Chen chúc nhau trong phòng thang mấy chật kín người, tôi bị tất thảy mọi người có mặt lúc đó nhìn với ánh mắt vô cùng kỳ thị. Điều đó cũng đúng thôi, khi tôi đang chiếm một diện tích quá lớn với đống đồ trên tay mình. Nhìn sang con nhỏ thì nó vẫn hí hửng như đi hội. Sao tôi lại phải chịu đựng thay cho nó như thế này chứ???
Cửa thang máy dần dần đóng lại, tôi thì cũng gần như sắp nổ tung vì chật chội và nóng bức. Bao nhiêu dây thần kinh trong đầy cứ gọi là căng cả ra. Tôi nghĩ là đã đến lúc mình không còn nhịn được nữa…
- Khoan!
Một tiếng nói lớn kèm theo một bàn tay chen vào lỗ hổng giữa hai cánh cửa thang máy làm mọi người đồng loạt nhìn. Hình như có ai đó muốn bon chen vào cái khoang thang máy đã quá tải này thì phải. Lúc đó tôi chẳng còn sức để chú ý chuyện gì xung quanh, cứ cúi xuống như một con gà đá đã quá mệt mỏi sau trận chiến, nhưng mọi thứ đã thay đổi khi một người nào đó giật hết túi xách tôi đang cầm trên tay. Ngạc nhiên và hốt hoảng, tôi ngẩng đầu lên nhìn.
Lại là Nhân Mỹ!
- Làm cái trò gì thế?
Tôi nói lớ ngớ.
- Hỏi thừa! Cầm dùm chứ làm gì!
Cậu ta miệng cười cười, trả lời tôi với vẻ ngang tàng vốn có.
Có vẻ như tôi đã quen quen được với cái thái độ chảnh chọe của cậu nhóc này nên cũng không tốn hơi sức cãi lại. Dù gì con trai mà biết ga lăng như thế cũng tốt. Vai tôi nó cũng đã sắp khuỵu xuống đến nơi rồi.
- Anh ấy…quen với chị à?
Giọng nói nhỏ nhẹ và yểu điệu bất thình lình của Nhã Kiều làm tôi nổi cả da gà. Ở cùng với nó cả tuần nay chưa bao giờ thấy nó nói một câu ngọt ngào với bất kỳ ai, chỉ toàn hét và la như mấy con khỉ xổng chuồng. Sự thay đổi này báo hiệu cho tôi một điều gì đó hơi bất an.
- Uh. Bạn…chị!
Thực tình tôi cũng khá khó khăn khi phát ngôn ra cái từ “bạn” đó. Vì thực tế tôi và Nhân Mỹ nói quen cũng không đúng mà không quen cũng không đúng. Tóm lại là rất phức tạp và khó hiểu.
- Em thích anh ấy mất rồi!
Con nhỏ nói thì thầm với vẻ phấn khích bên tai tôi làm một lần nữa bao nhiêu tóc của tôi phải dựng đứng lên vì dị ứng. Cái gì nữa đây??? Chưa gì mà đã cảm nắng rồi à??? Tội nghiệp con nhỏ, nó chưa biết nó đang nói cái gì đâu. Ai chứ Nhân Mỹ thì tôi nghĩ dính vào cậu nhóc chỉ có khổ và khổ mà thôi.
Thật đáng thương cho em chồng tôi…
Lên tầng tiếp theo, cửa thang máy mở ra làm bao nhiêu nín nhịn của tôi nãy giờ được giải tỏa. Sự ngột ngạt làm người tôi vô cùng khó chịu. Lại thêm sự thay đổi đột ngột của con nhỏ đứng kế bên làm tim tôi cứ rụng rời. Chờ đợi mọi người tản đi hết, tôi và Nhã Kiều mới tiến ra khỏi phòng thang máy. Nhân Mỹ cũng đi theo chúng tôi và không có dấu hiệu gì cho thấy cậu ta sẽ trả lại đống đồ trên tay cho tôi và đi tới một nơi nào đó.
- Này
Tôi cũng bắt chước giọng ngang tàng của cậu nhóc.
- Gì?
Nhân Mỹ tất nhiên sẽ hất hàm gọi lại.
- Trả đồ đây rồi đi đâu đó thì đi đi.
Tôi nghĩ mình thật là một kẻ vô ơn khi nói ra những điều đó.
- Không thích. Thích cầm như vậy thôi.
Trả lời kiểu gì mà phách lối quá.
- Đồ điên!
Tôi dư sức biết cái sự kỳ cục lục bục của cậu ta nên chẳng buồn cãi lại. Dù không biết vì sao Nhân Mỹ có mặt ở đây và vì lý do gì lại lẽo đẽo theo chúng tôi nhưng nếu cậu ta đã tự nguyện chịu khổ thì tôi không việc gì phải cản trở.
Ham đấu khẩu với cậu nhóc, tôi không để ý là từ nãy đến giờ Nhã Kiều cứ lon ton đi bên cạnh Nhân Mỹ, đôi mắt không ngừng nhìn vào khuôn mặt mà theo tôi là vô cùng có vấn đề của cậu ta với thái độ cực kỳ thích thú và quyến luyến. Một chút bực mình, tôi nói to:
- Nè em chồng, muốn mua gì thì mua đi. Sao cứ đi bên cạnh người lạ thế!
- Anh ấy là bạn chị mà. Đâu phải là người lạ.
Con nhỏ trả lời một cách đầy nữ tính và e ấp. Tôi đến ngất đi trước cái sự dịu dàng giả nai của nó mất thôi.
- Anh à. Anh bằng tuổi với chị Quân à?
Nhã Kiều mắt long lanh nhanh chóng bắt chuyện để moi tin tức về đối phương.
- Không. Thua hai tuổi.
Nhân Mỹ trả lời bằng một vẻ lạnh lùng như con thạch sùng.
- Ôi! Thế hóa ra là bằng tuổi nhau à? Ôi!!!!
Con nhỏ mừng quýnh lên như bắt được vàng. Tôi thì chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm nữa. Để mặc cho hai đứa trẻ tự do tìm hiểu nhau, tôi lẻn nhanh vào một quán ăn gần đó rồi tự thưởng cho mình một bữa ăn vặt tuyệt vời. Cũng may có Nhã Kiều nên tôi sẽ không mất nhiều thời gian tranh cãi với cậu nhóc ngang bướng ấy. Âu cũng là trong cái rủi còn có cái may.
Ngồi ăn tầm khoảng mười lăm phút, tôi phải đặt miếng khoai tây chiên xuống dĩa vì tiếng chuông điện thoại rung rùng cả người.
Là số Nhân Mỹ sao? Cậu ta với Nhã Kiều có chuyện gì rồi à???
- Al o!
- Mau tới đây đi.
- Có chuyện gì thế?
- Tới rồi biết.
- Chỗ nào?
- Gần gian áo quần Lung Linh.
Nghe giọng của Nhân Mỹ có vẻ nghiêm trọng. Gì chứ? Hai đứa mới đi với nhau chưa đầy nửa tiếng mà đã có chuyện liền. Tôi đã biết trước mà. Có khi nào Nhân Mỹ chiều lòng được con gái đâu.
Vội vã lau miệng, tôi chạy đi tìm gian hàng áo quần mà Nhân Mỹ nói. Vừa tới nơi, tôi thấy mọi sự vẫn khá là yên ắng và êm đềm, chẳng có điều gì báo hiệu là có sự việc rắc rối xảy ra cả.
Tiến vào trong cửa hàng, không gian khá vắng vẻ, hình như không có khách thì phải. Chẳng lẽ tôi bị Nhân Mỹ chơi xỏ à? Thật là…
- Đây này!
Tôi quay sang phải khi nghe có tiếng gọi. Nhân Mỹ đang đứng ở gần phòng thay đồ và vẫy tay báo hiệu cho tôi.
- Gì thế? Nhã Kiều đâu?
Tôi chạy lại và thắc mắc khi không thấy cô nhóc em chồng đâu cả....