trẻo vang lên khiến đầu óc Linh trống rỗng, ậm ờ:
-Alo, ai vậy?
-Vậy cô là ai?_Người kia hỏi lại
Linh khó hiểu lại nghĩ đến Phong đã từng yêu rất nhiều người, có lẽ...Nhưng hắn đã nói rằng nếu đã kết hôn rồi sẽ ko bao giờ nhìn người con gái khác mà...Linh cố bình tĩnh đáp:
-Đây có phải số của Phong ko, tôi là bạn anh ta, cô là ai?
-Ra vậy! Tôi là thư kí của giám đốc, thì ra vẫn còn người ngốc nghếch nữa!
Linh hỏi lại:
-Cô nói vậy là ý gì?
-Giám đốc sắp kết hôn với cháu gái tập đoàn Everest Corporation tập đoàn đầu tư bất động sản lớn nhất Châu Á, cô hết cơ hội rồi!
Linh:
-Tập đoàn...
Linh chưa bao giờ nghĩ Kiều lại có một gia thế lớn như vậy. Điều này quả thật ngoài sức tưởng tượng
-Sao vậy? Này, cô còn nghe nữa ko thế! Anh ta sẽ ko gặp cô nữa đâu. Giám đốc là người rất tham vọng, anh ta kết hôn với cháu gái tập đoàn lớn chỉ muốn vào thị trường Châu Á thuận lợi thôi. Nếu cô ko có ích cho anh ta thì cũng sẽ bị vứt bỏ như tôi thôi, tỉnh mộng đi.
-Vậy, giờ anh ta ở đâu?
-Đã về nhà rồi! Đừng dại gì mà đến tìm nữa!
-Tôi biết rồi!
Linh cúp máy. Có lẽ nhỏ đã quên rằng Phong là ai, cũng quên mất rằng Phong là người chỉ kết hôn với ai môn đăng hộ đối...nhưng Linh cười: -Haha, ít nhất thì anh ta cũng ko yêu Kiều!
Nếu Linh chấp nhận yêu một tên tệ hại như hắn thì cũng sẽ chấp nhận mọi thứ khác...
Lần đầu tiên Linh cảm thấy tin tưởng Phong, hắn ko phải là người cần lợi dụng người khác để đạt thứ mình muốn. Dù Linh ko thể phủ nhận hắn là một tên xấu xa nhưng Phong luôn thẳng thắn. Từ khi còn nhỏ hắn đã ko sợ gì cả, cũng ko phải là người kiêu ngạo hay cho mình giàu sang để chèn ép người khác, vì nếu vậy, hắn đã chẳng bao giờ chịu làm bạn với nhỏ. Phong cũng là một con người giàu tình cảm và dễ tổn thương. Mà dù hắn có vì thế mà trở nên ngang tàn hay độc đoán thì cũng ko quan trọng nữa...
Linh chạy nhanh về nhà. Nhỏ vừa vào vừa tìm khắp nơi, Kiều đang ở trong nhà. Linh đứng lại trước cửa phòng. Tiếng bước chân của Linh làm Kiều quay lại:
-Cậu về rồi à!
Linh thở hổn hển, gật đầu
Kiều:
-Có chuyện gì vậy?
Linh:
-Có một chuyện, mình muốn....
Kiều:
-Mình cũng có chuyện, nhưng cậu nói trước đi!
Linh:
-Chúng ta là bạn đúng ko?
Kiều:
-Ừ!
Linh:
-Vậy, nếu tớ muốn xin một việc...
Linh nhẹ nhàng bước vào phòng và nắm lấy hai tay Kiều, nhìn thẳng vào mắt nhỏ:
-Tớ muốn cậu bỏ Phong có được ko? Kiều hơi bất ngờ nhưng sắc mặt không hề tỏ ra khó chịu, giường như trong thâm tâm, điều này có lúc Kiều đã nghĩ đến, rằng một người như Phong chẳng lẽ Linh lại ko yêu, chẳng lẽ lại chưa hề có cảm giác.
Kiều im lặng một hồi.
Linh nhìn Kiều chờ đợi, có lẽ sẽ thật thơ ngây để mong Kiều đồng ý nhưng Linh đã mặt dày đến mức xin điều này thì có gì để ko mong chờ.
Kiều:
-Tại sao? Tại sao Kiều lại phải làm như vậy?
Linh:
-Vì tớ muốn...tớ muốn...
Thật sự là Linh muốn gì, nhỏ muốn Kiều để Phong thời gian suy nghĩ lại ư, hay là muốn một cuộc cạnh tranh công bằng, hay muốn giành giật Phong từ tay Kiều. Tạm thời Linh chẳng biết nói gì cả, ngập ngừng...
Kiều:
-Muốn Phong thay đổi để lại yêu Linh sao? Linh đã hỏi ý Phong chưa, anh ấy nói sao, anh ấy cũng yêu Linh à! Đó là chuyện quá khứ rồi, Linh nên nhìn vào thực tại đi!
Dù Kiều biết rằng không đúng nhưng sự ích kỉ nhen nhóm trong lòng không thể làm Kiều vì tình bạn để nói ra sự thật. Dù chỉ quen Phong chưa đầy một tháng, những kỉ niệm cũng ko có gì là sâu sắc, không thể nói rằng nguyện làm mọi điều vì Phong nhưng Kiều đủ biết rằng bản thân không muốn để mất một người như vậy.
Kiều thấy Linh im lặng, nhỏ biết những lời nói đó đang làm Linh lúng túng, đang làm Linh suy nghĩ và có thể làm Linh bỏ cuộc.
Linh:
-Tớ chưa hỏi, chưa gặp cũng không biết Phong nghĩ gì cả. Có lẽ tớ quá vội vàng, tớ sợ rằng nếu Phong phải lấy Kiều mà không có tình yêu thì anh ta sẽ rất đau khổ, nếu như vậy tớ cũng thấy đau. Phong là người phải để được tự do, là người phải được hạnh phúc...
Kiều giận dữ:
-Cậu hiểu anh ấy đến đâu, cậu nghĩ cậu là ai. Trong lòng Phong giờ tớ không là gì nhưng ai dám chắc tớ không phải là người mang lại hạnh phúc cho Phong
Linh:
-Nếu tớ là người Phong yêu thì Kiều có rời xa Phong ko, Kiều sẽ nhường lại cho Linh chứ?
Kiều cười nhạt:
-Anh ấy ko yêu Linh, Linh đừng tự tin như vậy. Nếu Phong thật yêu Linh, nếu Linh làm Kiều phải thừa nhận thì lòng tự trọng của Kiều sẽ không bao giờ giữ Kiều lại bên Phong được.
Linh nhìn Kiều, ánh mắt quả quyết. Nhưng Linh cũng đáp:
-Vậy giờ tớ sẽ đi hỏi Phong, chính Phong sẽ nói xem anh ta yêu ai. Đó chính là bằng chứng.
Kiều ko đáp gì, có lẽ cũng đồng ý. Linh đi ra ngoài phòng, những chiếc lá rơi rất nhẹ trên bậc thềm, tĩnh lặng. Những kỉ niệm làm mắt Linh nhòa đi, Linh sẽ bước đi, khi mang trong mình một hi vọng lòng cảm thấy thật bất an, Linh không thể nào khẳng định, Phong nói có, nhưng cũng ko thể nào lừa dối lòng rằng có thể để mất Phong. Kiều trút tiếng thở dài, Linh đi rồi, nhất định nếu Linh nói ra, Phong sẽ đồng ý mất. Nếu Phong đồng ý thì kết thúc rồi, dù Kiều biết nhưng sự kiêu hãnh trong lòng không thể nào làm Kiều ko chấp nhận đề nghĩ của Linh. Nếu Kiều từ chối tức là lo sợ, tức là biết rằng Phong ko thật sự yêu mình. Còn đồng ý thì...Kiều ngẩng mặt nhìn lên những thanh xà gỗ trên trần, cố để nước mắt ko chảy lã chã xuống. Kiều lấy thêm quần áo cho vào chiếc va li đã mở sẵn lẩm bẩm: "chuyến du lịch kết thúc rồi". Bến đỗ cuối cùng của Kiều có phải bên Phong ko? Nếu Phong chỉ là một điểm dừng chân trong chuyến hành trình dài này thì liệu Kiều sẽ phải đi đến bao giờ nữa... ...