“Em phải xếp hàng.” Hắn chậm rãi chiên một quả trứng, dùng phong cách tao nhã và chuyên chú như một nhà nghệ thuật đang điêu khắc tác phẩm, mà nấu đồ ăn.
Từ nơi đó, mỗi một quả trứng chiên được hắn chế biến đều là lòng trắng trứng trơn mềm, lòng đỏ trứng chín đúng tám phần, căng tròn hoàn mỹ, chỉ cần dùng dao nĩa nhẹ nhàng cắt một nhát, liền chảy ra lòng đỏ trứng đẹp đẽ nhất.
Khuyết điểm duy nhất, là tay chân A Chính thật sự quá chậm, đến hai mươi phút mới có thể làm ra một bữa sáng trứng chiên và nước trái cây cho khách, mọi người đều đã đói đến mức bụng dính vào lưng.
Sói - Chap 3.2
Phóng tầm mắt nhìn lại, trong quán chỉ có hai, ba người đang được hưởng thụ bữa sáng, những người còn lại đều khát vọng nhìn vào cái chảo trứng, trong bụng vang lên bản hòa âm ùng ục đói khát.
“A Chính… Ô ô ô ô… Người ta trước giờ đều ở phòng thí nghiệm, đã mấy ngày rồi chưa ăn cơm…” Đói nhất nhưng lại đến sau, Tiểu Tịch đã sắp muốn khóc.
Đề Oa nhìn chịu không được, đứng dậy đi đến quầy bar. “Em làm sao vậy?”
“Em, em rất đói…” Cô gái yếu ớt trả lời, thật sự là đói quá, cầm cánh con vẹt cánh đưa lên miệng cắn một cái.
Con vẹt kêu thảm thiết một tiếng, vội vàng bay lên, xoay quanh trong phòng không dám đậu xuống, chỉ sợ bị chủ nhân ăn sống nuốt tươi.
Đề Oa nhíu mày, cô từ nhỏ đã có tinh thần phục vụ mãnh liệt, mà thân là quản gia chuyên nghiệp, cô lại tận sức cho cung cấp cho mọi người không gian sạch sẽ, món ăn ngon miệng, thật sự không thể nhìn thấy có người chịu đói.
“Em muốn ăn cái gì?” Cô hỏi.
“Chỉ cần có thể cho em lấp đầy cái bụng, cái gì cũng được.” Tiểu Tịch đáng thương khóc thút thít, phun lông chim trong miệng ra.
Đề Oa gật gật đầu, nhìn về A Chính phía sau quầy bar, lên tiếng hỏi.
“Tôi có thể vào giúp không?”
A Chính mỉm cười, nhún vai. “Có gì không được chứ.”
Sau khi được chủ nhân đồng ý, Đề Oa nhanh chóng tiến vào khu bếp, từ khách biến thành chủ, mở tủ lạnh coi nguyên liệu nấu ăn, chuẩn bị thi thố tài năng. Trong tủ lạnh đầy đủ nguyên liệu, toàn là đồ ăn chất lượng cao, chỉ nhìn đã khiến cho cô ngứa nghề.
“Nơi này có nồi.” A Chính còn chủ động cung cấp dụng cụ.
Cô liếc mắt nhìn đầy người đang than đói trong quán, rồi nhìn lại cái nồi nhỏ kia. “Không được, nhiều người quá, cái nồi này không đủ lớn.” Cô lấy nước cốt, thịt nạc, rau xanh cùng với một hộp trứng bắc thảo lớn từ trong tủ lạnh. “Nơi này có nồi áp suất không?” Trước mắt thời gian cấp bách, chỉ có làm đơn giản thôi.
A Chính không đáp lời, vặn nhỏ lửa chiên trứng, rồi mới tiến vào trong phòng bếp, ôm một cái nồi áp suất mới tinh ra.
“Rửa nồi đi.” Đề Oa chỉ nhìn thoáng qua, đã ra lệnh.
A Chính sửng sốt một chút, tựa hồ chưa từng bị ai sai khiến. Anh đầu tiên nhìn cái nồi trong tay, rồi lại nhìn vẻ mặt chuyên chú của Đề Oa, sau đó chỉ cười cười, không tiếp tục tác phẩm nghệ thuật trứng chiên kia nữa, ngoan ngoãn nghe theo chỉ thị, đi rửa nồi.
Cô thuần thục động tác vo gạo, cắt thịt, cắt hành, sau đó đổ nguyên liệu nấu ăn vào nồi áp suất, mọi động tác liền mạch lưu loát.
Không đến mười lăm phút, nồi áp suất phát ra tiếng vang bén nhọn, Đề Oa vặn nhỏ lửa, mở nắp nồi, thật cẩn thận đảo đảo trong nồi, mùi hương nồng đậm mê người lập tức tràn ngập không gian quán cà phê.
Nháy mắt, mọi người bên trong tất cả như đông lại.
Chiếc nĩa dừng giữa không trung, chén trà nóng đang dâng lên miệng, lời nói mới nói một nửa… Tầm mắt mọi người cùng lúc nhìn sang, ngưng lại trên cái nồi cháo thịt nạc kia.
Cô quấy vài muỗng, hài lòng kiểm tra lại nồi cháo, sau đó thả vào từng cái trứng bắc thảo đã được bóc vỏ, mùi càng trở nên đậm, thậm chí có người phát ra tiếng rên rỉ.
Tiểu Tịch nhanh tay nhanh chân nhất, đã cầm bát đũa, dính bên cạnh Đề Oa, trông ngóng hít hít mùi cháo nóng bốn phía, nước miếng suýt chút nữa đã rơi vào trong nồi. Ở phía sau Tiểu Tịch, đám người đã tự động xếp hàng xong, ai cũng đều bụng đói kêu vang chờ ăn bữa sáng, ánh mắt mỗi người nhìn Đề Oa đều tràn ngập cảm kích, giống như cô là Bồ Tát ở nơi địa ngục.
Sau khi món cháo thịt nạc trứng bắc thảo thơm ngon đã vào miệng, trấn an được cái bao tử đói đến mức thắt lại, sự sùng bái của mọi người đối với Đề Oa đã lên tới đỉnh điểm.
Oa, cô gái nhỏ xinh đẹp này, chẳng lẽ là ông trời cuối cùng cũng không chịu nổi “chính sách tàn bạo” của A Chính, nên phái thần tiên tới đây cứu vớt bọn họ sao?
Khu dân cư Trường Bình nằm ở vị trí xa xôi hẻo lánh, những bà chủ gia đình ở nơi này phần lớn cũng không biết nấu ăn, nơi duy nhất có thể kiếm được đồ ăn chỉ có quán cà phê này. Nhưng không may ông chủ thiếu niên của quán tính tình cổ quái, tốc độ nấu nướng chậm như con rùa trúng gió, lâu lâu nổi hứng còn sáng tạo ra món ăn mới, làm cho người ta sợ hãi đến hồn phi phách tán, mọi người tức mà không dám nói gì, chỉ tội cái bao tử đáng thương suốt ngày bị A Chính khi dễ.
Trong một khoảng thời gian dài, người trong quán không mở miệng, mỗi người đều lo há mồm vội vàng nuốt đồ ăn nóng hổi ngon miệng.
Cuối cùng, bà lão dùng xong bữa sáng, buông bát đũa, nhận lấy khăn mặt từ người đứng bên cạnh.
“Nha đầu à, tay nghề của cháu rất khá.” Bà tán thưởng, dùng khăn lạnh chà lau hai tay.
...