Nắm tay đang nắm chặt của tôi run lên, Ngân Hách nhìn tôi với ánh mắt sáo rỗng.
“ Hạ Ngân Hách, cậu ....”
“ Nói đi.”
“ Tôi tuyệt đối không tha cho cậu , Hạ Ngân Hách! Tuyệt đối không tha cho cậu!”
“ Cậu từng nghĩ sẽ tha thứ cho tớ à?”
Lời nói của Ngân Hách giống như mũi tên xuyên qua tim tôi lần nữa. Giống như đang nhìn mình trong gương vậy, vẻ mặt Ngân Hách cũng trở nên lạnh lùng như tôi.
“ Cậu đã đập tan hết tất cả lưu luyến của tôi đối với cậu .”
“ Thế thì thật cảm ơn cậu. Tôi sẽ đợi cậu, nhất định đừng để tôi thất vọng.”
“ Cậu! Tôi phải tự tay giết chết cậu.” Tôi hét lên với Ngân Hách và định rời khỏi sân thượng, Ngân Hách liền nắm chặt lấy cổ tay của tôi:
“ Cậu nói lời phải giữ lấy lời đấy.”“ Cậu nói gì?” Thái Nguyên la lớn trong điện thoại.
“ Chính là cái kho đó phải không?” Tôi hỏi.
“ Sao cậu bỗng nhiên quyết định ngày mai quyết đấu? Có phải uống sữa biến chất không? Hay là sau khi thi đại học xong, nhàn rỗi không có gì làm, muốn gây sự?”
“ Cậu còn dám nói lung tung nữa, tớ sẽ đánh cậu đấy.”
“ Tớ lại cảm thấy cậu mới là nói xằng nói bậy. Bỗng nhiên quyết định như thế làm gì?”
“ Gì cơ?”
“ Chuyện ngày mai tấn công vào kho Danh Sơn Động ấy! Đi mấy ngày?
“ Chuyện này, cậu đừng quan tâm.”
“ Đồ điên. Cậu muốn một mình tấn công vào, để trờ về với hình dạng bị đánh tả tơi hả?”
“ .... “
“ Cho dù là tôi, cũng có thể giúp chút xíu mà, nói mau đi!”
Mỗi lần đều như thế. Tính tình tôi không tốt, luôn nổi nóng. Nhưng, Thái Nguyên lại lấy tính mạng mình ra đặt cọc, muốn đi giúp tôi.
“ Cho dù cậu là cao thủ đánh nhau chuyên nghiệp thế nào, nhưng đối phương là Cường Thịnh Phái đấy. Ngày mai là ngày có cả người kế thừa và tất cả thành viên đều tập hợp lại. Cậu lại muốn tấn công trực diện vào ngày nguy hiểm như thế?!”
“ Thế thì làm sao? Tấn công sau lưng bọn chúng à?”
“ Thế thì phải dứt khoát một chút.”
“ Tớ muốn giết hết bọn chúng.”
“ Được, cậu muốn giết hết bọn chúng thì không vấn đề gì! Nhưng, cậu phải bình tĩnh một chút! Cậu tưởng, đột nhiên chạy đến trước mặt bọn chúng nói : Tôi muốn giết anh, thì bọn xã hội đen đó sẽ ngoan ngoãn nằm xuống đất nói : Được, cô giết tôi đi.”
“ Nhảm nhí, tớ cúp điện thoại đây.”
“ Ái chà, nổi giận rồi,nổi giận rồi.”
Vừa mới cúp điện thoại, chuông báo có tin nhắn vang lên. Vẫn là Thái Nguyên. Cậu ta khuyên tôi suy nghĩ lại, tôi gỡ pin điện thoại, mạng cặp đi ra khỏi lớp.
“ Lý Huệ Bân, Lý Huệ Bân, em đi đâu?” Thầy chủ nhiệm gọi lớn sau lưng tôi, nhưng tôi vẫn bước.
Nếu ngày mai phải đánh nhau, hôm nay phải ngủ một giấc thật ngon. Ai biết được, tôi có lẽ sẽ bị một nhát dao của thằng điên nào đó, chìm vào giấc ngủ nghìn thu ?
Lúc đi xuống cầu thang, tôi gặp phải người không muốn gặp.
“ Về nhà sớm thế?”
“ Đừng hỏi như chúng ta rất thân nhau, tôi sợ người khác hiểu lầm” Tôi đi qua, nhưng Ngân Hách vẫn sát theo.
“ Cậu đi theo tôi làm gì?”
“ 10 giờ tối mai ở Danh Sơn Động, ở đó có một nhà máy sắp bị đập bỏ, chúng tôi sẽ tập hợp ở đó. Nếu có lòng tin, cậu đến đi.”
“ Tôi đã biết rồi. Không cần cậu nói với tôi.”
“ Được.”
“ Còn nữa, có một chuyện cậu nhất định phải rõ. Từ sau khi tôi biết sự tồn tại của Cường Thịnh Phái, đối với tôi, chỉ cần là người của Cường Thịnh Phái thì đều là kẻ thù. Chỉ cần cậu không rút hết dòng máu Cường Thịnh Phái trên người, cậu tuyệt đối không thể phủ nhận dòng máu đang chảy trong người là máu của Cường Thịnh Phái.”
“ Tất nhiên không thể phủ nhận. Cậu đã nói thế....” Giọng Ngân Hách trờ nên đau thương, đây là thật không? Tôi cố không biểu lộ gì ra nét mặt, nói tiếp:
“ Người kế thừa Cường Thịnh Phái, tôi tuyệt đối không tha cho cậu .”
“ ... “
“ Cậu đợi đấy. Tôi nói là sẽ giữ lời.”
“ ...”
Ngân Hách dừng bước, tôi đi ra khỏi cổng trường nhanh như gió. Tuy nói những lời nguyền rủa độc ác như thế, nhưng trong lòng tôi vẫn không thoải mái, trái lại, còn cảm thấy buồn nôn giống như ăn phải vật không nên ăn.
* * * * * * *
“ Đồ điên.”
“ Tớ biết.”
“ Thần kinh không bình thường.”
“Tớ biết.”
“ Nên vào trung tâm nghiên cứu những người không bình thường.”
“ Tớ biết.”
“ Cậu biết rồi, sao còn như thế.”
“ Bởi vì tớ điên rồi, thần kinh không bình thường.”
Thái Nguyên nghe tôi nói thì tỏ vẻ bất lực và nắm chặt tay tôi:” Cậu rốt cuộc muốn làm gì?”
“ Buông ra.”
“ Tại sao cứ phải chọn ngày hôm nay? Đánh trực diện, cậu có chắc sẽ thắng không? Hả?”
“ Nhất định phải hôm nay mới đánh. Hôm nay....hôm nay...”
Mùa đông. Mặt trời cũng sợ cái lạnh mùa đông, đã lặn sớm xuống dãy núi phía tây.
9 giờ 30 phút tối. Cho dù bây giờ, tôi xuất phát, cũng không biết có kịp không, nhưng, Thái Nguyên lại giữ chặt tôi, không buông ra.
“ Thôi, để lần sau giết người thừa kế Cường Thịnh Phái đi. Như thế chẳng phải được rồi sao??”
“ Không.”
Nghe nói bố Ngân Hách và bọn người giết mẹ tôi đã chết lâu rồi, cho nên bây giờ, người tôi có thể báo thù chỉ có Ngân Hách. Nhưng vừa nghĩ đến cái tên này, tim tôi lại đau buốt.
“ Nếu không thì ngày mai đi đi.” Thái Nguyên lại dỗ dành.
“ Không được, nhất định phải giải quyết vào hôm nay.”
“ Đừng bướng bỉnh nữa! Cái tính ương ngạnh đó của cậu sẽ hại cậu đấy.”
“ Nhất định phải hôm nay mới được. Nếu ngày mai không còn lòng tin...Thế...Thế thì làm sao?”...