Bố nàng thấy mình bỏ ra ngoài sân thì đi theo, bảo:
” Bựa ni chú kêu người cắt nhung, có ít tiền gửi trước cho mẹ con, nói với mẹ là chú gửi từng ni nha!” Xong rút ví ra đếm đếm đưa mình.
” Lẹ ra chú đưa nhiều hơn, nhưng bà nhà còn điều trị nên giữ lại một ít lo liệu, con nói mẹ thông cảm nha!
Đếm thấy thiếu gần triệu, mình im lặng đút túi. Thôi kệ, việc này bà già giải quyết sau, giờ nói chi cũng thêm dở…
Bước ra cổng, nàng kéo lại đưa cái thẻ nhớ bảo:
” Anh cop cho em ít nhạc hồi nại em nói nha! Mà khi mô mang được cho em nà?”
” Khi mô anh sang, chắc gần tết!”
” Uhm, giừ lội sông lạnh lắm hè! Lại mới uống rượu nựa, hay là anh ngồi chờ, lát nựa có anh hàng xóm về em nhờ họ chở anh cho khỏe?”
” Thôi nỏ cần mô, giang hồ thế này là vặt. Đưa tay đây anh nắm cái cho ấm cụng được!”
Nàng che miệng cười ngại ngùng, lúng búng bảo:
” Tay em lạnh lắm, nỏ ấm mô. Thôi anh về đi khỏi tối…”
” Ừ, anh về đây. Em vào sưởi tay cho ấm!”
Mò mẫm men theo con đường ngoằn ngoèo ra sông. Trời bắt đầu tối sầm lại rất nhanh. Cởi quần dài cầm tay, dò từng bước dưới làn nước lạnh lẽo ( mẹ, sun hết súng ống), giờ mà chết chìm ở đây thì mấy ngày sau có mặt trên truyền hình huyện nhể?
Về nhà, ăn tối xong thì thấy đầu nóng bừng, người mỏi nhừ, dấu hiệu của một cơn cảm lạnh. Nhưng chờ mãi sốt cả ruột mà không thấy Huyền nhắn tin hỏi thăm. Mấy lần mở số nàng ra, rồi lại thoát, không muốn mở mồm trước ( ông là ông đang sắp ốm đấy nhá, chả nhẽ bệnh nhân lại hỏi thăm người bình thường à?)
Đấu tranh tư tưởng mãi, sau khi uống hết ấm trà gừng, thấy khó chịu quá bèn send cái tin cho con người bạc bẽo này.
” Anh đau đầu”
Ngay lập tức 10 giây sau nàng gọi lại ngay.
” Anh bị cảm rồi, khổ thân, ai nhủ không nghe lời em nà…Dừ năng rồi anh?”
Ho mấy phát cho tăng phần long trọng, thều thào:
” Không sao đâu mà… nằm nghỉ tí là đỡ thôi…”
” Anh đã uống thuốc chưa? Có cam thì ăn vô cho mát, rồi ủ chăn cho ấm nha! Em đã đoán rồi mà, lạnh rứa kiểu chi nỏ cảm…”
” Ai bảo…”
” Bảo chi nà?”
” Không cho cầm tay!”
” Hihi…đừng nhắc nựa, anh khi mô cụng đùa được, bó tay anh đó!”
” Thì thôi”
” Dỗi rồi à? Có người dỗi rồi, hihi”
” Dỗi chi mô, anh phải ngủ cho lại sức đây!”
” Uhm, giữ gìn anh nhá. Mà khi mô mang thẻ nhớ cho em đó?”
” Chắc vài tuần nữa, tuần sau anh bận cho một vụ mai mối rồi!”
” Chi đó? Ai làm mối cho anh à? Anh biết mặt người nớ chưa?”
” Chưa, mẹ anh dẫn độ anh đi mà!”
” Trời……rứa là anh sắp có vợ rồi hè! Cung hỉ nha anh!”
” Hỷ chi, anh chiều mẹ anh thôi. Con nớ là con một người bạn của mẹ anh mà”
” Răng lại nói là con nớ?”
” Thì chả lẽ là thằng nớ à? Thôi anh nghỉ đây, có chi anh nhắn tin sau nha em”
” Dạ, chúc anh nhanh khỏi ốm và… lấy được vợ sớm, hi hi!”
À, cái vụ mai mối này là có thật. Bà già mình dạo này đang săm soi gán ghép cái con ranh ở xã X. cho mình ( vì thấy mình lông bông quá, yêu đương toàn sắp leo lên đến ngọn chờ ngày hái quả thì rơi cái huỵch, nỏ mô vô mô).
Mình nghe xong cười khẩy, hỏi bà già.
” Con nớ nhìn răng?”
Bà già gật gù ra chiều ưng ý lắm:
” Được cấy là khẻo mạnh!”
Đang húp tô mỳ mà suýt sặc. Lấy vợ về đi cày hay sao mà khen khỏe mạnh ở đây? Kiểu này là ngoài… khỏe ra thì không còn gì để nói nữa rồi.
” Mi cười cấy chi mà cười? Con nớ cao ráo, khỏe khoắn, lại có nghề nghiệp đàng hoàng, đòi xôi nựa à?”
Phải ừ bừa đi cho xong, cãi một lúc bà tăng huyết áp thì chết dở, cơ mà vẫn không thể nhịn được cười, cứ ôm bụng mà ngặt nghẽo. Chap 6. Vụ mai mối… kinh điển
Hôm nay tình cờ lạc vào một trang web khỉ gió gì đó, có đoạn nói về cung Nhân Mã của mình. Đọc xong vỗ đùi đánh đét, nó nói vu vơ mà như đang nói về mình mới kinh: ” Điểm yếu của Nhân Mã là quá mơ mộng. Họ nhìn đời qua lăng kính màu hồng. Khi mọi thứ đều ngọt ngào và lãng mạn, họ như được lên 9 tầng mây. Tuy nhiên, đến lúc phải hạ cánh, hiện thực trần trụi khiến họ buồn bã. Họ cần nghỉ ngơi để cứu vãn cuộc đời qua khỏi mớ áp lực hỗn độn… ”
Uhm, công nhận mình hay mơ mộng nhưng cũng dễ sụp đổ. Nhớ hồi lớp 10 thích con bé cùng khối, khi nào cũng tưởng tượng nếu có thêm đôi cánh trên lưng chắc nó sẽ là thiên thần. Nó xinh đến nỗi có thể ngắt cắm vào bình thay hoa được, khuôn mặt tròn trịa, da trắng như sứ, mỗi khi nó cười là tim mình tạm thời lag trong vòng 5 phút.
Thế rồi lần nọ đi chợ Phố lấy tiền nợ cho bà già, từ xa mình trông thấy bóng dáng quen quen, đang ngồi xì xụp bên mẹt bánh mướt. Tiến lại gần hơn, thì ra thiên thần của mình. Nàng cắm cúi ăn, một tay che nón, một tay bốc bốc, chấm chấm. Một vệt nước mắm chảy ngoằn ngoèo trên mép, nàng len lén trở tay quệt vội, cái môi thì loang loáng mỡ.
Một chút mơ mộng vụt tắt. Tình yêu tan biến. Mình bước đi mà hình ảnh vệt nước mắm màu cánh gián lơ đãng chảy bên khóe môi của nàng cứ ám ảnh mãi. Ôi, thiên thần, tại sao em không bay trên cao mà lại sà xuống mẹt bánh mướt, để tim ta tan vỡ thế này???
Đọc xong tắt máy tính định đi ngủ thì bà già bảo: ” Năm ni mi được tuổi đó, mần răng mà lấy vợ trong năm ni thì tốt, thầy nói rứa”....