“Tốt, anh chỉ muốn nói cho em biết, chú rể đã về nhà.” Lăng Thiên Tước hi vọng hôn lễ ngày mai hoàn mĩ vô khuyết, bởi vì đó chính là hi vọng của Tiếu Phù.
“Ngoan như thế sao?” Tiếu Linh có chút kinh ngạc, “Cám ơn.”Vài chục phút sau, Tiếu Phù thuận lợi trở lại trên giường – giường của bọn họ.
Lăng Thiên Tước đứng ở cuối giường, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt phức tạp nhìn chằm chằm vào người con gái đang ngủ quên trời đất.
Hắn nên làm sao với cô đây?
Nhìn chuyên chú cô như vậy, hắn vẫn không cách nào xác định, liệu sau này cảm giác cổ quái đó sẽ biến mất hay không?
Tệ nhất chính là hắn có dự cảm, đáp án kia hắn sẽ không thích một tí nào.
“Tôi không thể uống nữa…” Tiếu Phù đột nhiên nhúc nhích ở trên giường, không an phận mà kéo kéo lễ phục xinh đẹp.
“Sẽ không có ai ép cô uống rượu.” Lăng Thiên Tước ở đáy lòng thở dài, đến gần cô, ngồi xuống ở bên giường, một tay bắt lấy chiếc tay nhỏ bé đang rục rịch chộn rộn của cô, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Tay của cô thật nhỏ, thật ấm.
Đáy lòng hắn đang len lén kinh ngạc, thương tiếc tràn đầy ngực hắn, nhớ tới lúc trước cô đã nói, sau khi em gái xuất giá, cô ở Đài Loan không có người thân nào nữa, cô sẽ phải một thân một mình ở Đài Loan.
Vừa nghĩ tới việc một cô gái nhỏ nhắn như vậy mà một mình phải gánh toàn bộ cuộc sống, cả tốt lẫn xấu, một mình đối mặt với áp lực cùng khiêu chiến của cuộc đời, hắn liền không khỏi cảm thấy tiếc thương.
Loại cảm giác này rất kì quái, hắn sống đã lâu như thế, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được cái gì gọi là “làm một người cảm thấy đau lòng” – một cảm giác rất nhàm chán, rất ngu ngốc, nhưng hắn không cách nào khống chế.
“Tôi muốn gọi điện cho anh ta…” Tiếu Phù giùng giằng kéo thân áo, kết quả là tay áo bên phải của lễ phục bị tuột xuống, lộ ra một mảng da trắng nõn.
Trong nháy mắt đôi mắt hắn thâm trầm xuống.
“Cô dâu nhỏ đã phải lao tâm rồi.” Hắn hiểu rõ mưu ma chước quỉ của Tiếu Linh là cái gì, đàn bà động não ở trên người hắn là chuyện thường xảy ra, không cần tốn sức lực, hắn lập tức nhận ra những thứ được chuẩn bị kĩ lưỡng kia, nhưng cô —
Lăng Thiên Tước bất mãn trầm xuống tuấn nhan, cô gái đang cùng hắn giả vờ kia, cô cư nhiên một chút hứng thú đối với hắn cũng không có.
“Tôi muốn gọi điện thoại cho anh ta, chỉ cần vang lên hai tiếng là cúp máy, chỉ cần lưu lại kỉ lục cuộc gọi là tốt rồi, tôi không muốn chọc anh ta mất hứng…” Cô vì nhức đầu nên dừng lại động tác giãy giụa, hai mắt nhắm chặt.
“Đây chính là tính toán của cô sao?” Sau khi hắn cường thế giao phó tới như vậy, mà cô lại dám tính toán đối phó qua loa với hắn.
Tầm mắt của hắn như cây roi lạnh lùng trừng cô.
“Tôi không muốn quấy rầy thời gian vui vẻ của anh ta.” Tiếu Phù nửa ngồi dậy, khốn hoặc nhìn người đàn ông trước mắt.
Hắn tại sao lại trừng cô?
“Cô sợ cái gì?” Lăng Thiên Tước một tay nắm lấy cằm của cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang mê mang của cô, tròng mắt chứa đầy cuồng nộ nhưng ngữ điệu nói chuyện lại cực kì bình tĩnh.
“Tôi nào có sợ cái gì…” Tiếu Phù ngữ điệu mơ hồ không rõ.
“Cô không muốn tôi đối tốt với cô, cho dù là lấy thân phận bạn trai giả, cô cũng không cần, tại sao? Cô chán ghét tôi?” Giọng điệu nói chuyện của hắn càng bình tĩnh lạnh lùng, lửa giận bên trong lại càng thiêu đốt.
“Tôi không có..” Tiếu Phù vội vàng phủ nhận.
“Cô có.” Giọng điệu của hắn vô cùng kiên định.
“Tôi chỉ không muốn vượt qua, sợ về sau sẽ có báo ứng.”
Tiếu Phù muốn thoát khỏi ánh nhìn chăm chú của hắn, nhưng hắn không buông tha mà lại tăng thêm lực giữ chặt.
“Tôi đã nói rồi, xảy ra bất cứ chuyện gì ở nước Mĩ, tôi cũng sẽ bỏ qua, tại sao trong lòng cô, lời tôi nói không có ý nghĩa gì?” Lăng Thiên Tước thấy hỗn loạn mà trước nay chưa có.
Hắn muốn đối đãi tốt với cô chỉ trong vài ngày này, vì đây là hắn thiếu cô, bởi vì cô đã vì bà nội mà làm tất cả, đã vượt qua điều kiện ban đầu của họ.
Hiện tại hắn muốn cô tốt, nhưng cô cự tuyệt tiếp nhận, cô đề phòng hắn, công việc đề phòng được làm quả thật cả giọt nước cũng không lọt, kì quái nhất là chính là hắn, tại sao vì vậy lại cảm thấy nỏng nảy?
“Không phải như vậy….” Cô nhăn mày.
“Tôi cảm thấy đúng là như vậy.” Hắn cắn răng khiển trách.
“Tôi chỉ là gánh…”
Cô chán nản rũ hai vai xuống , vai áo lại tụt xuống mấy phần, nhất thời cổ họng hắn co rụt lại.
“Lo lắng cái gì?” Giọng nói khàn khàn.
“Một khi để mặc cho mình…. đến lúc đó không thể rút ra thì làm sao đây?Tôi không muốn lấy công việc lương cao của mình mạo hiểm…một chút cũng không muốn…”
Tiếu Phù lại bắt đầu nhức đầu, hai tay ôm đầu mà lầu bầu.
Nghe vậy Lăng Thiên Tước liền thấy buồn cười.
Hắn đường đường là tổng giám đốc công ty, cư nhiên lại kém hơn so với phần tiền lương mình cung cấp?
Hắn có thói quen là phụ nữ vì tiền mà tiếp cận hắn, lấy mọi cách để đạt được sự chú ý của hắn, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ thua ở phần tiền lương cùng hậu đãi của công ty của chính mình.
Tại thời điểm hắn không chú ý, khi Lăng Thiên Tước nhận thấy có cái gì không đúng thì cô đã bắt đầu nôn mửa lên váy áo.
Tốc độ kinh người của hắn khi ôm cô đến phòng tắm cũng đã không cứu vớt được bộ lễ phục đắt tiền đó.
Sau khi ói xong, Tiếu Phù có vẻ tương đối tỉnh táo một chút.
“Tôi thật là thúi.” Cô ngồi trên sàn phòng tắm, đang suy nghĩ làm sao dọn dẹp cái đống này.
“Rất thối, hơn nữa nhìn rất kinh khủng.” Lăng Thiên Tước đứng trước mặt cô, nhìn thấy đáy mắt cô là thất bại cùng ảo não, vươn tay sờ sờ tóc của cô bày tỏ an ủi.
“Tôi muốn tắm.” Cô giương mắt, nhìn về phía hắn , đôi mắt hắn không còn vẻ chán ghét mà đầy dịu dàng....

