“Động tác nhanh một chút, đừng ngủ, tôi đi xem có phòng tắm khác không để cho tôi sử dụng.”
Cho cô cũng như cho chính mình một không gian tỉnh táo, hắn hoàn toàn không dị nghị, trước khi rời khỏi phòng tắm, hắn động thủ giúp cô mở nước nóng, điều chỉnh nhiệt độ thích hợp.
Hắn không hi vọng cô tự làm phỏng mình.
Mặt dù hắn đã thông báo, nhưng Tiếu Phù ở trong phòng tắm lại ngủ thiếp đi.
Một canh giờ sau, hắn gõ nhẹ cánh cửa, thủy chung vẫn không có phản ứng nào, hắn đại khái rõ ràng là cô ở bên trong đã xảy ra chuyện gì.
Hắn liền cầm khăn tắm lớn, mở cửa, bước 1 bước dài vào phòng tắm mờ mịt, lập tức nhìn thấy cô toàn thân trần trụi nằm ngửa ở bên trong bồn tắm.
Dung nhan tinh khiết không tì vết, phát tán ra mĩ lực cuồng đại, cánh tay rũ xuống bên ngoài bồn tắm lộ ra màu hồng phấn mê người, dọc theo người là hình ảnh ướt át…
Phần phái nam trong hắn lập tức có phản ứng khổng lồ.
Lăng Thiên Tước nghiến răng lại, đôi tay khẽ run lên, cố gắng dùng động tác gọn gàng đem lấy cô từ trong nước mang ra, cẩn thận dùng khăn tắm bọc lại thân thể ôn hương mềm mại của cô, lấy tất cả dũng khí ôm cô lên giường, trong cả quá trình, hắn phải cắn chặt hàm răng, mới không để mình mất khống chế mà xâm phạm cô.
Lau khô thân thể của cô rồi thay áo ngủ xong, nhìn cô ngủ say hạnh phúc mỉm cười, toàn thân hắn vẫn rất căng thẳng , hai tay xuôi bên người nắm chặt thành nắm đấm.
Hai mắt hắn nhắm thật chặt, vô cùng rõ ràng là tối nay mình lại phải tắm lần nữa bằng nước lạnh.
“Còn ngủ sao?”
Giọng nói trầm thấp như đàn vi-ô-lông lại xen du dương mềm mại, Tiếu Phù nghe thấy, khóe miệng cong lên hưởng thụ thanh âm.
“Hôn lễ sắp bắt đầu, đến lúc đó đừng có trách tôi không đánh thức cô…”
Lăng Thiên Tước ngồi trên mép giường, một tay đặt trên ga giường, không đụng vào cô, khi hắn vừa nói đến “Hôn lễ sắp bắt đầu” thì buồn cười thấy cô lập tức bật người ngồi dậy.
“Cuối cùng cũng dậy.” Hắn cười, đứng lên, giọng mang đùa cợt.
Tiếu Phù nháy mắt mấy cái, vẻ mặt còn buồn ngủ nhìn chằm chằm vào hắn “Hiện tại mấy giờ rồi?”
Cô giống như nghe được có người nói cái gì “Hôn lễ sắp bắt đầu.”
“Một giờ sau sẽ cử hành nghi thức kết hôn.” Hắn hiểu cô muốn hỏi chính xác cái gì.
Tiếu Phù kinh ngạc nhìn hắn, hắn buồn cười gật đầu một cái.
Cô lập tức nhảy xuống giường, cũng không tính tới thân thể mình mới đang ở giai đoạn thức tỉnh, một hồi choáng váng đầu không ngoài dự kiến liền tìm tới cô.
“A…” cô thiếu chút nữa té như chó ăn cứt, thật may là hắn đứng ở bên giường lập tức đưa đôi tay, vững vàng vịn đầu vai của cô, giúp cô đứng vững.
“Từ từ đi.” Hắn cười xấu xa.
Chỉ là nụ cười đó không duy trì quá lâu.
Trải qua cử động liên tiếp của cô, áo ngủ trắng như tuyết hai bên rộng mở, trong nháy mắt hai con mắt của hắn từ từ chuyển tối sâu
Tiếu Phù vội vã liếc hắn một cái, phát hiện vẻ mặt hắn trở nên có chút cổ quái, theo ánh mắt của hắn nhìn xuống, kêu lên một tiếng, vội vàng đưa tay đem áo ngủ kéo chặt.
“Tôi không có thời gian từ từ đi, đều tại tôi uống quá nhiều.”
Tiếu Phù vẫy vẫy đầu, ép mình nhanh chóng tỉnh táo, thật vất vả để đầu không còn choáng váng, mới phát hiện rõ ràng là tay hắn đang nắm nhẹ vai của cô.
Cô hơi tránh sang bên cạnh, theo bản năng né tránh đụng chạm của tay hắn, bộ vị bị hắn đụng chạm nóng lên, như vừa bị hỏa đoàn đốt qua.
Phát hiện kháng cự của cô, Lăng Thiên Tước mặt lạnh xuống, hắn để ý chính không phải là kháng cự của cô, mà là bị khước từ của cô làm cho tâm tình rất kém.
Chuyện rất quỉ dị, mỗi cử động của cô đều dễ dàng ảnh hưởng tới tâm tình của hắn.
Đối với hắn mà nói, đây là chuyện trước nay chưa có, cô đã làm gì?
Hắn không thích thấy tình hình này, đã như vậy lại thật không công bằng khi hắn phải chịu đựng một mình, nói cái gì hắn cũng muốn kéo cô xuống nước.
“Tôi đến phòng tắm thay quần áo.” Tiếu Phù không dám nhìn tới mặt của hắn, chân trần trắng nõn, bước nhanh tới rương hành lý tìm y phục.
“Cô không nhớ sao?” Lăng Thiên Tước mặt đen lại, cố ý không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì.
“Nhớ cái gì?” Cô dừng lại động tác, ánh mắt không ngừng liếc về phía đồng hồ.
“Tối hôm qua cô uống say, phá hủy lễ phục xinh đẹp đó rồi —“ nói được một nửa, thấy cô lộ ra nét mặt cực kì không xong.
Rất tốt, hắn không phải là người duy nhất chịu ảnh hưởng của cái kia.
“Trời ạ!” Tiếu Phù rên rỉ.
Vốn là cô tính toán, sau thời gian này, sẽ đưa hắn xử lý đống quần áo kia, hiện tại thì tốt rốt, cô đã hủy đi một cái y phục rất quí, nói không chừng một tháng tiền lương của cô cũng không đủ để bù.
“Còn không chỉ những thứ này.” Lăng Thiên Tước bước từng bước một đi tới trước mặt cô, cánh môi cách cô chỉ không tới 0,5cm.
“Không chỉ?” Cô cảm giác giọng nói của mình giống như tiếng thét chói tai.
Rượu từ trước tới giờ đều không phải đồ tốt, nếu không phải em gái hôm qua mời rượu cô, cùng với vui mừng, cô sẽ không uống nhiều rượu như vậy.
“Ngày hôm qua cô kiên trì tự mình tắm rửa.” Hắn xoay tròng mắt đen, tầm mắt tràn lửa nóng nhìn sâu vào đáy mắt hoảng hốt của cô, từng điểm từng điểm thả ra tin tức, cô thần kinh toàn thân từ từ căng thẳng.
“Đây là đương nhiên.” Cô lầu bầu.
Hắn nghe thấy cô nói nhỏ, khóe miệng tràn ra một nụ cười hấp dẫn yếu ớt “Sau đó cô ở bên trong ngủ thiếp đi.”...

