Miệng tôi thì nói liến thoáng trong khi bộ não của tôi đang không hiểu tôi nói cái gì và vì sao lại nói như thế. Tự tôi cho mình thành người quan trọng nhất của bệnh viện khi nói cái câu “Cháu đi lâu rồi, chắc bệnh viện sẽ lo cho cháu lắm” mới oách chứ! Thật là buồn cười và ngớ ngẩn. Chắc có lẽ vì thế mà bà cụ cứ tủm tỉm cười khi nghe tôi nói. Xấu hổ quá đi mất thôi !!!
- Cháu tên gì?
- Dạ? Dạ Tử Quân ạ. – tôi trả lời ngập ngừng, đầu óc cứ loạn xị cả lên.
- Ồ! Cả cái tên cũng giống! Đúng là duyên! Là duyên mà!!!
Bà lão ồ lên đầy phấn khởi làm hai con mắt của tôi cũng to lên theo. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Ai giải thích dùm tôi với!!! Hay là tôi đang mơ nhỉ???
Đang định béo má mình để xác định thực hư thì tôi như ngã lăn ra nền khi nghe câu nói đầy điềm tĩnh và vui vẻ phát ra từ bà ngoại anh ấy.
- Từ mai cháu sẽ là cô dâu thực tập để chuẩn bị thành con dâu chính thức đời 105 của dòng họ Vương Vũ. Cố lên nhé! – vừa nói bà lão vừa giương một tay tỏ ý động viên (Kiểu như hành động đi kèm với từ Fighting! mà tuổi teen vẫn thường hay làm để cổ vũ tinh thần cho nhau) làm tôi há hốc mồm. Tưởng chừng như cả ngàn con ruồi cũng có thể chui lọt vào miệng tôi lúc đó.
Cô dâu thực tập??? Con dâu chính thức??? Càng lúc càng rối! Càng lúc càng không hiểu chuyện gì xảy ra! Tôi sắp bị điên đến nơi rồi!!!
Tôi được trả về bệnh viện lúc 11h 02 phút đêm. Mọi thứ cứ như một cuộc phiêu lưu đầy ma mị vào một thế giới kỳ lạ nào đó. Còn tôi, ngay tại thời điểm này, khi đã ngồi yên trên giường bệnh thì vẫn không tài nào hiểu nỗi 1% sự việc rốt cuộc là như thế nào.
Cộc cộc…
Ai đó gõ cửa phòng bệnh. Tôi hướng mắt nhìn …
Cánh cửa mở từ từ, một bóng người xuất hiện, trên tay cầm một vật gì đó to to, nhìn rất quen thuộc…
Là Nhân Mỹ!
Với một cái gối to đùng trên tay!
- Cho anh ngủ với! Bị đuổi khỏi nhà rồi!
Dạo này tôi cứ hay bị…đần đột xuất. Cụ thể là trong trường hợp này, khi mà Nhân Mỹ đang lăm lăm cầm cái gối tiến về phía tôi thì tôi vẫn ngồi im như phỗng trên giường, hai mắt và cái miệng cứ thế mở to hết cỡ.
- Cho ngủ cùng không? – cậu nhóc nhìn tôi nháy mắt.
- Cái…
Tôi phồng mang trợn mắt, đang định mắng xối xả cái con người vô duyên trước mặt mình thì đột ngột Nhân Mỹ lấy tay che miệng ngăn không cho tôi nói. Sau đó cậu nhóc cười khúc khích rồi nói nhanh nhảu:
- Đừng nổi đóa! Anh đùa tí mà! Anh lấy chiếu rồi trải nằm dưới này trông em nha.
Và thế là cậu ta tiến hành chiến dịch do mình soạn thảo ra. Thực tình là tôi chẳng còn biết phải phản ứng ra làm sao nữa. Trên đời người tỉnh thì ít nhưng kẻ khùng thì đúng là nhiều vô kể mà.
1h sáng
Tôi không ngủ được. Chính xác là tôi ngủ không quen chỗ nên cứ trằn trọc mãi. Chuyện kỳ lạ xảy ra lúc nãy khi đi cùng anh Phong Trần cũng làm tôi suy nghĩ đến đau cả đầu. Dù trong lòng tôi nghĩ mọi chuyện chỉ là đùa nhưng linh tính mách bảo rằng có lẽ tôi…sắp phải lấy chồng thật. Càng nghĩ càng thấy choáng váng. Không biết ngày mai sẽ là một ngày như thế nào đây…
- Chưa ngủ hả cưng? – giọng nói đầy tính trêu chọc của Nhân Mỹ làm tôi giật mình. Lúc nãy thấy cậu ta ngáy khò khò tôi cứ tưởng đã ngủ được mấy giấc rồi chứ.
- Anh không thay đổi được cách ăn nói à? Nghe mà thấy ớn – tôi chu miệng.
- Thích thế. Mà tóc em là xoăn tự nhiên hay nhờ công nghệ? – câu hỏi cực kỳ vô duyên của Nhân Mỹ làm tôi phải bật cười.
- 100% nguyên chất. Không có bóng dáng của bất kỳ một loại thuốc nào trên đầu tôi cả.
- Ờ! Anh cũng nghĩ thế. Con gái tóc xoăn thật là xinh. – dù không thấy mặt cậu ta nhưng tôi cảm nhận hình như Nhân Mỹ đang cười.
- Tóc anh cũng xoăn tự nhiên à? Tôi thấy hiếm có tên con trai nào tóc xoăn mà hợp mốt như anh lắm? – tôi vô tình hỏi vì lâu nay tôi cũng khá là hứng thú với quả đầu nghệ thuật của cậu ấy.
- Em nghĩ sao? Cả triệu bạc của anh đấy. Thêm mấy chục tuần chăm sóc dưỡng ẩm mới được mềm mại gợn sóng như vậy đó! – Nhân Mỹ trả lời rồi bật cười ha hả làm tôi ngượng chin cả mặt.
- Thì tôi không biết. Cần gì anh phải cười như thằng dở người thế. Bực cả mình. Ngủ đi. – tôi kéo chăn trùm kín đầu rồi quay lưng đi. Đúng là không thể nói chuyện với tên này được 5 phút.
Không khí lại trở về trạng thái tĩnh lặng như tính cách vốn dĩ của màn đêm. Yên ắng và trầm lắng.
Nhưng tôi vẫn không tài nào chợp mắt được!
- Hôm nay anh bị bố mắng đấy. Bố đã cầm một cái chổi to thiệt là to và đánh vào lưng anh. Lưng thì không đau mà thấy lòng cứ xoắn xoắn lại em à.
Tôi nhổm người, quay lại phía cậu nhóc đang nằm. Cái cách kể chuyện ngang ngang, tưng tửng này thật là giống tôi. Một cách để che giấu đi những đau khổ đang trào dâng trong lòng.
- Mà sao anh tốt với tôi vậy? Chúng ta chỉ mới quen nhau chưa đầy một tháng… - tôi chuyển chủ đề, tôi biết Nhân Mỹ nói như vậy chỉ muốn được tôi lắng nghe chứ không muốn bị khơi sâu nỗi đau thêm nữa.
- Em biết vì sao anh làm tóc xoăn không? – cậu nhóc hình như muốn quậy tôi thì phải. Tôi đâu có hỏi chủ đề tóc???
- Không quan tâm.
- Vì anh ghét nhân vật Goo Jun Pyo trong phim BOF.
- Liên quan gì?
Ngay sau câu nói của tôi, Nhân Mỹ đột ngột vùng dậy, đưa khuôn mặt lãng tử với mái tóc gợn sóng nhìn tôi chằm chằm, miệng còn nở một nụ cười đầy ẩn ý làm tôi giật bắn người.
- Anh luôn thích những thứ mà anh ghét. Vì vậy anh mới thích em. ...