watch sexy videos at nza-vids!

Tiểu Thuyết Sói

score
Đánh giá: 4.5/5, 4858 bình chọn


Khuyết Lập Đông thản nhiên liếc bọn họ một cái, rồi lập tức quay đầu, vươn tay ra với Đề Oa.

“Đi về.”

Cô chớp chớp mắt, còn chưa hiểu ra chuyện gì. “Sao vậy?”

“Bởi vì em là quản gia của tôi.”

“Rồi sao?”

“Em là của tôi, thịt bò xào kia cũng là của tôi.” Cái quan trọng hơn là, cô không hề keo kiệt chút nào, tặng cho mỗi người nụ cười ngọt, điều này làm cho anh cực kỳ không thoải mái trong lòng!

Đề Oa chán nản.

“Ích kỷ.” Cô thốt ra.

Đôi mắt đen nheo lại, bởi vì lời lên án này, lập tức tóe lửa tức giận.

“Ách, không, tôi là nói, ách, Khuyết tiên sinh đại nhân đại lượng, sẽ không ích kỷ với mọi người như vậy mà?” Cô nhanh chóng sửa miệng, vẻ mặt vô tội nhìn anh, khắc chế cảm giác chột dạ.

Bà lão mắt thấy không khí không tốt, lập tức chống cây gậy đầu rồng bước tới hoà giải. “Lại đây lại đây, đứng ở chỗ này mãi làm gì? Còn không mau lại đây ngồi xuống, nha đầu Đề Oa chừa lại vị trí kia cho cháu đó, phần thịt bò đặc biệt đặt trên lò bếp cũng đã đợi cả buổi rồi, làm cho mọi người thèm cực kỳ.” Vừa nói xong, bà lão còn nháy mắt với Đề Oa.

Cô lập tức hiểu ý, huỳnh huỵch chạy vào phòng bếp, dùng khăn ẩm bưng nồi thịt hầm dành cho hai người ăn, đem đến trước khuôn mặt tuấn tú đang tối sầm.

Món ngon mùi thơm mê người trước mắt, làm cho tâm tình của Khuyết Lập Đông tốt lên một ít. Ít nhất cũng chứng minh, cô gái nhỏ này không phải là đối xử bình đẳng, anh vẫn được đối xử tương đối đặc biệt.

“Sao em không ở trong nhà, lại chạy tới nơi này nấu cơm?” Anh vẻ mặt cổ quái chất vấn, trong lòng vẫn còn có chút không thoải mái.

Từ trước tới giờ anh không chia sẻ cái gì với người khác.

Nay, anh lại càng không muốn chia sẻ cô với bất kỳ ai. Bất luận là nụ cười ngọt của cô, hay là tài nghệ nấu nướng, tất cả anh đều muốn độc chiếm…

Đề Oa cong môi cười, như là đang trấn an đứa bé cố tình gây sự, vỗ nhẹ bờ vai của anh, một lần nữa kéo anh ngồi xuống.

“A Chính cũng nói, nguyên liệu nấu ăn trong quán tùy tôi dùng sao cũng được, muốn lấy bao nhiêu không thành vấn đề, cái này có thể giúp anh tiết kiệm không ít chi phí ăn uống mà.” Dù sao thì một ngày ba bữa cô cũng phải xuống bếp, nấu đồ ăn cho một người, với nấu đồ ăn cho hai mươi người, kỳ thật cũng không khác nhau bao nhiêu.

Mắt thấy anh trai không có động tĩnh, Tiểu Tịch nghiêng người đến bên cạnh bàn, vụng trộm vươn đũa, muốn “nhúng chàm” nồi thịt hầm.

Đây chính là món ăn đặc biệt Đề Oa làm cho anh hai nha! Tiểu Tịch vừa hâm mộ lại vừa ghen tị, nhịn không được suy đoán, thịt bò này có phải ngon hơn hay không.

Đôi đũa từng chút từng chút vươn tới, mắt thấy sắp đụng tới miếng thịt bò lớn nhất…

Ngay giây phút quan trọng cuối cùng, Khuyết Lập Đông vươn tay gõ một cái, chợt nghe “cạch” một tiếng, đôi đũa gây rối của Tiểu Tịch, bị anh đập như đập muỗi.

“Đau!” Tiểu Tịch kêu thảm thiết một tiếng, bàn tay nhỏ bé lập tức đỏ lên một mảng, đôi đũa cũng rớt xuống đất.

Khuôn mặt nhỏ ai oán ngẩng lên, phát hiện ra anh trai đang cúi đầu, trợn mắt nhìn mình.

“Ô ô, người ta thấy anh hai cũng không ăn, cho nên mới muốn thay anh chiếu cố nó thôi mà!” Tiểu Tịch đầy nước mắt, lết lết bò về chỗ cũ.

Hừ, có quản gia thì rất hay sao, cô cũng sẽ đi thuê quản gia đến!

(Tiu Ú: yeah :”> chị cứ đi thuê Chiến ca ca về đi :”>)

Cũng có khối người thèm nhõ dãi món thịt bò của anh, trong một góc lại phát ra thanh âm. “Có lẽ, Sói cũng không đói mà!”

“A, vậy sao?” Đề Oa tin là thật, bưng nồi thịt bò lên. “Anh thật sự không ăn à? Vậy được rồi, tôi cho người khác ăn. Ai muốn ăn?” Cô xoay người hỏi.

Một ánh mắt hoang dã, lập tức quét một vòng trong quán, bởi vì ánh mắt cảnh cáo đó, không khí hoà thuận vui vẻ thoải mái lập tức biến mất dạng, vẻ yên tĩnh ép người ta thở không nổi.

Khác hẳn tình hình cạnh tranh nhiệt liệt lúc trước, mọi người nhìn thấy sau lưng Đề Oa lộ ra sắc mặt Khuyết Lập Đông, lập tức từ bỏ món ăn ngon, những người đang muốn giành ăn lập tức lắc lắc tay, còn xuất chiêu Lăng Ba Vi Bộ nhanh chóng né tránh, cố gắng giữ khoảng cách với Đề Oa hai mét.

Trong không khí trầm mặc đó, Khuyết Lập Đông đứng dậy, bày ra bộ mặt lãnh khốc giành lại nồi thịt bò trong tay Đề Oa.

Đề Oa lộ ra nụ cười, đứng bên cạnh chỗ anh ngồi không hề rời đi, khi nhìn anh đưa đồ ăn vào miệng, đôi mắt đen láy tỏa sáng.

“Ăn có ngon không?” Khuôn mặt tươi cười ngọt ngào, tiến đến trước mắt anh, khăng khăng hỏi rõ ràng để thỏa mãn lòng kiêu hãnh của cô.

Khuyết Lập Đông thoáng gật đầu, sau đó liền vùi đầu vào ăn ngấu nghiến, dùng hành động thành thực nhất để ca ngợi cô.

“Từ từ mà ăn, không ai dám giành với anh đâu.” Cô cười đến mức đôi mắt cong lại như trăng khuyết, tâm tình cực kỳ khoái trá.

“Tôi đi lấy thêm cơm cho anh.” Cô chủ động nói, đứng dậy đi vào phòng bếp, cô biết với sức ăn của anh, nồi thịt bò này chỉ sợ rằng không đủ no.

Còn chưa đi đến quầy bar, cánh cửa tự động một lần nữa mở ra, một người đàn ông Đề Oa chưa từng gặp đang đứng ở trước cửa, ngũ quan bình thường không đặc biệt, vẻ mặt tuy cười nhưng trong lòng không cười, đôi mắt đảo một vòng trong quán, nhanh chóng tìm ra Đề Oa, lập tức đứng yên bất động.

Bên trong quán đột nhiên lâm vào không khí yên tĩnh quái dị.

Người đàn ông đến gần vài bước, nụ cười thâm sâu.
...
« Trước1...1718192021...39Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Bạn gái của thiếu gia
» Chỉ có thể là Yêu
» Truyện Đừng để sói ăn thịt
» Lời nào cho nỗi đau Gấu…
» Yêu thầm em gái bạn thân
» Thứ 6 ngày 13 : Em mất anh… Thứ 7 ngày 14 : Cả thế giới mất em
» Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?
» Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em
12345»
Tags:
bạn đang xem

Tiểu Thuyết Sói

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Tiểu Thuyết Sói v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk