“Anh thì sao?” Khi hắn nóng bỏng nhìn mình, Tiểu Phù không được tự nhiên kéo kéo trang phục, ánh mắt bất mãn khi thấy hắn quần áo thoải mái, nhẹ nhàng, giản tiện, “Không cần thay lễ phục sao?”
Bình thường cô lười nhất là phải ăn mặc, vì bà nội hắn giờ lại biến thành như bây giờ mà ngược lại người ăn mặc “xinh đẹp” như hắn, sao giờ lại có thể “đơn giản” vậy?
Lăng Thiên Tước nhẹ nhàng cầm đôi tay nhỏ bé đang lôi kéo lễ phục của cô, mắt nhìn thẳng tắp vào đôi mắt của cô, để cho cô ngửa đầu nhìn lại hắn “Nếu như cô không muốn chụp, chúng ta có thể trở về — “
Hắn không muốn ép buộc cô làm bất kì chuyện gì cô không muốn làm, cho dù cô chính miệng đồng ý trước cũng không sao, chỉ cần cô đổi ý, hắn tùy thời nguyện ý tiếp nhận.
Dù sao chuyện này so với ban đầu bọn đã nói, nhiều hơn quá nhiều, cô có quyền cự tuyệt.
“Tôi muốn chụp.”
Tiếu Phù chắc chắn đáp, để cho hắn thân thể chấn động
“Cám ơn” Lăng Thiên Tước cảm kích cười với cô.
Sau đó Lăng Thiên Tước liền bị đám người kia mang đi.
Khi hắn xuất hiện ở trước mặt cô lần nữa thì đã mặc âu phục màu đen được cắt may khéo vừa người, thân hình hắn được ôm trọn làm nổi bật lên khuôn mặt tuấn tú và thân hình chuẩn.
Cô len lén đỏ mặt, không chớp mắt ngắm nhìn vị bạn trai giả trước mắt, anh tuấn phi phàm, năng lực làm việc hạng nhất. Trong lòng cô rõ ràng, hắn ta là đại thiếu gia hào hoa lại có tiền, nên phàm là phụ nữ thì tốt nhất không nên đụng vào loại đàn ông này.
Mặc dù như thế, cô vẫn bị mị lực của hắn hấp dẫn, một lần lại một lần, không để lại dấu vết ở đáy lòng cô, không ngừng sâu kín ảnh hưởng đối với cô.
Cô giằng co thật cực khổ với bản thân, hắn – có biết hay không?
Thật may là, lần chệch đường ray này có kì hạn, một tuần lễ, chỉ cần qua khoảng thời gian này, bọn họ lại có thể khôi phục lại quan hệ cấp trên và thuộc hạ.
Cô tin tưởng, chỉ cần hắn về tới thế giới của hắn, khôi phục lại cuộc sống phong lưu khoái hoạt của hắn, lực hấp dẫn của hắn đối với cô sẽ không còn.
Đợi đến khi bước lên máy bay, tất cả chuyện này đều sẽ bị quên lãng, mặc kệ trong khoảng thời gian này xảy ra cái gì, bọn họ sẽ cùng nhau để đoạn kí ức này lại nước Mĩ và trở lại mối quan hệ ban đầu.
Đây là bọn họ đã nói rồi, không phải sao?
Trong vòng một buổi sáng, bọn họ đã đi đến nhiều nơi để chụp ảnh bao gồm bờ biển, công viên quốc gia… cuối cùng là đi tới một nơi mà nhân viên nói là bí mật và có phong cảnh tuyệt đẹp.
Tiếu Phù nhìn nhân viên làm việc giống như biểu diễn kĩ năng đặc biệt, ở con sông nhỏ chảy xiết, tìm thấy một cái cây không tính là xum xuê, sau đó bắt đầu cột một cái xích đu.
Nghe nói đây là “đạo cụ” chuẩn bị chụp hình cho cô.
Vốn là cô thà chết không theo, kiên định cự tuyệt không muốn lấy ảnh cưới của mình làm di ảnh (ảnh thờ), nhưng nhân viên làm việc nói phải khác người mới lấy được hình đẹp, cũng đảm bảo là họ rất có kinh nghiệm, hoàn toàn không nguy hiểm, cô mới bỏ đi kiên trì như đinh chém sắt mà khuất phục, bởi vì cô không muốn vì chuyện của mình mà làm cho người khác thêm phiền toái, còn nữa cô cũng muốn giữ lại tấm hình này làm kỉ niệm.
Huống chi lời nói của họ cũng có chứng cứ, nơi này lại không có người ở, nhưng bản thân cô còn rất hoài nghi, nơi này gọi là “cảnh quay bí mật”, có phải bởi vì… dễ xảy ra chuyện hay không?
Nghĩ đi nghĩ lại có lẽ chỉ thuần túy là tự mình hù dọa mình, sau cùng cô rất dũng cảm quyết định là phải ở chỗ này chụp hơn mấy chục tấm hình thật đẹp.
“Được rồi tiểu thư Tiếu Phù, mời tới nơi này” phụ tá đứng ở bên cạnh xích đu, lớn tiếng kêu tên cô.
“Tới.”
Tiếu Phù lập tức lên tiếng, đôi tay nhấc làn váy, đang muốn đứng lên chiếc xích đu nguy hiểm thì có một lực tay đột nhiên xuất hiện, móc nhẹ ở cổ tay của cô.
Cô quay đầu lại, nhìn thấy Lăng Thiên Tước đang cau mày lắc đầu với cô, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Đừng làm thế, tội gì vì vài tấm hình mà nhảy lên để nguy hiểm đến tính mạng.”
“Đây là kinh nghiệm rất đặc biệt, nhảy lên tuy nguy hiểm nhưng rất đáng”, cô nghĩ thông suốt, cô muốn giữ lại khoảnh khắc này làm kỉ niệm.
Khóe miệng cô tràn ra một đóa cười ngọt ngào, phối hợp lễ phục trắng như tuyết, trong nháy mắt, hắn chợt cho rằng cô là thiên sứ hóa thân.
“Vậy rất nguy hiểm.” hắn ngắm nhìn cô thật sâu, đôi con mắt mở to nhấn mạnh sự thực.
“Rất nhiều người chụp rồi đều không có việc, cho nên tôi không cho là nguy hiểm đến như thế.”
Nhìn bộ dáng khẩn trương quá độ của hắn, cô liều mạng nín cười, nhẹ giọng khổ sở khuyên bảo.
“Tôi thử nhìn một chút, nếu không có việc gì thì cô sẽ qua?” hắn tính toán tự mình thử một chút độ an toàn của xích đu, sau khi xác nhận an toàn không ngại thì đổi lại cho cô ra sân.
“Anh?” Tiếu Phù không chút nghĩ ngợi lắc đầu một cái với hắn, “Vốn là không có hư gì, bị anh thử một lần nói không chừng sẽ hư” cô còn chụp cái gì?
“Cô nên suy nghĩ kĩ càng” ánh mắt hắn hướng tới cái xích đu trên sông lần nữa.
“Tôi không muốn suy nghĩ kĩ càng, chờ tôi nghĩ rõ, nói không chừng sẽ không có dũng khí ngồi lên rồi.” Cô nâng cái tay đang bị bắt trên không lên, khi hắn liên tiếp cau mày nhìn soi mói, liền nhẹ nhàng bỏ đi sự giam cầm của hắn, đến cuối cùng khi hắn vung hai tay ra sau, cô mới cất bước đi về xích đu ở trên sông.
Người cô vừa mới tới bờ sông, liền nhận thấy được sự nguy hiểm hơn cô nghĩ rất nhiều, qua cỏ ướt, rất dễ dàng nhận thấy nguyên bản là bước tiếp theo thật là gian nan, càng trở nên kinh hãi ...

