- “Anh ấy tập thể dục kiểu gì mà chả không để ý. Chờ lúc nữa rồi chị em mình lại ngắm tiếp”, QC cười hì hì.
- “Ờ nghe cũng có lý ha. Giờ ngồi đây tán dóc. Thi thoảng em ngó xem tình hình thế nào rồi tính tiếp”
- “Sao lại là em?”
- “Vì chị nhìn được rồi, còn em thì chưa”, cô tỉnh queo.
Trước lí luận đơn giản mà hết sức thuyết phục của cô, QC đành chịu thua.
- “Chị toàn bắt nạt em thôi”, QC đưa tay bưng mặt giả bộ khóc.
- “Chị hiền mà…”
- “Ghét! Chút nữa em ra em nói chuyện trực tiếp với anh í luôn”
- “Cứ tự nhiên”, cô cười thách thức, nhưng trong lòng hơi chột dạ vì QC thừa tự tin để làm chuyện đó. Hình ảnh tự tin của đứa em trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ nhu mì và kín đáo của cô.
- “Và em sẽ nói có người đang theo dõi anh”, QC bụm miệng cười ranh mãnh.
- “Không đùa nhen…”, cô chun mũi.
*
**
***
- “Chị! Chị! Hình như anh ấy đang chạy kìa”, QC lay lay tay cô rồi chỉ về phía có một tốp nam 4 người đang chạy.
Khoảng cách từ chỗ cô đứng đến chỗ QC chỉ tầm 30m, nên cô hoàn toàn có thể thấy rõ. Đúng là anh. Anh dẫn đầu từ lúc cô thấy cho đến lúc về đích.
- “Chạy nhanh dữ”, cô buột miệng trong khi mắt vẫn không rời anh nửa bước.
- “Nhanh thật. Đúng là dân chăm chơi thể thao có khác”, QC đế thêm.
- “Yêu mất rồi”, mắt cô long lanh.
- “Em tưởng chị yêu từ khi nào rồi chứ, haha”, QC bình luận thêm về câu nói của cô.
Dù đang ở ngay trước mặt, nhưng cô không hiểu tại sao anh mang lại cho cô cảm xa xôi đến vậy. Vì gương mặt lạnh lùng hay vì cô vẫn chưa sẵn sàng đón nhận lại hạnh phúc của mình? Hình ảnh của anh hiện lên đôi khi rất gần mà cũng lại rất xa. Trong thâm tâm, cô thực sự muốn mình lao ngay đến phía anh mà ôm mà nắn cho thỏa những ngày mong nhớ. Nhưng, sự chưa chắc chắn anh có còn tình cảm với mình không, cộng thêm bản tính rụt rè, kín đáo đã níu cô lại…
- “QC! Có cách nào kéo anh ấy lại gần để chị em mình nhìn…”
Chưa nói hết câu cô đã thấy, một lần nữa, anh quay sang hướng mắt về phía cô và QC đang đứng. Theo phản xạ tự nhiên, cả cô và QC đều rụt đầu lại.
- “M mà cứ nhìn kiểu đó chắc tim chị nhảy ra ngoài lúc nào không hay”, cô vừa nói vừa nghe trống ngực đập loạn xạ.
*
**
***
- “Hình như hai bạn tìm ai đó lớp mình”, giọng con trai ấm áp vang lên.
Cả cô và QC cùng quay sang nhìn một lúc. Là… anh…
Chap 41: Gặp nhau (P3)
=========HN========
Anh đẹp trai hơn trong ảnh. Anh nhìn thư sinh, cao tầm 1m7, không gầy cũng không béo. Anh để tóc hơi dài và rẽ ngôi 4-6. Gương mặt góc cạnh, nhìn chín chắn hơn so với tuổi. Có hai nét ở trên khuôn mặt của anh dễ làm người khác chú ý. Đó là đôi mắt lạnh nghiêm nghị và đôi môi dày, đỏ như son. Cô nhận ra điều này ngay từ khi nhìn vào những tấm hình anh gửi cho cô. Nhưng, từ khoảng cách gần như thế này, cô mới cảm nhận hết được sự khác biệt đó. Nhìn ổn và đàn ông là kết luận cuối cùng của cô dành cho vẻ bề ngoài của M.
Bất ngờ trước sự xuất hiện đường đột của anh. Cả cô và QC đều bối rối vì những gì đang xảy ra không có trong kịch bản. Trong khi cô vẫn còn chưa hoàn hồn thì sự bình tĩnh của QC đã giúp cô nàng lên tiếng.
- “Tụi mình… là dân du lịch đi ngang qua đây. Thấy lớp bạn tập thể dục vui quá nên ở lại nhìn chơi”.
Cô quay sang thán phục sự nhanh trí của QC. Trong khi cô đang run lập cập như tên trộm bị bắt quả tang và đang bị tra khảo thì QC đã kịp đưa ra câu trả lời theo cô là hợp tình hợp lí. Nhưng, anh cũng không vừa.
- “Sao không ra kia ngồi xem, mà lại chui vào góc này? Làm mình tưởng có ai đang theo dõi lớp mình chứ”, gương mặt của anh vẫn lạnh như tiền.
- “Tại… Tại ngoài kia đông người quá. Tụi mình là con gái nên… ngại”, QC đáp.
- “Hình như các bạn sống ở nước ngoài? Nghe giọng hơi lơ lớ thì phải”, anh thắc mắc.
- “Ừ! Tụi mình ở Đ…”
Thấy QC buột miệng, cô nhéo cô bé. HIểu ý của cô, QC sửa lại liền.
- “À tụi mình ở Anh về VN chơi”.
- “Vậy à… Hình như bạn hơi ít nói?”, anh ngập ngừng rồi quay sang nhìn cô.
Nghe anh hỏi tim cô muốn bắn ra ngoài. Tay cô khẽ run. Cô lắp bắp trả lời.
- “Vâng… em…”. Lần này đến lượt QC nhéo cô. Định thần, lấy lại bình tĩnh, cô tiếp “mình ngại nói chuyện với người lạ…”
- “Ngộ nhỉ…”, anh mỉm cười, đuôi mắt nheo nheo.
*
**
***
- “Em có điện thoại, chị ở lại nói chuyện với bạn này nhé”
QC tinh tế tìm cách rút để cô được nói chuyện riêng với anh. Nói chưa dứt câu, cô bé đã kịp để lại cho cô cái nháy mắt đầy vẻ đắc chí. Cô trợn tròn mắt bất ngờ và bặm môi lo lắng trước câu nói đường đột của đứa em.
- “Để sau đi…”, cô kéo tay QC, ánh mắt nài nỉ.
- “Sáng giờ đi em quên gọi cho mẹ. Em đi xíu rồi về thôi. Chị ở đây xíu đi”, QC lườm cô.
- “À ừ…”, cô liếc anh bối rối. “Nhanh nhanh nhé…”.
- “Vâng”
Cô buông tay QC ngậm ngùi. Chỉ thiếu ít nước mắt với còi tàu nữa khung cảnh sẽ y hệt như cảnh chia tay trong bài hát tiễn bạn lên đường. QC bước đi được vài bước quay lại thấy cô vẫn đứng ngó theo. Cô bé lắc đầu, quay ngược lại, xoay vai cô về hướng anh, rồi mới chạy đi “làm nhiệm vụ”.
Anh nhìn cô ngạc nhiên pha lẫn vẻ thích thú. Tay chân cô rụng rời khi không biết sắp tới chuyện gì sẽ xảy ra. Khi QC đi khuất thì cũng là lúc một mớ cảm xúc hỗn độn trong cô dâng trào. Giây phút được gặp anh hôm nay, cô đã chờ đợi từ rất lâu. Trước khi gặp, cô đã nghĩ ra hàng trăm, hàng nghìn điều muốn nói, vậy mà bây giờ khi giấc mơ thành hiện thực cô lại không biết nói gì, không biết phải bắt đầu như thế nào. Từ nghĩ được đến nói được đã là một khoảng cách không nhỏ. Từ nói được đến làm được lại thêm một khoảng cách vời vợi hơn. ...