“Ối !”
Một tên bị tôi đánh trúng vai, kêu lên một tiếng thảm thiết rồi ngã xuống. Trời xanh còn xoay vòng vòng, tôi chóng mặt quá. Thật không may, hai tên trước mặt tôi vẫn không hề hấn gì. Tôi liều mạng chống lại đòn tấn công của chúng. Nhưng, quả thật là không thể chống đỡ nổi nữa…
“Ôi!”
Tôi lãnh một úc đã trúng cằm, ngã ra sau. ở thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, tôi còn có thời gian để mừng vì bên trong mặc quần thể thao.
“Ái chà! Hôm nay tao thật sự được chơi đùa thỏa thích rồi!”. Bọn chúng nhân cơ hội tôi chưa đứng dậy được, từng bước từng bước tiến đến gần tôi. Nhìn ánh mắt đáng sợ của chúng như có thể đốt cháy cả người tôi.
Bố yêu quý của con. Con gái đáng yêu của bố thà cắn lưỡi tự sát còn hơn bị bọn rác rưởi làm nhục. Tôi tưởng tượng đến cảnh hy sinh oanh liệt của mình. Để chuẩn bị cắn lưỡi, trước lúc bọn chúng đến gần, tôi đã thè lươic ra, bây giờ mọ ciệc đã sẵn sàng, chỉ cần cắn một cái…
“Này, ba tên kia, làm gì đấy?”
Rốt cuộc là thần tiên ở đâu dự đoán trước được tình hình mà giáng xuống thế? Tôi mở mắt nhìn, nhưng khuôn mặt anh ta bị khuất ánh đèn. Tôi không thấy rõ, cái duy nhất nhìn được là mái tóc mà có thể chụp để quảng cáo dầu gội đầu và đôi môi.
“Mày là ai?”
“Chúng mày muốn biết không?”
“Mày điên phải không? Hay là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ?”
Anh chàng này không rõ từ đâu đến? Bon lưu manh mới đầu hoang mang một chút, nhưng rồi chúng lập tức như ruồi bu, vây lấy anh ta.
Còn tôi đang làm gì? Tôi rất đau vì chót cắn lưỡi nên cứ lăn lộn dưới đất, vốn dĩ cằm đã bị thương, giờ lại thêm lưỡi nữa. Thật là tai họa cứ liên tiếp ập xuống đầu.
Anh chàng đó nhanh chóng hạ được hai tên và nói với tên đang lúng túng ngồi dưới đất: “Ta không có hứng thú sử lí bọn cặn bã. Hạn cho ngươi trong 5 giây phải vác hai tên khốn này đi khuất mắt!”
Tên này bật dậy như lò xo, dùng sức mạnh như của quái vật kéo hai tên kia đi. Tên này hồi tối chắc là ăn cải bó xôi? Hắn có thể nâng hai tên kia lên mà dìu đi, đằng này lại kéo giống như đẩy chổi lau nhà vậy, nhìn không thuận mắt chút nào, thật chẳng có tình bằng hữu.
“Muốn nằm vạ ở đó tới bao giờ?”
“Cái gì? Tôi? Vừa rồi là nói tôi sao?”
“Nói thừa! Nằm ỳ trên đất ngoài cô ra thì ocnf ai vào đây nữa?”
Mũi tên của hắn bắn trúng tôi rồi. Không, tôi chưa gặp tên vô lại nào như thế, cái tên này đáng bị băm vằm từng mảnh.
Tôi rên hừ hừ, khó khăn lắm, mới nhấc nổi người dậy. Cằm thì đau nhức. Nhưng tôi sẽ đứng dậy được cho hắn thấy, tôi sẽ trừng mắt nhìn thẳng vào hắn và đáp trả lại một câu. Nhưng những hành động tôi tưởng tượng đã tan tành mây khói.
Anh ta cao lớn như thế, tôi có phải đã chọc giận ông trời không? Tôi cứ tưởng trên mặt anh ta sẽ có mấy vết thương, còn có thể dán mấy miếng keo dán… ai da, rốt cuộc là chuyện gì thế này? Người mặt trắng trẻo này là ai? Ai chứ?
“Làm trò gì thế hả? Không có lễ dộ gì cả.”
“Ừ! Nhưng cậu đã gặp tôi lần nào đâu? Cậu cũng không lễ độ.”
“Khuyên cô bớt lăn lộn mà nên ngoan ngoãn về nhà đi!”
“Này! Tôi hỏi cậu tại sao không lễ độ với tôi?”
Tôi dường như đã tỉnh rượu rồi vì đã nhìn rõ được khuôn mặt trắng trẻo, đẹp trai của anh ta.
“Đã hơn 1 giờ sáng rồi, là con gái nên về nhà sớm.”
“Phải lễ độ!”
“Tôi đi đây!”
“Này! Nói chuyện với tôi phải lễ độ chứ! Cậu không muốn sống hả?!”
Hắn quay lưng đi, khoát tay: “Lần sau, nếu có khả năng trừ khử tôi thì cố mà trừ khử nhé!”
· Note :thành thật mà nói đoạn đối thoại này hơi bị kì kì, nhỉ….
Tiết lộ cho mọi người biết đây không phải là lần đầu tiên họ gặp nhau, và chắc chắn cũng không phải là lần cuối cùng rồi, mọi người cùng hồi hộp đón xem lần gặp kế tiếp của họ ra sao….
Chương2:TÁI NGỘ
Tối qua về nhà trễ quá,hôm nay trời vừa sáng đã phải ra ngoài rồi.
Bước vào lớp, tôi không thấy có ai cả, ngay cả con kiến cũng không có. Đây có phải là phòng học của lớp 12 không? Tôi thấy những khối lớp khác đã đến được mấy người, chỉ có lớp tôi là không thấy bóng dáng một ai.
Ngồi vào bàn, tôi cảm nhận được nỗi cô đơn một mình, rồi muốn ngủ một giấc, nào ngờ có giọng nói của ai từ đâu vang đến. Tiếng bước chân nay, không nhìn cũng đoán ra được.
“giờ này lại có người ngồi trong lớp? Ơ… chắc là ảo giác.” Tròn mắt nhìn tôi đúng 30 giây, Tú Nhi mới xác định là không phải ảo giác. Tiếp sau đó, nó vỗ tay, tồi tệ hơn nữa là nó cất cao giọng…
“a! Mặt cậu sao thế? Ha ha, tức cười quá!”
Sáng sớm gặp nhau, không chòa nhau một tiếng thì thôi, nó cũng không nên nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại chứ? Lại còn vỗ tay, cười lớn? Lý Tú Nhi, hừ? Quả thật là! Tôi làm người thật thất bại…
Tú Nhi vừa nhìn thấy vẻ mặt của tôi liền làm ra vẻ yêu thương, đến ngồi trước mặt. “ái chà! Lý Huệ Bân! Tiến bộ nhanh thật đấy? Lại học được cách hóa trang nữa?”
Vừa nói, nó sờ mặt tôi, định lột da. Trời…
“a! Ai! Đau, chị hai! Sao cậu lại véo vào vết thương trên mặt tớ?”
“ái chà! Diễn xuất cũng tiến bộ nhỉ? Rất tốt, đáng chúc mừng. Tớ biết những vết thương này đều là hóa trang thôi, mau bôi sạch đi.” Tú Nhi giả vờ rất hiểu và vỗ vai tôi…
Ánh nắng buổi sáng hôm nay rất đẹp. Nếu tôi phải ra tay với bạn mình vào buổi sáng đẹp thế này quả là việc đau buồn,cũng là bất đắc dĩ thôi. Tôi nhìn Tú Nhi hồi lâu, mắt đằng đằng sát khí. Tú Nhi lúc này mới chợt hiểu ra, tròn mắt hỏi: “má ơi! Đây đều là vết thương thật sao? Thật không?”
“chẳng lẽ tôi tự làm ra?”
“câu từ trên cột điện té xuống à?”...