watch sexy videos at nza-vids!

KÝ SỰ ĐÒI NỢ #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 3995 bình chọn


Có lẽ biết không thể ngăn nổi ý đồ tội lỗi của đối phương, nàng thì thầm “Để yên em cho xem….anh phải hứa không được động vào… nghe chưa?”

“Rồi rồi, nghe mà!”

“Thề đi!”

“Thề!”

“Nhớ đó nhá! Không được… làm chi nghe chưa?”

Chiếc áo phông từ từ được kéo lên. Động tác nhẹ nhàng và thận trọng như đang bóc củ hành. Không dám thở mạnh (sợ nàng bất chợt đổi ý dừng lại thì nguy).

Nàng quay lưng lại có nhã ý bảo mình mở hộ cái khuy phía sau. Tay run bần bật, loay hoay mãi mà không tài nào bật nổi cái khóa củ chuối kia cả.

Nàng phì cười bảo đồ ngốc, rồi tự cởi. Một tòa thiên nhiên thực sự phát lộ, không kìm được sự thán phục, mình khẽ reo lên “Đẹp quá!”. Nàng giật bắn mình khẽ bảo “Chỉ nhìn thôi…” (cứ như món đồ trưng bày, mong manh dễ vỡ)…rồi thẹn thùng nhắm hờ mắt.

Lúc ấy thần kinh bấn loạn, mặc dù đã thề thốt không sờ vào hiện vật nhưng khổ nỗi mình éo phải là hòa thượng Thích Thủ Dâm để vượt qua thử thách đầy cám dỗ. Nhưng thôi, đoạn này đôi nào yêu nhau chả giống nhau nên khỏi tả kỹ. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở Y. Nàng bảo ê đừng tham, cái gì của anh nó sẽ là của anh. Cưới nhau xong anh thích làm chi thì làm. Mình tiu nghỉu chấp hành, không phải vì ngoan mà vì sợ nàng tổn thương, còn đám cưới thì biết có ngày ấy không mà phải giũ cho nhau (hay là mình lại giữ hộ cho thằng khác, kiểu “ki cóp cho cọp nó xơi” thì nhục)…

Nằm ôm nhau một lúc, nàng bảo anh có muốn nghe chuyện ni không? Chuyện chi? Nghiêm trọng thì nghe, còn không để lúc khác đi. Nàng bảo “Chuyện em với …anh đó, cái anh hay đến nhà em í”. À, thằng cu “yên tâm đê”. Mình biết trước sau gì thì chuyện này cũng sẽ đến …

Chap 7: Cấm cửa

… Đang kể dở chuyện thằng cu “yên tâm” thì Huyền có điện thoại. Vừa liếc qua màn hình, mặt nàng lập tức biến sắc. Đưa ngón tay ra hiệu im lặng, nàng khẽ thì thào “Mẹ gọi”.

- A lô, chi rứa mẹ?...Dạ, con đang ở nhà con Hạnh, tí hết nắng con về…

Mẹ nàng nói gì đó không nghe rõ, hình như bảo nàng đưa máy cho o gặp Hạnh. Huyền lúng búng thanh minh một lúc rồi cúi đầu dạ, dạ. Có lẽ mẹ nàng đã bắt được bài, vì thấy nàng nghe mà không trả lời nữa…

Kết thúc cuộc điện thoại, Huyền ngồi thừ ra, nước mắt bây giờ mới rơm rớm.

- Có chuyện chi à? - Mẹ biết em đang ở nhà anh rồi, ai nói nỏ biết. - Ở nhà anh thì răng? - Thì…. - Em nói đi! - Em nói anh đừng buồn nha? Em lo anh buồn…nên nỏ nói chuyện ni.. - Biết rồi…Khỏi phải nói nữa! - Thật sự em cụng nỏ biết mần răng dừ… Tối ni anh có lên nhà em được không? - Để làm chi? - Mẹ muốn gặp anh… Có nên gặp không nà? - Để anh coi đã, tâm trạng anh không tốt lắm…

Hai đứa tiếp tục ngồi im, không nói với nhau lời nào, không khí vô cùng ngột ngạt. Mình tựa vào song cửa sổ nhìn ra vườn. Ngoài đó có 3 con gà mái và một thằng gà trống đang vờn nhau. Cu gà trống giả vờ ngậm một cọng rác lên rồi tục tục mấy tiếng, các ả gà mái tranh nhau xúm vào. Mẹ, bọn này cũng tởm vật, giả vờ thật thà không biết mình đang bị lừa tình bởi một cọng rác…

Tiếp chap 7: Cấm cửa

Đầu giờ tối Huyền nhắn tin bảo kiểu chi tối ni anh cũng phải có mặt, mẹ em muốn gặp anh. Mình hỏi đi hỏi lại cho yên tâm “Có việc chi nghiêm trọng à?”. Nàng trả lời “Nỏ biết, anh cứ đến nha, em cũng nỏ hiểu chuyện chi tề”.

Linh tính mách bảo mình có biến rồi.

Gần 8 giờ tối mình vác mặt sang, bộ dạng thất thểu như đi đánh dậm về, vừa đi vừa nghĩ tới các kịch bản sẽ xảy ra, kể cả tình huống dở nhất. Đến đầu làng thì gặp cu Ngọc (em giai nàng) đang lọ mọ bên bờ ruộng với cái đèn pin gắn trên đầu. Mình hỏi “Ơ chú, mần chi đây?”. Nó cười nhăn răng “Bắt nhái! Tí anh ở đó ta làm độ nhậu cho vui hè!” Vãi với độ nhái, mình oke oke, bảo chi chứ món nớ là anh rành thích, nhậu vô thôi rồi! À mà anh hỏi tí, hôm nay nhà có chuyện chi hử? Nó lắc đầu, mô, có chi mô. Đại ca cứ ở đó uống nước chè đợi em. Bựa ni mới mưa xong nhiều nhái lắm!

Vào nhà. Mẹ nàng đã đợi sẵn với đĩa trầu và ấm nước chè mới om còn nóng. Huyền đang rửa bát lách cách ngoài giếng. Dưới nhà có mấy người nữa, chắc đang nói chuyện thời sự thế giới.

- Ngồi đây uống nác cháu! - Dạ. Gia đình mời cơm chưa o? - Mới ăn xong. Dưới nớ mưa không cháu? - Dạ, lúc chiều có mưa, giờ cũng tạnh rồi ạ!

Đấy, cứ phải đưa đẩy chuyện thời tiết một lúc nó mới tự nhiên được. Vừa lúc đó bố Huyền và một người đàn ông nữa bước lên, mẹ nàng giới thiệu đó là chú ruột nàng. Lại quanh co thăm mất một lúc nữa…Mình tranh thủ làm miếng trầu cho đỡ căng thẳng.

- Ông cho ti vi nhỏ tiếng lại cấy!

Mẹ nàng ra lệnh. Tiếng pháo khai nòng đã bắt đầu chăng? Bố nàng loay hoay tìm cái điều khiển, nhưng tìm mãi chả thấy, bèn tiện tay tắt phụt ti vi rồi lẩm bẩm “Nói điếc cả tai”.

- Cháu uống nác đi! Mà cháu tên chi hè, nói mấy lần rồi mà rành quên? Tên Huy hè?

Gì mà dìm hàng nhau thế? Mình cũng có tật ghét đứa nào là toàn giả vờ quên tên, nhưng tế nhị hơn này nhiều.

- Dạ, Huy ạ! - Ừ. Cháu mần nghề chi hè? - Dạ, trông kho vật liệu linh tinh thôi o. - Lương lậu răng? Có đủ ăn không cháu? - Dạ, hai triệu tám, gần ba triệu. - Nỏ ăn thua lắm hè…

Cái câu “nỏ ăn thua lắm hè” được kéo dài và tương đối gằn, nghe như lời chia buồn sâu sắc xoáy vào tim người nghe (mệ, mình lại thuộc dạng nhạy cảm vặt mới đau em).

Mặt mình lúc ấy tẽn vô cùng, không biết giấu vào đâu cho hết ngượng. Vừa ngượng vừa phải gồng mình lên nói những câu pha trò tếu táo chả đâu vào đâu, cốt để mẹ nàng thấy mình không đến nỗi chết vì đói với mức thu nhập khủng ấy....
« Trước1...678910...23Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» KÝ SỰ ĐÒI NỢ #2
» VỊ TÌNH ĐẦU #2
» Yêu Em Rồi Đấy #2
Tags:
bạn đang xem

KÝ SỰ ĐÒI NỢ #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

KÝ SỰ ĐÒI NỢ #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk