- Chào các em. Rất vui mừng chào đón các em trở thành tân sinh viên của trường. Chúc các em một khóa học thật thành công và nhiều niềm vui nhé!
Đó là câu đầu tiên mà cô giáo chủ nhiệm nói với chúng tôi. Một cảm giác thật khó tả. Có cái gì đó hồi hộp và run run. Thế là tôi cùng tất cả những người ở đây đã bước sang một chặng đường mới của cuộc đời. Không còn là những đứa nhóc ham chơi ham ăn ham ngủ nữa. Đây là thời kỳ để chúng tôi tự chăm lo cho tương lai của chính mình. Uầy, tự tin lên nào Nguyễn Nhật Minh! Fighting!!!
Sau một hồi giới thiệu về trường cũng như những điều cần lưu ý khi học tập ở đây, cô giáo chủ nhiệm đã bày tỏ sự vui mừng khi nói rằng một trong những thành viên của lớp tôi là người đạt số điểm cao nhất khi thi vào trường và cô muốn mời bạn ấy lên phía trên bục giảng để các thành viên trong lớp làm quen. Mọi người bắt đầu trầm trồ bàn tán, không khí rộn ràng hẳn lên. Lớp tôi đúng là lớp vip mà! Tự hào! Chậc! Tự hào!!!
Đáng ra thì tôi cũng không quá để tâm đến việc ai cao nhất ở đây, vì khi biết điểm thì tôi đoán chắc mình đậu 100% nên không tìm hiểu bất cứ điều gì về điểm chác của những người khác cả. Nhưng khi cô giáo gọi to ba chữ Nguyễn Nhật Minh thì tôi lạnh cả sống lưng. Gì chứ??? Tôi cao điểm nhất khi thi vào trường này à??? Có nhầm lẫn gì đây không ta???
Trong khi tôi cứ ngồi yên, hai mắt mở thao láo, nuốt nước miếng ừng ực để lấy lại bình tĩnh thì lũ bạn mới quen xung quanh tôi đồng loạt rú lên đầy kiêu hãnh. Có lẽ chúng nó không ngờ tôi lại là người cao điểm nhất ở đây. Tuy nhiên bản lĩnh tôi cũng không tệ nên chỉ cần vài chục giây ngắn ngủi là tôi đã lấy lại được chút ít tinh thần. Mặc dù cố giấu sự tự hào nhưng hai má tôi vẫn đỏ ửng. Khi coi điểm tôi biết điểm mình cũng khá cao nhưng tôi không nghĩ rằng lại cao nhất. Ôi bất ngờ thật. Tôi nhẹ nhàng bẽn lẽn đứng nhổm dậy. Trong đầu suy nghĩ sẽ phát biểu như thế nào trước lớp để gây được cảm tình. Tôi không muốn bị ghét sớm vì…quá giỏi! Hoho…
- Ah! Cô không để ý. Có một sự trùng hợp khá thú vị ở đây. Để chắc chắn, cô mời bạn Nguyễn Nhật Minh, giới tính nam nhé!
Cả lớp bật cười ha hả sau câu phát biểu đầy dí dỏm của cô giáo. Duy chỉ có tôi suy sụp hẳn. Giới tính nam thì chắc chắn không phải là tôi rồi. Mừng hụt. Lại cái cảm giác đáng ghét ấy. Mặt tôi tái ngắt đi. Những đứa bạn xung quanh cũng thôi hò hét. Vì chúng nó cũng biết tôi đâu phải là con trai. Vậy còn Nguyễn Nhật Minh nào ở đây nữa??? Ngoài tôi ra còn có kẻ nào nữa chứ!!!
Và bỗng chốc tôi chột dạ…
Một tên nào đó đã bước lên phía cô giáo. Vài giây sau, hắn ta quay đầu lại…Thật ra ngay từ lúc thấy cái dáng người cao lêu khêu, tướng đi đầy ngạo mạn ấy thì tôi đã biết đó là ai.
Không thể nào!!! Tại sao???Tại sao??? Tại sao vẫn là tên mất dịch ấy cơ chứ???
Thế đấy. Dù sự thật nó phũ phàng là vậy nhưng tôi vẫn không thể thoát khỏi cái cảm giác bị người khác giành giật cướp đoạt đi thứ đáng lẽ ra đã thuộc về mình ( Mặc dù nói cho công bằng thì đó toàn không phải thứ thuộc về tôi. Nhưng vì tôi đang tức nên các bạn thông cảm). Người khác ở đây chính là cái tên cứ chăm chăm nhìn vòng một của người ta để xác định giới tính, cái kẻ trùng họ trùng tên trùng luôn ngày sinh tháng đẻ với tôi đấy. Thật là một sự trùng hợp bực bội và đáng ghét. Tại sao???Tại sao???
Người ta luôn bảo quá tam ba bận. Đây cũng là cuộc chạm trán lần thứ ba rồi. Có chắc là duyên không nhỉ???Những ngày tháng đầu tiên khi vào học ở ngôi trường này thật là quá “thú vị” khi tôi luôn bị nhầm lẫn với cái kẻ được mọi người trong trường tung hô là “coolboy tài hoa”. Có gì phải nhầm lẫn đâu cơ chứ? Việc hai người trùng họ trùng tên thì cả nước Việt Nam này có thiếu gì. Với lại hắn ta là nam, tôi là nữ. Hắn ta cao 1m85, tôi thì khiêm tốn với 1m58. Hắn ta ốm như cái que, tôi thì mủm mỉm dễ thương. Hà cớ gì mà cứ săm soi rồi bàn tán về tôi chứ???
- Hột Mít! Cho ngồi với được không?
Tôi gần như bốc hỏa khi nhìn thấy kẻ mất dịch đang nở nụ cười đầy ngạo mạn đề nghị tôi xích qua cho hắn ngồi ké. Đã đi trễ rồi mà còn làm cái thái độ đó nữa à? Dám gọi một đứa con gái dễ thương như tôi là Hột Mít sao? Muốn ngồi thì đợi kiếp sau mà ngồi nhá!
Thế là tôi giả vờ không nghe không thấy, cứ hì hục ghi ghi chép chép mặc dù giảng viên vẫn chưa đến lớp.
- Làm gì mà ghê thế? Bạn bè với nhau cần gì ích kỷ vậy?
Lời hắn nói ra nhẹ như gió thoảng nhưng lại tạo một dư chấn khủng khiếp cho cái nhóm người đang ngồi xung quanh tôi. Họ bắt đầu quay xuống nhìn tôi, dành tặng những ánh mắt đầy tinh thần … chiến tranh cùng với những câu nói cạnh khóe:
- Chỗ còn rộng kìa, xích vô một tí cho người ta ngồi đi. Có khó gì đâu. Làm gì mà căng thế?
- Nghe bảo cùng lớp với nhau mà, sao lại chơi xấu vậy???
- Ghen tỵ nó là thế đấy!
Bla bla…
Mặt tôi cứ phải nói là thộn ra. Tự nhiên tôi trở thành kẻ ác trong mắt người khác. Dù đang tức sôi máu nhưng tôi vẫn biết mình cần phải làm gì để yên thân. Tạm nuốt cơn giận vào trong, tôi cằn cằn vòng ba của mình sang bên trái 20 cm và ngồi bất động. Tuy vậy nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy nụ cười nhếch mép đầy ý đồ của tên coolboy xấu xa. Bất giác tôi có suy nghĩ muốn được chuyển trường T_T
Còn vài phút nữa là hết tiết. Tôi chẳng nhập được thêm chữ nào vào đầu vì toàn bộ nơ ron thần kinh của tôi đang tập trung suy nghĩ tìm ra cách trả đũa cái kẻ đáng ghét đang ngồi bên cạnh mình. Trong khi đó thì coolboy của chúng ta đang cố gắng sửa chữa chiếc bút máy tắt mực. Thời buổi nào rồi mà còn xài viết máy bơm mực chứ. Buồn cười quá đi. Tại sao những kiểu người giả vờ lạnh lùng băng giá để gây sự chú ý như hắn vẫn trở thành tâm điểm của mọi người nhỉ??? Tôi cứ nghĩ mấy cái trò hotboy coolboy này đã lùi về dĩ vãng từ lâu rồi....