watch sexy videos at nza-vids!

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 6531 bình chọn

“ Tớ mệt rồi, cảm thấy rất vô vị. Đây cũng là lý do.”
“ Cái gì...?”
“ Tình yêu cuối cùng cũng sẽ phai nhạt. Bây giờ, tớ mới hiểu ý nghĩa câu nói này. Cậu hài lòng chưa?”
“ Cậu nên nhìn tớ mà nói.” Ngân Hách thiết tha.
“ Tớ không muốn nhìn thấy câụ. Không muốn!...”
“ Tại sao? Mấy hôm trước, cậu còn sà vào lòng tớ, không phải sao?”
“ ... “
“ Lúc đó, tại sao cậu khóc?”
“ Bởi vì, tôi thấy có lỗi với cậu. Đã khóc xong rồi, tớ cũng không còn cảm thấy hổ thẹn với cậu nữa, cho nên, chúng ta chia tay đi.”
Tuy trong lòng tôi, tôi luôn nhắc nhở mình, cậu là người kế thừa Cường Thịnh Phái, nhưng, giọng nói của cậu ấy cứ làm tôi nhớ đến Hạ Ngân Hách yêu quý. Cho dù, tôi cố hết sức thuyết phục mình, cố hết sức không biểu lộ gì ra nét mặt, nhưng sao tôi thấy bối rối quá.
“ Đừng nói những lời đó. Đừng đi! Chỉ một chút, cậu đứng yên như thế này chỉ một chút thôi.”
Xem ra, cậu đang sợ. Bình thường, giọng nói của cậu không run như thế, nhưng bây giờ, nó và tay cậu lại run rất dữ dội.
Một lúc sai, Ngân Hách kéo tay tôi, ôm tôi vào lòng. Lúc này, tôi giống như bị trúng yêu thuật vậy, vừa ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người Ngân Hách thì nước mắt lại rơi lã chã. Đến bây giờ tôi mới biết, trong người tôi luôn chứa đầy nước mắt....
“ Bắt đầu ghét...ở cạnh tớ rồi à?”
“ Ừm...”
Cảm ơn cậu đã ôm tớ vào lòng, cảm ơn cậu đã cho tớ được nghe nhịp đập tim cậu lần cuối cùng. Cảm ơn....
“ Không muốn ở cạnh tớ nữa à?”
“ Ừm...”
Tớ muốn ở cạnh cậu. Chúng ta còn nhiều việc vẫn chưa làm, nhưng....
“ Thật sự muốn chia tay à?”
“ ... “
“ ... “
“ ... Ừ “
Tôi miễn cưỡng lên tiếng trả lời.
“ Tớ yêu cậu.” Trong nháy mắt, câu nói này giống như lưỡi dao lạnh ngắt găm vào tim, suýt chút làm tôi ngừng thở.
“ Thật sự rất yêu cậu.” Nghe Ngân Hách nói, tôi chỉ có thể đứng sững như người câm.
“ Tớ nhớ vẫn chưa nói câu này với cậu.”
“ ... “
“ Tuy tớ kéo tay cậu nhưng tớ lại phát hiện còn rất nhiều chuyện tớ chưa kịp làm. Tớ nghĩ, lúc này, tớ có thể làm gì cho cậu ... Kết quả, tớ chỉ nghĩ được điều này.” Giọng Ngân Hách như nghẹn lại.
Xin lỗi, tớ không cách nào chấp nhanạ được sự thật, cậu là người của Cường Thịnh Phái. Xin lỗi. tớ không muốn nghĩ rằng, cậu là con của kẻ thù tớ....
“ Nếu cậu yêu cầu... nếu cậu muốn... tớ sẽ giúp cậu toại nguyện. Cám ơn cậu, cậu còn để tớ làm việc cuối cùng này cho cậu. Tớ để cậu đi...” Ngân Hách buông tôi ra, nước mắt của anh ấy rơi lã chã, làm tinh thần tôi bấn loạn.
Mùi hương quen thuộc này cũng là lần cuối cùng. Tình yêu này sẽ trở thành ly biệt.
Cậu ấy lại nói cám ơn tôi, đã để cậu ấy có thể làm một việc cuối cùng cho tôi?
Tôi vội chạy khỏi bãi đỗ xe, về nhà tự nhốt mình trong phòng. Sau đó, nằm trên giường khóc thút thít, tuy đã cố kìm nén, nhưng tiếng khóc bi thương lại nghe rất lớn.
Đau đớn.... nhất định phải như thế này sao?
Ánh trăng đêm nay rất yên tĩnh.

* * * * * *

Cuối cùng cũng đến ngày thi đại học.
“ Chị Huệ Bân, chúc chị thi thành công.”
“ Chị, cố lên!”
“ Mã đáo thành công.!”
Tôi quay lại nhìn, hoá ra là mấy em học sinh lớp dưới đang đứng đợi tôi ở cổng trường. Cầm lấy ly nước nóng các em ấy đưa, tôi cười với chúng, chúng còn xoa bóp vai cho tôi, như muốn giúp tôi giải toả căng thẳng.
Tôi bước vào phòng thi, quay lị nhìn mấy lần, nhưng vẫn không thấy bóng Ngân Hách đâu. Trong tình cảnh thế này, lại chờ đợi Ngân Hách xuất hiên? Tôi thật ngốc.
Bước vào phòng thi, tôi nhìn thấy những người khác đang ngồi, tinh thần rất phấn chấn. So với họ, tôi tỏ ra thiếu tập trung, không nhớ, làm sao có thể thi xong được?
Bước ra khỏi phòng thi, tôi chen khỏi đám đông. Nhưng bước chân trên đường về nhà lại nặng như chì? Không phải vì không thi tốt, mà vì Ngân Hách đang ở nhà.
Vừa vào nhà, tôi nghe thấy tiếng dì, nhưng không phải nói với tôi .
“ Ngân Hách, sao bỗng nhiên cậu muốn rời khỏi.”
Thế giới ngừng thở. Dùng câu nói này để hình dung tâm trạng tôi lúc này là rất thích hợp. Ánh mắt tôi dừng lại ở Ngân Hách đang đứng cúi đầu. Thấy tôi, Ngân Hách bỏ lên lầu ngay.
“ Về rồi à? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bố thật không dám tin là hai đứa lại chia tay? Hơn nữa, Ngân Hách lại múôn rời khỏi.?”
“ Thế chẳng phải rất tốt sao?”
“ Huệ Bân!” Bố sửng sốt.
Điều tôi muốn nói không phải là câu này, đều do miệng tự ý nói ra, thật giận cái miệng mình quá.
“ Cậu ấy tự rời khỏi, con ngược lại rất cảm kích?” Bố tỏ ra rất thất vọng.
Tôi cũng bỏ lên lầu, nhìn thấy Ngân Hách đang ngồi trên ghế niệm ở phòng khách. Nhìn vẻ mặt cậu ấy, tôi biết ngay là Ngân Hách đã nghe thấy những lời tôi nói lúc ở dưới tầng. Đột nhiên, tôi cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, nhưng vẫn giả vờ như không nhìn thấy Ngân Hách, nắm chặt tay nắm cửa, định mở....
“ Kỳ thi....”
“ .... ”
“ .... Thế nào?”
Hành vi dứt khoát thường ngày như đã biến mất tăm, Ngân Hách ấp a ấp úng hỏi tôi. Điều này khiến tôi cảm thấy nửa quen nửa lạ. Từ sau hôm ở bãi đậu xe, chúng tôi không gặp nhau lần nào, không nói với nhau câu nào.
“ Ừ, cũng tốt....” Tôi ngập ngừng trả lời.
“ Thế thì tốt, tớ mừng cho cậu .”
“ Ừ.”
“ Vì thoả thuận là đến kỳ thi đại học kết thúc, cho nên, tối nay, tớ sẽ rời khỏi đây.”
Tim tôi giống như trống không, tay cầm nắm cửa cũng run lên. Đột nhiên tôi nói:
“ Sắp đi rồi. Cũng may, cậu có chỗ để đi. Sẽ trở về Cường Thịnh Phái phải không? Nhất định phải trở về đó?”...
« Trước1...3738394041...48Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

NGƯỜI SĂN ÁC QUỶ #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk