watch sexy videos at nza-vids!

Ngày Gió Không Còn Thổi Lá Bay

score
Đánh giá: 4.5/5, 1629 bình chọn

Phựt!
Cây bút máy trên tay hắn ta đáp thẳng xuống nền đất cùng lúc với việc toàn bộ số mực trong ruột bút văng tung tóe khắp bàn học. Và tôi cảm nhận được rằng 2/3 số mực trong ruột bút đang nằm trên mặt mình…
Chuông hết giờ reo quá đúng lúc…
Tôi là tôi không thể chịu đựng thêm một giây một phút nào nữa rồi!!!
Trong khi hắn ta đang hơi luống cuống vì sự cố mực viết thì tôi đã đứng phắt dậy hét ầm lên. Chính xác mà nói là tôi muốn xả ra rất rất nhiều câu, cổ họng tôi nghẹn lại vì có quá nhiều thứ muốn nói nhưng không biết nói cái nào trước. Con gái khi nổi khùng lên và muốn chửi ai thì sẽ giống tôi như bây giờ.
- Này tên mất dịch! Bạn làm cái trò gì thế hả??? Tôi có gây thù chuốc oán gì với bạn đâu mà hết lần này đến lần khác bạn cứ chọc giận tôi vậy hả??? Cái…
Đang hét một cách hào hứng như thế bỗng nhiên tôi phải ngậm miệng lại và ngồi xuống. Mọi thứ rất nhanh chóng. Chính tôi cũng không biết mình đang làm gì lúc này nữa. Nhưng tôi biết là mình cần phải im lặng và ngồi yên một chỗ. Cơ thể tôi vừa mới lên tiếng. Những đứa bạn xung quanh đang căng mắt ếch để theo dõi diễn biến cuộc chiến giữa chúng tôi đột ngột há miệng ngạc nhiên khi thấy tôi làm như vậy. Tên coolboy cũng thế. Hai mắt hắn ta tròn xoe và dường như không nhấp nháy khi thấy tôi hung dũng đứng lên hét lớn và rồi lại ngồi xuống một cách êm ro. Mọi thứ cứ diễn ra trong vòng vài phút trong tình trạng như thế cho đến khi đứa bạn cuối cùng rời khỏi phòng cùng với câu chào đầy “tình cảm”:
- Con này bị điên rồi!
Ừ thì tôi đang điên đây!!! Làm sao lại xuất hiện vào lúc này chứ??? Làm sao lại bất thình lình như thế này chứ??? Ôi không! Bây giờ phải làm sao đây…
Chắc bạn cũng đang thắc mắc không biết tôi gặp phải cái quái gì mà lại trở thành như vậy. Tôi chỉ có thể nói một điều…Có những lúc làm con gái thật khổ!!! Huhu…
Quá sức kinh khủng. Tôi chắc là điên lắm khi sáng nay lại mặc quần jean trắng. Cái tính đểnh đoảng vô tâm của tôi lại làm hại tôi rồi. Trời ơi…Làm sao…Làm sao mà về nhà được đây…
Tôi cứ vừa rên rỉ trong lòng vừa ngồi im re trên ghế. Tôi không để ý rằng tên mất dịch vẫn chưa rời khỏi phòng. Hắn đang chăm chú nhìn tôi như nhìn một con khùng vừa trốn trại. Mà thật ra nhìn tôi lúc này cũng giống giống như thế…
- Này! Bị gì thế???
- Không gì cả…
- Hả???
- Bạn … về…đi…
- Sắp vào giờ lại rồi. Xuất này là xuất của anh chị năm ba mà. Bạn học cái gì ở đây???
- Tôi không biết!!!! Tôi không biết đâu!!!
Tự dưng tôi hét dựng lên. Thực sự là tôi bế tắc lắm rồi. Ngồi thì không được. Mà đi cũng không xong. Sao khổ tâm quá thế này…Huhu…Ba ơi…
- Không thể đứng lên được hả???
Tôi gật đầu. Mặt đỏ ong.
Sau vài giây suy nghĩ, tên mất dịch búng tay một phát ra vẻ thích thú làm tôi nổi cả da gà:
- Hiểu rồi đó!
Bây giờ tôi chỉ muốn đào một cái hố sâu thật là sâu để chui xuống đó thôi. Xấu hổ đến mức độ này thì làm sao mà chịu được. Chắc tôi là người đầu tiên chết vì xấu hổ đấy…Chắc thế…Huhu…
- Thiệt hết nói. Nè! Tặng cho cái áo khoác làm kỷ niệm đó!
Hắn ta có vẻ đã bị nhiễm sự điên của tôi rồi thì phải. Tặng tôi áo khoác hả? Tôi cần gì nó lúc này chứ!!!
- Chậm tiêu quá. Cầm lấy áo buộc ngang hông rồi chạy vào nhà vệ sinh đi. Họ sắp tới học đầy cả phòng rồi đó!
Tôi ngớ người ra…
……………………………………..
Đêm đó tôi mất ngủ trầm trọng. Ba phần vì tôi thấy xấu hổ còn bảy phần thì tôi thấy cảm kích. Nghĩ lại nếu không có tên mất dịch thì không biết tôi phải xoay xở như thế nào. Để tránh sự cố xảy ra hắn ta còn thuê taxi đưa tôi về nữa chứ…Hix…Không ngờ hắn ta chu đáo đến thế…
Mà tóm lại vẫn thấy xấu hổ quá đi!!! Nhiều khi ngồi một mình tôi vẫn bật cười khi nhớ lại kỷ niệm đáng xấu hổ ấy. Nhưng nhờ có sự cố hôm đó mà tôi và tên mất dịch trở nên thân thiết hơn. Thật ra thì chỉ có mình tôi thay đổi thái độ và cách nhìn nhận về người ta chứ người ta vẫn đối xử như vậy với tôi, chả có chút đổi thay gì cả. Vẫn dùng danh từ Hột Mít để gọi tôi, vẫn những câu nói trống không đầy ngạo mạn, vẫn những nụ cười nhếch bên đầy kiêu căng. Nhưng không hiểu sao tôi chẳng còn thấy ghét nữa…
Con gái là thế đấy…
Chỉ cần một cử chỉ nào đó vô tình làm trái tim mình rung rinh thì cũng đủ để thay màu đen bằng màu hồng cho một mối quan hệ…
Tôi ghét khi phải nghĩ tới việc là mình đã…thích hắn…
Nhưng sự thật là tôi không còn ghét hắn nữa…Không biết từ bao giờ tôi dung cụm từ Kem Lạnh để gọi hắn…Ngọt ngào và băng giá…
- Hột Mít!
- Gì thế?
- Cho này!
Tôi ngơ ngác khi nhìn thấy Kem Lạnh chìa ra trước mặt mình một chùm cột tóc nơ xinh đủ màu lung linh. Tôi thích. Mấy tháng nay tôi đã cố gắng nuôi tóc dài để nhìn nữ tính hơn. Đúng là Kem Lạnh, cứ hay ngọt ngào những lúc không cần thiết ( nói thế nhưng tôi thích lắm đấy nhá).
- Xì! Sao tự nhiên tốt bụng đột xuất vậy? Dù gì cũng cám…
Tôi hớn hở đưa tay để nhận lấy chùm cột tóc, miệng chuẩn bị nói lời cảm ơn thì đột nhiên Kem Lạnh thu tay lại, thu luôn chùm cột tóc mà tôi cứ tưởng sẽ là của mình.
- Quên mất là Hột Mít không có tóc! Sorry nha! Vào lớp học đây!
Cậu ta lại bỏ đi và để mặc tôi đứng chờ hơ như con ngốc. Đây không phải là lần đầu tiên tôi bị Kem Lạnh chơi xỏ như vậy. Nhưng lần nào tôi cũng bị lừa. Chắc không ai dại như tôi đâu! Hừ…
Thời gian trôi cũng nhanh thật. Mới đó mà đã đến ngày Lễ tình nhân. Suốt 18 năm qua chưa bao giờ tôi để ý đến ngày này, nhưng năm nay lại khác. Tự nhiên trong lòng tôi có mong muốn được đi với một người. Là ai thì các bạn cũng biết rồi đấy…...
« Trước1234567Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Được anh yêu là may mắn của em
» Ngày Gió Không Còn Thổi Lá Bay
» TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG CHÚA
» Truyện Thuê boss làm bạn trai
» VỢ ƠI ANH BIẾT LỖI RỒI
» XIN LỖI E CHỈ LÀ CON ĐĨ
Tags:
bạn đang xem

Ngày Gió Không Còn Thổi Lá Bay

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Ngày Gió Không Còn Thổi Lá Bay v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk