watch sexy videos at nza-vids!

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 6496 bình chọn

Tấm lòng Ngân Hách bao la hơn tôi, có thể chôn giấu được tổn thương to lớn tôi mang lại cho cậu ấy.
“ Cậu...khoẻ không...?”
“ Ừ, vẫn khoẻ. Chỉ là....cánh tay hơi đau...” Ngân Hách nhìn cánh tay quấn băng trắng toát nói.
“ Đau... không ? Hả? ...”
“ Không sao. Tốt rồi.” Ngân Hách cười mông lung.
Tôi nhắm chặt hai mắt nhưng nước mắt vẫn trào ra. Ngân Hách lại giơ cánh tay không bị thương lau nước mắt cho tôi. Rồi tôi mở mắt nhìn Ngân Hách, sao có thể cho rằng, quên đi đôi mắt này, tôi vẫn có thể sống được chứ? Tôi nói với anh ngàn câu: “ Tớ yêu cậu” cũng không đủ, tại sao lại muốn tấn công anh chứ?
“ A! Đau quá.”
“ Hả? Đau ở đâu?” Tuy nước mắt làm mắt tôi nhoè đi, nhưng vẫn lấy tay xoa xoa Ngân Hách và vội hỏi.
“ Tim tớ đau. Bởi vì, cậu khóc nên tim tớ đau. Thật là....”
“ Xin lỗi....xin lỗi...”
“ Không có gì, đổi lại là tớ, tớ cũng sẽ như thế...”
“ ...”
“ Tóm lại, tớ rất khoẻ, cậu đừng khóc. Cậu khóc, bệnh tình của tớ có thể sẽ nặng hơn. Nói không chừng, tớ sẽ ngất đi, không tỉnh lại.”
“ Cậu...”
“ Ê! Đây là phòng cấp cứu.” Ngân Hách cười hóm hỉnh. Sau đó, cậu ấy dịu dàng ôm lấy tôi. Mùi hương quen thuộc của Ngân Hách lại xoay quanh tôi, nước mắt tôi lúc này mới ngừng chảy.
“ Đừng khóc, cậu cũng đừng buồn...”
“ ... “
“ Chỉ cần cậu đừng bỏ tớ là được rồi.”
“ Cậu sẽ tha thứ cho tớ chứ?”
“ Ừ. Thế, mối thù của mẹ cậu thì làm sao? Tớ chết rồi, việc báo thù mới kết thúc phải không?” Ngân Hách đẩy tôi ra khỏi lòng mình và hỏi.
Tôi lắc đầu, nói :” Lúc Hạ Ngân Hách cố ý để tớ đánh trúng, việc báo thù đã kết thúc.”
“...”
“ Bây giờ, cậu không phải là người kết thừa Cường Thịnh Phái, mà là Hạ Ngân Hách, người tớ đã yêu.”
Ngân Hách nhìn tôi với ánh mắt đắm đuối, tình tứ, nói :” Sao cậu không biết như thế sớm hơn một chút chứ?”
“ Là cậu quá tàn nhẫn...”
“ Là cậu quá vô tình.”
“ Thế, cậu cũng không thể trở nên lạnh lùng như thế.”
“ Thế cậu cũng không thể đột nhiên nói chia tay, cũng không thật lòng tâm sự với tớ một tiếng.”
Ai có thể địch lại miệng lưỡi Ngân Hách chứ?
Tôi lau những giọt nước mà bây giờ mới chảy ra, nhìn cánh tay Ngân Hách, hỏi : “ Ngoài chỗ này ra, còn chỗ nào bị thương nữa không?”
“ Ừ. Có lẽ không có. Cậu cảm thấy có lỗi lắm phải không?”
“ Hử? Ừ. Xin lỗi...” Tôi cúi đầu. Ngân Hách lấy tay nâng cằm tôi lên và hôn nhẹ lên môi tôi.
“ Xin lỗi tớ phải không.?”
“ Cậu! Hơ? ừ.”
“ Có thật muốn xin lỗi tớ không?”
“ Này, tớ thành thật xin lỗi cậu, nhưng...”
Ngân Hách lại hôn nhẹ lên môi tôi. Tôi sợ quá, tránh xa ra. “ Này, đừng đùa nữa!”
“ Lại đây!”
“ Cậu bảo tớ qua thì tớ qua à?”
“ Này, tớ bỗng cảm thấy rất đau.” Ngân Hách nằm trên giường, quay lưng lại. Tôi chạy lại.
“ Này, cậu....”
“ Bắt được rồi...”
“A..”
Ngân Hách nắm chặt tay tôi, để tôi ngồi trên mép giường. Sau đó, hắn lại hôn tôi. “ Cậu chẳng phải nói là cảm thấy hổ thẹn với tớ sao?”
“ Hả? Ơ...ơ...tất nhiên là cảm thấy hổ thẹn với cậu.”
Ngân Hách bỗng kề sát mặt vào mặt tôi, nói:” Nếu cậu cảm thấy có lỗi với tớ thì hôn tớ đi.”
“ Này, đây là phòng cấp cứu.”
“ Tớ vốn còn muốn đứng hôn cậu giữa đường cao tốc nữa kìa.”
Xem ra, tôi đánh mạnh tay quá rồi. Hình như, hơn một nửa bộ phận trong não hắn đang trong quá trình hồi phục.
“ Có phải mình đánh mạnh tay quá không?” Tôi lẩm bẩm.
“ Hả?” Mặt Ngân Hách trông rất ngố.
“ Không có gì. Tớ đồng ý với cậu! Ha ha ha...” Tôi nói qua loa cho xong, đợi sau khi về nhà sẽ tính sau.
Bảo tôi hôn trước mặt nhiều chị y tá như thế, tôi làm không được, chỉ cần hôn một cái thôi. Ngân Hách nở một nụ cười.
“ Nếu tớ không hài lòng, phải hôn lại lần nữa.”
“ Hạ Ngân Hách!“
“ Chuyện gì ?”
Ngày thứ hai, sau khi Ngân Hách được chuyển sang phòng bệnh cao cấp, Tóc Xám xuất hiện.
“ Chúng ta đã lâu không gặp, cậu sao lại nói với giọng điệu như thế?”
“ Gặp cậu, tôi thật không vui chút nào.”
“ Cậu có cần phải tỏ rõ thái độ như thế không? “
“ Ừ”
“ Cậu xui thật.”
“ Cậu cũng thế.”
“ Bệnh mới khỏi, cậu đã như thế sao? Cũng nhờ có tôi, cậu mới có thể hồi phục.”
“ Nhờ cậu gì chứ?”
“ Tiền điều trị đều do tôi trả.”
“ Thật không? “
Tóc Xám gật đầu và đưa giỏ trái cây ra trước mặt Ngân Hách.
“ Cảm ơn.”
“ Phải đưa đồ ăn cho cậu, cậu mới nhìn mặt tôi à?”
Ngân Hách từ nãy giờ cứ đọc sách, nhìn thấy giỏ trái cây mới cảm ơn Tóc Xám. Nhưng, chuyện này mới khiến Tóc Xám càng nổi giận.
“ Cậu không đẹp, nhìn mặt cậu làm gì?”
“ Tôi không phải con gái, tất nhiên không đẹp rồi.”
“ Cho dù cậu là con gái, cũng không đẹp gì hơn. Cậu đến nhất định là có chuyện gì rồi.”
“ Này!” Tóc Xám vỗ vào cánh tay bị thương của Ngân Hách mà không chú ý gì cả, Ngân Hách nhíu mày đe doạ. Nhưng, Tóc Xám vẫn chạm vào cánh tay đó của Ngân Hách, xem ra, đầu óc Tóc Xám cũng không tỉnh táo lắm.
“ Tên này!” Ngân Hách lấy cuốn sách mình đang xem đánh Tóc Xám một cái.
“ Cậu muốn lấy món ăn tinh thần làm vũ khí à?” Tóc Xám hỏi. “ Món ăn tinh thần cũng phải trong hoàn cảnh tốt mới có thể ăn được chứ.”
Rồi sau đó, hắn nói :
“ Này, tôi phải đi rồi.”
“ Ừ, đi đi.”
“ Không phải. Tôi phải đi Phủ Sơn.”
“ Phủ Sơn?”
Ngân Hách lúc này mới lại nhìn mặt Tóc Xám.
“ Ừ. Xem ra, cậu k
« Trước1...464748
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Bạn gái của thiếu gia
» Chỉ có thể là Yêu
» Em sẽ đến cùng cơn mưa
» Đạo tình
» Ký Ức Yêu
» Truyện Đừng để sói ăn thịt
» Truyện Thuê boss làm bạn trai
» Lời nào cho nỗi đau Gấu…
123456»
Tags:
bạn đang xem

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk