watch sexy videos at nza-vids!

Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)

score
Đánh giá: 4.5/5, 7862 bình chọn


Và thiên đường mà Nhân Mỹ nói chính là tầng thượng của tòa nhà mà hồi nãy chúng tôi hẹn gặp nhau.

- Đây mà là thiên đường à? – tôi ngạc nhiên.

- Là thiên đường trong mắt tôi.

- Cậu mà cũng lãng mạn như thế ư?

- Tôi không lãng mạn. Tôi là lãng tử.

Cuộc nói chuyện của chúng tôi bao giờ cũng chỉ ngắn gọn trong vài ba câu đối thoại như thế. Nhân Mỹ lúc tôi mới quen và bây giờ khá là khác nhau. Dù sao lúc trước cậu ta nhìn cũng ấm áp và dễ gần hơn. Có lẽ việc tôi đột ngột biến mất và đột ngột lấy chồng đã khiến cậu ta trở nên như thế. Nhưng hình như tôi đã quá đề cao bản thân mình trong mắt Nhân Mỹ thì phải. Tôi vẫn luôn không tin lắm vào những lời yêu thương phát ra từ miệng của những thằng con trai đẹp. Ấy thế mà tôi lại tin răm rắp những gì mà Phong Trần nói với mình. Tôi đúng là một đứa mâu thuẫn.

- Đứng ở trên cao thì nỗi đau sẽ không còn đeo bám nữa.

Tôi ngỡ người nhìn sang Nhân Mỹ.

- Sao cậu nói thế?

- Cô là người hiểu hơn ai hết mà…

Tôi nhún vai và lại tiếp tục im lặng. Hai chữ “đau khổ” hình như đã khắc thẳng vào mặt tôi rồi thì phải. Ai nhìn cũng biết là tôi đang trong tình trang như thế nào. Haiz….

- Chúng ta sẽ là bạn nhé?

Một lời đề nghị bộc phát, hoàn toàn bộc phát mà tôi không kiểm soát được.

- Không!

Nhân Mỹ đáp thẳng thừng.

- Thế là chị em nhé?

Tôi tiếp tục cái bộc phát của mình.

- Không!

Cậu nhóc gằn giọng.

- Thế cậu muốn gì? Muốn hành hạ tôi như thế này mãi sao?

Tôi cũng gằn giọng.

- Tôi đã nói rồi. Cô sẽ lấy chồng hai lần. Lần thứ hai chú rể sẽ là tôi.

Tôi thấy da gà mình nổi rần rần lên mỗi khi nghe Nhân Mỹ nhắc đến câu nói đáng sợ đó.

- Vì sao phải như thế?

- Vì tình yêu là phải chiếm đoạt.

- Cái gì cơ?

- Đó là câu nói của một nhân vật mà tôi thích nhất.

- Ai?

- Mishil…

- Là ai cơ?

- Không biết thì thôi.

- Nhưng nếu yêu tôi, đáng lẽ cậu không nên phá hoại hạnh phúc mà tôi đang có…

- Cô không hạnh phúc! Đôi mắt cô đã nói lên điều đó!

Tôi chẳng biết phải nói gì nữa. Đúng là mọi cảm xúc đều thể hiện qua ánh mắt. Lúc này đây tôi và Phong Trần đang có chuyện. Tôi không thể gân cổ lên cãi rằng tôi và anh ấy sẽ mãi mãi hạnh phúc khi mà chính tôi còn không có đủ niềm tim vào điều đó.

Bỗng dưng thấy lòng lại trĩu xuống nặng nề…

Chẳng lẽ tôi và Phong Trần lại phải kết thúc như thế này sao?

Chúng tôi ai về nhà nấy sau khoảng một tiếng cùng nhau nhìn ngắm cái thiên đường mà Nhân Mỹ giới thiệu. Thật sự thì tôi đã cảm thấy khá hơn rất nhiều. Không hiểu sao dù tôi và cậu nhóc không nói chuyện nhưng mỗi khi đứng cùng nhau lại có cảm giác thân thuộc và rất hiểu nhau. Chắc có lẽ tôi sắp bị bệnh hoang tưởng mất rồi.

Lúc chuẩn bị chia tay, bỗng dưng tôi bật ra một câu hỏi. Thực ra đây là điều mà tôi đã thắc mắc mấy hôm nay.

- Vì sao cậu nhận ra tôi khi mà tôi đã cải trang như thế?

- Vì đôi tay.

- Hả?

- Tay trái của cô có một vết sẹo nhỏ dài khoảng một xentimet cách ngón út tầm hai đến ba milimet.

Tôi đứng hình và đưa bàn tay mình lên ngắm nghía. Tay trái của tôi đúng là có một vết sẹo nhưng ngay cả bản thân tôi còn không để ý đến sự tồn tại của nó thì làm sao cậu nhóc có thể nhớ chi tiết đến thế cơ chứ?

- Sau gáy của cô có hai nốt ruồi, một cái nhỏ nằm ở bên trái, dưới chân tóc, một cái to nằm ở giữa, cách chân tóc khoảng hai phân. Ngón út bàn chân phải của cô bị thâm đen do bị tụ máu. Lông mày trái của cô có một nốt ruồi màu đỏ và một vết sẹo dài khoảng một phân. Tai…

- Thôi! Dừng lại!

Tôi la lên vì không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Cậu ta biết rõ về những đặc điểm trên người tôi chi tiết đến mức mà ngay cả tôi còn không biết. Vì sao Nhân Mỹ lại có thể để ý và nhớ chi tiết như thế chứ???

- Cô đang thắc mắc vì sao tôi biết mấy cái đó chứ gì. Chẳng có gì phải thắc mắc cả. Vì đó là tình yêu.

Nhân Mỹ nói một cách thản nhiên rồi vẫy tay chào tạm biệt tôi. Thật không thể tưởng tượng được. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng trên đời này lại có một người quan tâm tôi một cách kỹ càng như thế ngoài mẹ tôi.

Ôi không…

Tôi trở về phòng trọ với cả tấn suy nghĩ và thắc mắc trong đầu. Lần đầu tiên tôi thấy người mình bủn rủn đi vì lời nói của một người nào đó. Lâu nay tôi vẫn luôn cho rằng hành động của Nhân Mỹ đối với tôi là sự bốc đồng của tuổi mới lớn, là những tình cảm vu vơ thoáng đến rồi thoáng đi. Nhưng hình như tôi đã quá coi thương cậu ấy thì phải?

Có phải thế không???...........

Khu vực gần nơi tôi đang ở vào ban đêm khá là nguy hiểm. Bóng tối gần như nuốt chửng toàn bộ không gian ở đây. Tôi vừa đi vừa thấp thỏm lo sợ sẽ có một kẻ xấu nào đó lù lù xuất hiện…

Hai tay tôi nắm chặt, mắt cố gắng mở thật to để nhìn xung quanh. Hơi thở càng lúc càng nặng nhọc.

Phải chăng vì quá sợ hãi mà tôi đã tưởng tượng ra có tiếng bước chân sau lưng mình?

Nhưng quả thực là tôi nghe tiếng đế giày đập xuống nền đường kêu lộp cộp…

Tôi bước chậm dần. Và rồi đứng hẳn lại.

Hơi thở lạ hoắc phả vào gáy tôi…

Chuyện gì đang xảy ra thế này???

Á…….

Tôi bị ai đó ôm chặt vào lòng. Rất chặt. Tiếng hét thất thanh của tôi cũng đủ làm cho một cơ số người giật mình. Nhưng hình như có điều gì đó lạ lắm…...
« Trước1...4647484950...57Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Em sẽ đến cùng cơn mưa
» Truyện Đừng để sói ăn thịt
» Truyện Thuê boss làm bạn trai
» Yêu thầm em gái bạn thân
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
» Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?
» Được anh yêu là may mắn của em
» Nhẹ Bước Vào Tim Anh
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
123»
Tags:
bạn đang xem

Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2) v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk