"Người đó là người gì?"
Tên đáng ghét, đừng ngoác miệng cười mà hỏi vấn đề này như thế.
"Tóm, tóm lại là người đó. Cậu đã là người giám sát tớ, vừa là người đó..."
"Người đó là gì?"
Từ "Bạn trai" sao lại ngại nói ra đến thế.
"Đáng ghét."
"Chúng ta oẳn tù tì đi. Nếu cậu thua, cậu phải nói ra tớ là bạn trai của cậu. Nếu tớ thắng thì cậu nói Người đó là gì."
"Ừ, đồng ý. Hả? Này, chẳng phải cũng như nhau sao!"
"Tóm lại, cậu đồng ý rồi! Nào, oẳn tù tì."
Kiếp trước, tôi chắc là cái xoáy nuớc, xoáy lại cũng không thể mỗi lần đều bị chi phối. Trời ạ, tôi ra cái bao, hắn ra cái kéo.
"Con trai sao có thể ra cái kéo chứ? Nên ra cái búa!"
"Cậu định an ủi mình bằng những câu nhảm nhí đó à?"
"Ơ..."
Tóm lại cho dù có phải bị chi phối hay không, tôi cũng phải nói ra trước, hay nói là do tôi chấm dấu chấm câu.
"Cũng... cũng chính là nói... Cậu đã là người giám sát tớ, vừa là bạn trai tớ. Thật không biết mình thế nào nữa, lại để thằng nhóc..."
Nghe tôi nói, Ngân Hách nắm chặt hai má tôi kéo lại trước mặt mình nói:
"Thằng nhóc thì lẽ nào không có trái tim?"
******
Sáng sớm hôm sau, tôi gần như ngủ gật trên bàn ăn.
"Huệ Bân, sao con buồn ngũ dữ vậy?"
"Dạ... làm bài tập."
Có bài tập gì đâu! Tôi chơi game với Ngân Hách, chơi suốt đêm. Tôi buồn ngủ đến nỗi tóc đều sắp dựng đứng lên, mắt nhìn thấy lờ mờ. Nhưng ngược lại, Ngân Hách quá tỉnh táo nhỉ? Rất tỉnh.
"Cậu cũng chơi cùng sao lại tỉnh như thế?"
"Mới mấy tiếng đồng hồ?"
"Tớ chỉ ngủ có 4 tiếng."
'Nhiều quá rồi."
Khoan đã, tôi phải kiểm tra một chút. Tiền điện nhà tôi nếu tăng mạnh, chắc chắn là vì máy tình trong phòng Ngân Hách hoạt động không biết ngày đêm
"định tiếp tục nhìn bằng con mắt đó à?"
"mắt tôi thế nào?"
"Mi sưng phù rồi."
"Tớ cũng muốn nhìn thế giới này." Gần đây, mắt tôi bị sưng nhiều lần đến thế, đáng ghét thật.
"Không phải người?"
"Cậu là người à? Luôn như thế? Tớ cũng phải chọn chuyện gì đáng chờ đợi rồi hãy chờ."
"Đúng thế."
Xin cậu đừng nhại giọng người khác được không?
"Cậu chẳng thể nhường tôi chút nào sao? Ăn phần cơm của cậu đi, có thể sẽ trễ học đấy."
"Trèo tường vào."
"Trèo tưởng không phải không được, nhưng sẽ làm bẩn quần áo."
"Nào, sáp trễ rồi, mau đi thôi!"
"Ừ! Đi thôi."
Lại bị Ngân Hách chi phối, tôi sắp điên mất, đứng dậy, tôi đi ra theo Ngân Hách. Dì đuổi theo kéo tôi lại.
"Da? Gì ạ?"
Dì nói nhỏ vào tai tôi, tôi nghe xong, suýt chút không thể đi đến trường, bởi vì, nó quá hoang đường.
"Dì chẳng phải nói rồi sao? Quan tâm dịu dàng chính là chiêu của người phụ nữ."
"Thứ 7 không có giờ tụ học à?"
"Ừ, không có."
Tôi bất chấp qui định: Học sinh lớp 12 phải tự học đến 5 giờ, và về nhà cùng Ngân Hách. Cho dù là ở lại trường, tôi chắc chán cũng ngủ mất, chi bằng sau khi tập thể dục xong thì xem sách chút xíu đi.
"Cậu định thế nào? Thi vào đại học nào?"
"Đại học nào à? Sư phạm!"
"Đại học sư phạm?"
"Làm cô giáo..."
"Cậu định nhổ tận gốc nền giáo dục quốc gia à?" Hắn nói ra câu này mà không chút do dự.
"Này, cậu đừng xem thường tớ. Tớ học giỏi, dạy người khác cũng rất giỏi, tính tình cũng tốt."
"Miệng dính nước bọt kìa?"
"Ừ, tất nhiên dính nước bọt... Không phải, cái cậu này! Đừng xem thường tớ, tớ hoàn toàn đủ tư cách làm giáo viên và cũng rất thích hợp làm giáo viên. Có thể như thế!"
"Tôi thấy câu Có thể như thế xem ra rất nguy hiểm?"
"Nếu không làm đựơc giáo viên, tôi cũng có thể theo bố học kinh doanh."
"Định lấy công ty dầm cơm ăn à?" Ngân Hách hỏi kháy. Tôi nhìn anh ta, vẻ mặt như đang hỏi, muốn chết hả? Phản ứng của hắn là phớt lờ.
Về đến nhà, tôi tắm rửa, thay quần áo, rồi nằm trên nệm. Dì khe khẽ đến bên, tôi có cảm giác bất an.
"Huệ Bân, mầy ngày nay học hành vất vả lắm phải không?"
"Dạ."
"Tốt. Chịu nổi không?"
"Dạ,tàm tạm."
"Gần đây việc ăn uống trong trường thế nào?"
"Dù sao ăn vào cũng không chết."
"Thành tích được hạng mấy?"
"Hạng 5."
"À... thế à. Gần đây giải quyết nhiều chuyện thế có phải mệt lắm không?"
Dì, hãy lộ ra bộ mặt thật đi.
Bàn tay của dì nắm chặt tay tôi. Dì, sau khi rửa chén xong, dì có thể lau khô tay rồi hãy nắm tay con được không?
"Không sao, còn chịu được. Học giỏi, xinh đẹp, vóc dáng cũng đẹp, tính cách cũng... ưm, tóm lại..."
Chữ "cũng" bỏ lửng là cách noí không thể đồng ý bừa về tính cách tôi phải không nhỉ?
"Chả trách sao Ngân Hách mê con. Nhưng dì vì xem con như con gái nên mới nói những lời này. Có thích thế nào đi nữa, tối ngủ, con cũng phải khoá cửa, đừng quá lộ liệu ở phòng khách như trước kia. Đừng như thế, cho dù là tình cảm sâu đậm thế nào, biết chưa? Con hiểu dì muốn nói gì không?"
"Dạ, dạ, con biết rồi. Dì lo công việc của mình đi. Con lên lầu đây.:
Bỏ ngoài tai những lời khuyên bảo của dì, lúc tôi định đứng dậy, bỗng chuông ngoài cửa reo lên. Dì chạy lại màn hình coi rồi gọi khi tôi định lên lầu.
"Huệ Bân."
"Dạ?"
"Bạn con đến."
"Bạn con? Ai thế ạ?"
"Cô ấy nói là lớp phó của tụi con, tên Tri Tuệ."
"Hả? Dì nói con không có nhà."
"Thế thì làm sao, dì đã cho mở cửa rồi."
"Dì!"
Tôi hoảng hốt chạy lên lầu, có một việc cần phải giải quyết trước tiên.
Cạch.
"Ngân Hách!"
"Gì thế?"
Tôi hoảng hốt gọi Ngân Hách lúc này đang xem sách.
"Này, cậu còn ở đó xem sách à?"
"Cậu luống cuống mở cửa chỉ vì muốn nói điều này à?"
"À, đúng rồi! Cậu mau nấp đi cho tớ!"
"Tại sao?"
"LỚp phó đã đến rồi! Cậu cũng biết rồi, bà tám nhiều chuyện đó! MỘt khi biết cậu ở nhà tớ, ngày mai vừa đến trường thì sẽ truyền khắp nơi, chác chắn sẽ rất phiền phức!"...