Khung cửa sổ ấy lúc nào trông cũng thật lung linh vì những chiếc đèn nhỏ được gắn xung quanh không khi nào ngừng làm việc. Dưới ánh đèn vàng dịu êm, những khóm hoa mười giờ đủ màu sắc nhẹ nhàng khoe sắc giữa mênh mông sao xa. Tôi nhìn một cách say mê. Cảm giác thật yên bình. Tôi không phải là người lãng mạn. Khẳng định là như thế. Nhưng tôi luôn muốn ngồi thật yên, thật hiền trong không gian mà tôi cho là an toàn với bản thân mình.
Mà thật kỳ lạ, căn nhà bên cạnh lúc nào cũng tối om ngoại trừ ô cửa sổ đối diện với phòng tôi là được bật sáng. Như khoảng sân trước nhà Phong Trần, toàn cỏ xanh mượt vậy mà lúc nào cũng bị bóng đêm nuốt chửng. Nếu đứng trước cổng nhìn vào, chắc ai đó sẽ không nghĩ căn nhà này có người ở.
Vừa lúc đó thì cánh cổng của căn nhà mà tôi đang nói đến được mở ra, Phong Trần dắt con xe phân khối lớn của mình ra khỏi cổng rồi ngồi lên, đội chiếc mũ bảo hiểm trùm kín cả đầu và rú ga phóng ào đi trong sự yên ắng của cả khu phố. Không biết tôi có nhìn nhầm hay không, nhưng trước khi lên ga, anh ta có nghiêng đầu nhìn lên cửa sổ phòng tôi…
Chắc là tôi nhìn nhầm…
Mọi việc có thể sẽ chỉ dừng lại ở đó, và tôi có thể quay trở lại với sự nghiệp ngắm nhìn những khóm hoa mười giờ đầy mê hoặc trước mắt mình nếu như tôi không trông thấy Puppy đáng yêu đang ngồi xổm trước cổng nhìn chủ nó…đi chơi. Thật tội nghiệp chú cún, ở một mình trong căn nhà rộng thênh thang, không một chút ánh sáng chắc là sẽ buồn và sợ lắm. Nhưng có lẽ nó đã quen rồi. Nhìn cách Puppy vẩy vẩy nhúm lông tròn tròn sau mông, hai tai cụp lại ra vẻ suy tư mà tôi phì cười.
Nhưng cái gì đang xảy ra vậy nhỉ???
Với thị lực 10/10 của mình, tôi nín thở khi nhìn thấy một đám thanh niên chạy ra từ con ngách phía trước, lại gần nhà của Phong Trần, và bắt đi Puppy!!!
Không được!!!
Không suy nghĩ được gì nhiều, ngay lập tức tôi phóng ào xuống nhà, mặc cho thân thể vẫn đang bị nhiều vết thương tích, nhất là cánh tay phải đang trong thời gian không thể cử động được.
- Không! Dừng lại! Dừng lại! Mấy người làm gì thế????
Tôi vừa chạy vừa hét lên. Cả phu khố bị tôi làm cho giật mình. Mọi người đồng loạt chạy ra mở cửa để nhìn. Đám người lạ mặt đó dường như quá hoảng hốt vì bị tôi phát hiện nên khẩn tốc cho Puppy vào túi bao bố rồi ba chân bốn cẳng tháo chạy. Cũng có một vài người xuất hiện để giúp tôi, nhưng tụi trộm chạy quá nhanh, dù có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa thì tôi vẫn không thể đuổi kịp được.
- Trả Puppy cho tôi! Trả đây! Trả đây!
Tôi hét một cách đầy điên loạn. Không hiểu sao tôi vô cùng hoảng sợ khi chứng kiến cảnh con cún đó bị người ta bắt đi trong khi nó chẳng là gì của tôi cả. Nhưng tôi sợ lắm. Tim cứ như thắt lại. Có lẽ vì thế mà tôi quên hết những vết thương đang dần dần rỉ máu trên người để cố sống cố chết chạy theo những mong giành lại được Puppy.
Mọi thứ dường như rơi vào bế tắc khi đám thanh niên biến mất hút trong con ngõ nhỏ xíu trước mặt. Không chần chừ, tôi chạy vào trong. Lúc này hình như chỉ còn lại một mình tôi. Những người chạy cùng tôi hồi nãy đã mất hút đâu đó. Tôi cảm nhận được sự đơn độc trong từng bước chạy đầy mệt nhọc của mình.
- Puppy ơi! Puppy ơi!!!
Tôi chạy sâu hơn vào con ngõ lạ hoắc, dùng chút hơi sức còn lại để cất tiếng gọi Puppy. Cứ nghĩ đến cảnh tượng nó bị ai đó làm hại là tôi chịu không nỗi. Cứ thế tôi cố gắng chạy, dường như có một sức mạnh kỳ lạ nào đó đang dẫn đường cho tôi đi.
Con ngõ tuy nhỏ nhưng sâu vô cùng, tôi chạy đến gần 20 phút mà vẫn chưa có lối ra hay một ngõ cụt nào đã. Tôi đã thấy mắt mình mờ dần, chân tay như rã rời ra. Chỉ là một con chó thôi mà? Tại sao tôi lại phải khổ sở và tự hành hạ bản thân như thế này chứ!!!
Nhưng tôi không muốn Puppy bị làm hại!
Tôi không muốn!
Đến lúc tôi thực sự đuối sức thì hình ảnh đám thanh niên hiện ra trước mặt. Chúng đang tập trung gần mấy cái thùng giấy sát bờ tường, kẻ ngồi người đứng. Hình như chúng cũng đang rất mệt. Một tên trong bọn phát hiện ra sự có mặt của tôi, và đồng loạt chúng quay lại nhìn tôi, từ từ bước tới gần tôi, ánh mắt đầy đáng sợ.
- Con gái mà sao lỳ thế??? Con chó này cũng đâu phải là chó của mày? – tên đang cầm bao bố có Puppy ở trong hất hàm hỏi tôi.
- Là chó của bạn tao! Trả đi! Chúng mày cần gì ở một con cún nhỏ bé như thế chứ! – tôi thở hổn hển nhưng vẫn cố gắng nói đanh thép.
- Nó tuy nhỏ nhưng giá của nó không hề nhỏ đâu. Đây là giống chó cảnh cực kỳ quý hiếm. Bán được nó chúng tao sẽ có được cả một gia tài đấy! Chúng tao đã phải rình rất lâu mới có cơ hội như hôm nay. Nếu mày muốn, tụi này sẽ cho mày một ít sau khi tiễn nó đi. – một tên khác nói mỉa mai, sau đó cả bọn cười nhăn nhở. Bất giác tôi thấy sợ. Nhìn lại phía sau lưng, tất cả chỉ là một màu đen của bóng tối.
- Đừng nói nhiều! Trả đây! Trả đây!
Như một kẻ đã bị đẩy tới bước đường cùng, tôi không còn chút đắn đo sợ sệt, cứ thế gào thét và cố gắng giật lấy bì bao bố trong tay tên đứng trước mặt. Đầu óc tôi bây giờ chẳng còn nghĩ được gì, chỉ văng vẳng một suy nghĩ là phải giải thoát được cho Puppy.
- Con nhỏ này bị điên rồi! Làm cho nó im miệng rồi thoát nhanh!
Tên đầu đàn đã tỏ rõ sự bực mình. Hắn giật mạnh tay tôi ra rồi bước đi. Những tên khác cũng lũ lượt kéo đi. Còn lại tên cuối cùng, trên tay hắn đang cầm một cục đá…
Mọi chuyện diễn ra sau đó như thế nào thì tôi đành chịu…Chỉ thấy mọi thứ tối hẳn đi và tắt lịm trong mắt mình…
………………………………………………………
Tôi bị đánh thức bởi những tia nắng tinh nghịch nhảy múa trên đôi mắt. Hé dần đôi mi đầy nặng nề, tôi tỉnh giấc và giật mình. Một cảnh tượng không thể tuyệt vời hơn đang xuất hiện trước mặt tôi. Đó là cả một không gian của ánh sáng và màu sắc. Bức tường được trang trí bằng những bức tranh vẽ về thiên đường đầy kỳ vĩ và huyền ảo. Những ngọn đèn được thiết kế lạ mắt, thắp lên những thứ ánh sáng lung linh, nhẹ nhàng mà đầy quyến rũ. Không gian được mở rộng đến mức tối đa vì những chân trời đầy cỏ xanh tạo nên bởi những nét vẽ sinh động như thật. Bất giác tôi thấy mình giống như một thiên thần nhỏ đang được bay lượn trên thiên đường bằng đôi cánh nhỏ xíu sau lưng....