” Nghề nghiệp hấn chưa có, với cả mắt ướt ướt rứa là khổ lắm đó… Bựa mô mi chở tau đi nhà con Thủy nhởi hè, coi mặt cấy. Thích thì tìm hiểu, không thích thì thôi, chơ mẹ hấn tính hay lắm đó!”
” Cái con mà hôm trước mẹ khen… khỏe đó chi?”
Bà già lúng túng lờ đi:
” Nhìn cụng được chơ không đến nội mô, hấn mần trạm xá của xã, nghề nghiệp ổn định rồi chi nựa!”
Đang chán đời nên nói bừa:
” Tùy! Bựa mô rủ nó đến đây coi mặt cái, coi có vai, u thịt bắp, mồ hôi dầu không?”
He he, bà già giãy nãy lên:
” Cha tổ nhà anh! Cọc đi tìm trâu à mà đòi hấn đến nhà trước? Anh cứ coi con gái người ta như rơm như rác thì biết khi mô mới lấy được vợ?”
Bực cả mình, tự nhiên lôi một đứa vớ vỉn nào nhét cho người ta, làm như mình mất giá, ế ẩm lắm ko bằng.
*** nằm. Bỗng dưng thấy dạo này mình mất giá thảm hại thật, không mất giá mà phải ngồi chờ ba cái vụ mai mối lởm khởm này à? Mình không muốn người khác tạo kịch bản cho mối quan hệ của mình. Đứa con gái trong mơ của đời mình đang ẩn nấp trong rừng, chỉ chờ một tiếng sét xẹt qua là sẽ xuất hiện như một thiên sứ thánh thiện. Nàng đang ở đâu? Đừng nói cô em mồ hôi dầu kia chính là nàng nhá!
Bẵng một tuần sau, buổi trưa bà già đưa cho mình mẩu giấy bé bằng bàn tay, khoe ” Đây rồi, tau lấy được số con Thủy đây rồi! Vừa hỏi mẹ hấn đó!”
Số đẹp ghê, bốn số cuối là … 9630. Phì cười. bà già hỏi:
” Răng lại cười?”
” 9630… he he…răng em này đẹp phải biết đây!”
Bà già nghe thế cũng cười theo, bảo thôi đừng đùa nữa, có chi liên lạc với nhau đi, biết mô duyên phận cụng nên.
Ông chú ngồi cạnh hùa vào:
” Ừ, thử đi, mất chi của bọ. Gái vùng nớ mần rứa chơ nhiều con xinh lắm đó!”
Mình cũng đâm ra tò mò, bèn save lại số. Ở mục tên, lưu chữ Bé Khỏe. Tối nay ko có bóng đá, ngồi nghịch ngợm nhắn tin đợi đến giờ đi ngủ là vừa…
Tối, xem thời sự xong, định lang thang lướt web thì sực nhớ, bèn lôi đt ra. Soạn 3 – 4 cái tin, đọc xong lại xóa vì thấy nhạt quá. Nghĩ mãi, nát cả óc ko tìm ra câu gì cho hay ho, cuối cùng bí quá gửi bừa cái này: ” Hi Thủy! Thử đoán xem ai đây nào?”
16 phút sau.
” Chịu thôi, ai rứa, khai mau?”
Thấy tiến độ trả lời có vẻ chậm, sốt ruột, mình lôi cái sim khuyến mãi ra gọi luôn đỡ lằng nhằng mất thời gian đong đưa.
…. Hơn 30p chém gió, không nhớ cụ thể đã nói những gì, nhưng chốt lại có mấy ấn tượng:
- Giọng em này đúng là danh bất hư truyền, to và khỏe vãi, nhức hết cả đầu.
- Cách diễn đạt là kiểu gái quê mới ra thành phố được 3 tháng, đó là pha trộn thổ ngữ với vài ba từ thành thị, thi thoảng uốn éo cho ra vẻ con người thành thạo giao tiếp. Mình vừa nghe vừa ” thế à ” đều như vắt chanh.
- Mình bảo hôm nào đến nhà em chơi, nàng thẹn thùng và e lệ hẹn gặp nhau ở quán cà phê nào đó cho tiện. Mình ra cái hẹn cụ thể, nàng ok cái rụp ( mất cả hứng). Hết.
Hẹn hò xong, tự nhiên áy náy như có lỗi với em Huyền ( mặc dù trong lòng chả thấy tí cảm xúc đáng kể nào). Đơn giản là cho bà già khỏi phải PR, quảng cáo mặt hàng mãi, với lại cũng thấy hơi hơi… tò mò ( biết đâu nàng như con chim bói cá, giọng hót thì dở ẹc nhưng lông lá sặc sỡ, bắt mắt thì sao?)
Rồi buổi hẹn cũng đến. Đó là một chiều mưa lẹp nhẹp và rét mướt. Mình bảo với bà già là đi nộp báo cáo, cái áo mưa bèo nhèo khiến mình trông như tay xe ôm vẫn đợi khách nơi cổng chợ. Tóc tai cũng bèo nhèo như chim sẻ gặp mưa, kệ, cùng lắm xuống uống cà phê, bốc phét dăm ba câu rồi về chứ gì?
Chap 7 : Một cuộc hẹn
Quán cà phê Dừa. Chọn chỗ ngồi kín đáo bên mấy lùm dừa nước rậm rịt, trong lúc suy nghĩ nên gọi đồ uống gì cho lạ lạ tí tranh thủ dùng tay cào cào lại mái tóc bê xê lết vì mưa.
"Anh uống chi ạ?" Em nhân viên khom lưng, vờ vịt giả nai, lí nhí hỏi.
"Uhm, cho anh ly sữa chua đánh đá với bao thuốc!".
Quán mở bài hát khỉ mốc gì đó, có vẻ như song ca vì thấy hai đứa nam nữ cái nhau căng phết. Kết thúc bài cãi nhau là lời cô gái hờn mát "Thôi anh cứ đi đi và đừng nhắc gì tôi...". Ngó sang bàn bên thấy nam thanh nữ tú đang gật gù khen hay.
Ngồi đốt thuốc hơn 10 phút vẫn chưa thấy em Thuỷ đâu. Bắt đầu sốt ruột. Chợt điện thoại tít tít (chắc nàng gặp mưa nên đến nhắn tin xin lỗi đến muộn đây, ừ, lịch sự thế còn được). Tin nhắn "Anh ah, bà em mới bị ốm nên em không lên được, thông cảm nha".
Xong. Ức chế không phím nào tả xiết. Cái bài ông, bà, chú, gì, cô, bác....ốm đột xuất đi viện sao mà kinh điển thế không biết? Giận run người, định reply "Bà bị ốm sao em còn hẹn anh làm gì cho anh mất thời gian ngồi đợi em? Em chơi được đấy!", nhưng may hôm trước mới đọc trên mạng câu gì đó đại ý khi nóng giận mà kiềm chế nhẫn nhịn được - mới là phép ứng xử của bậc trung dung hơn người - nên phanh lại kịp.
Chần chừ một lúc cho nguội bớt rồi nhắn lại "Ôi, bà em có làm sao không? Uh vậy thì em cứ chăm bà cho chóng khỏi nhé, gặp em sau cũng được mà". Mẹ, éo ngời có những lúc mình đạo đức giả tởm vãi.
Tin đến "Rứa anh nha"...
Xỏ lại giày, rút ví trả tiền gói thuốc với ly sữa chua đánh đá. Đi mấy bước sực nhớ ly sữa mới chén được vài thìa, bèn quay lại vét hết cho đỡ phí của. Rồi về trong bẽ bàng...
Đến ngõ, bà già đang nhặt lá, ngẩng lên hỏi mô về sớm rứa? Cười, nói thật nha, đi gặp cái con mà suốt ngày mẹ nhắc tên. Bà già tròn mắt liến thoắng nói thật a, thật a. Mình bảo con lừa mẹ làm chi? Bà già hấp tấp đi theo sau, hỏi rứa hắn đẹp không, đẹp không? Mình bảo đẹp. Đẹp đến nỗi hẹn gặp rồi nhắn tin bảo bà ốm, hức. Bà già nheo mắt, rứa... rứa hắn cho mi leo cây à? À, con ni hay hè, để tối tau hỏi lại mẹ hắn mới được. Mình đá chân chống cái tạch, lẩm bẩm "Thôi kệ nó, vụ này cũng chả hứng mấy!"...