watch sexy videos at nza-vids!

Tiểu Thuyết Sói

score
Đánh giá: 4.5/5, 4863 bình chọn

“Đúng vậy, đúng vậy, tay nghề tốt hơn nhiều so với tôi, cho dù so với lão đầu bếp ở nhà tôi, cũng không thua kém chút nào.” A Chính hào phóng ca ngợi, lại múc một chén cháo, bắt chéo chân ngồi ăn ở một góc.

Đề Oa mỉm cười, cởi bỏ cái khăn trùm đầu nhỏ, lấy tay vuốt vuốt khuôn mặt nhỏ, một lần nữa buộc chặt lại mái tóc có chút rối loạn.

Cho dù là không có ai khen ngợi cô, chỉ cần nhìn thấy vẻ mặt mọi người khi hưởng thụ thức ăn ngon, cũng đủ làm cho cô vui vẻ cả buổi sáng.

“Cô có muốn tới đây làm việc không?” Có người đưa ra đề nghị, giọng nói tràn ngập hy vọng nóng bỏng.

“Không được, trong khoảng thời gian này tôi đã có người thuê, phải đảm nhiệm làm quản gia chuyên trách cho người đó.” Cô nhìn biểu tình thất vọng của mọi người, có chút không đành lòng. “Ừm, nếu như làm thêm, thật ra cũng có thể thương lượng, nói không chừng tôi có thể tới đây nấu nướng một ít.” Cô đưa ra biện pháp.

“Cô tới chỗ này làm quản gia cho ai?” A Chính đặt câu hỏi, lại chuẩn bị múc cháo, không ngờ Tiểu Tịch tay chân nhanh hơn, giật lấy cái muỗng không buông.

“Buông tay.” Hắn khó chịu kêu lên.

“Không buông!”

“Em đã ăn ba chén rồi.”

“Anh cũng đã ăn năm chén rồi!”Tiểu Tịch cũng không cam chịu yếu thế.

Hai người bắt đầu dùng sức cướp lấy muỗng múc cháo.

Hàn Ngạo vừa đút bọn trẻ ăn cháo, vừa giơ muỗng lên, hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Hắn thừa dịp đứa con gái còn đang nhai nuốt, giúp mọi người trong quán giải đáp thắc mắc.

“Cô ấy đến làm quản gia cho Sói.” Một câu đơn giản, nhưng có uy lực còn mạnh hơn một quả bom.

Trong nháy mắt, bên trong quán lâm vào không khí yên ắng, ngay cả A Chính và Tiểu Tịch cũng quên mất việc cướp đoạt muỗng cháo, trợn mắt há hốc mồm nhìn Đề Oa.

“Ách, cô từng nhìn thấy nhà của anh ta chưa?”

“Thấy rồi.” Cô gật đầu, thân hình nhỏ nhắn bởi vì ký ức đáng sợ đó mà hơi hơi run rẩy.

“Aiz, nha đầu à, cháu không chống đỡ được bao lâu đâu, không bằng sớm đổi chỗ làm việc đi.” Bà lão vẻ mặt thương cảm, không ngừng lắc đầu. Bà đã tận mắt nhìn thấy, nhiều quản gia vĩ đại dễ dàng bị Sói đánh bại, không làm nổi vài ngày, đã lo thu thập hành lý, đêm hôm bỏ trốn xuống núi.

Đề Oa cong khóe miệng.

“Bà đừng lo lắng, cháu chịu đựng được.” Cô nhìn lên tường, lúc này mới phát hiện ra kim đồng hồ đã sắp chỉ tám giờ, cô ra khỏi nhà đã hơn một tiếng rồi!

“Không xong rồi, cháu phải trở về đây.” Nếu để cho người đàn ông táo bạo kia đói bụng, anh khẳng định sẽ còn rống lớn hơn.

Cô nhanh chóng lấy một phần cháo thịt nạc trứng bắc thảo, không quên rắc chút rau thơm lên trên, rồi vội vàng nói lời từ biệt, xoay người chạy ra cửa quán.

“A, nha đầu, cẩn…”

Bà lão còn chưa kịp cảnh báo xong, một tiếng ầm lại lần nữa vang lên.

Cánh cửa tự động vẫn chậm một cách thần kỳ, Đề Oa giẫm lên vết xe đổ, đụng đầu đến mức choáng váng. Lần này cô cũng không có thời gian ngồi thưởng thức đau đớn, một tay ôm lấy chỗ đau, một tay kia ôm chặt hộp cháo thịt nạc trứng bắc thảo. Chỗ Khuyết Lập Đông còn chờ cô về làm việc, cô không thể bị cánh cửa tự động này đánh bại!

Đề Oa cố nén nước mắt, đợi cánh cửa tự động chậm rãi mở ra, mới chạy về con đường trồng cây bông gòn.

Nhưng mà… Nhưng mà… Ô ô, thật sự đau quá a…

* * *

Kết quả, mãi cho đến giữa trưa, Khuyết Lập Đông vẫn chưa tỉnh dậy.

Đề Oa ăn luôn phần cháo thịt nạc, đến giữa trưa cô lại đi tới quán cà phê của A Chính, làm món thịt nướng cho những người đang trông mòn con mắt, còn nấu thêm một chút rau xanh.

Chỉ là, cô một lòng nghĩ tới Khuyết Lập Đông, chỉ sợ anh nhất thời tỉnh dậy. Mà cũng nói, phần thịt nướng này mọi người có thể ăn, nhưng người vừa tỉnh ngủ như anh thì ăn không thích hợp, cô liền dùng tài nấu bếp để trao đổi với nguyên liệu nấu ăn, dùng nguyên liệu để nấu mì gà nấm đông cô cho anh.

Ánh mặt trời rọi vào trong nhà, vừa dọn dẹp lại phòng, ngay cả không khí cũng rất sạch sẽ. Cô ở trong phòng khách dùng lò vi ba hâm nóng lại mì gà đã nấu trong quán của A Chính.

Cộc cộc!

Thanh âm truyền đến từ cửa sổ, làm cho cô ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn dán lên lớp kính, nước miếng chảy mãnh liệt đã sắp làm ướt hết cửa sổ, con vẹt kim cương xấu miệng cũng đang bay tới bay lui bên cạnh.

“Cúp To, mở cửa sổ ra, mở cửa sổ ra, cạc cạc!” Con vẹt kêu lên, đã quyết định đặt một cái biệt danh mới cho Đề Oa.

Cô thở dài một hơi, nhận lệnh đi tới mở cửa sổ, hoan nghênh một người một chim hai vị khách không mời mà đến. Con vẹt bay vào, đáp xuống lò vi ba, ngoẹo đầu nhìn nồi mì xoay tròn.

Tiểu Tịch lười đi cửa chính, cũng trực tiếp leo vào từ cửa sổ. Vừa đặt chân vào trong nhà, cô liền phát ra tiếng than sợ hãi, thậm chí còn ghé sát vào sàn nhà, làm mặt quỷ với lớp gạch men sáng bóng có thể phản chiếu ảnh người.

“Oa, hóa ra sàn nhà của anh hai là màu trắng nha!” Không biết sàn nhà cô có phải cũng là màu trắng hay không nhỉ.

“Em là em gái của tên táo bạo… Ách, của Khuyết tiên sinh?” Đề Oa nhanh chóng sửa miệng, bởi vì bản thân lỡ lời, nên len lén lè lưỡi, còn lo lắng nhìn vào phòng ngủ, chỉ sợ bị Khuyết Lập Đông nghe thấy.

“Đúng vậy.” Tiểu Tịch linh hoạt đứng lên, nhảy tới trước sô pha, nhàn nhã ngồi xuống, ánh mắt đen láy cũng nhìn chằm chằm về phía nồi mì gà. “À đúng rồi, vì sao chị lại nấu ăn ở ngoài này, sao không đi vào phòng bếp nấu?” Nếu như không nhìn lầm, thì ngay cả nồi và bát đũa cũng là mượn từ trong quán của A Chính!...
« Trước1...1112131415...39Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Bạn gái của thiếu gia
» Chỉ có thể là Yêu
» Đạo tình
» Truyện Đừng để sói ăn thịt
» Truyện Thuê boss làm bạn trai
» Yêu thầm em gái bạn thân
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
» Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?
12345»
Tags:
bạn đang xem

Tiểu Thuyết Sói

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Tiểu Thuyết Sói v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk