watch sexy videos at nza-vids!

VỊ TÌNH ĐẦU #2

score
Đánh giá: 4.5/5, 6132 bình chọn


Văn cũng giống như đời. Nếu không có tấm lòng thì sẽ không cảm nhận được nỗi bất hạnh của người khác. Bất cứ môn học nào cũng có giá trị riêng của nó, nhưng để hình thành tính cách con người, theo tôi nghĩ, môn Văn ảnh hưởng nhiều nhất. Người ta bảo “học Văn là học làm người” là vì thế. Mà nói thật, con trai mà viết lách kha khá chút, con gái nó khoái lắm. Ví dụ như… này [mọi người tự điền vào chỗ trống nhé =))">

Thôi quay lại câu chuyện…

Tiết đầu tiên là tiết Văn. Hôm nay bác Diệp bị ốm nên mẹ tôi dạy thay. Tiết này xảy ra kha khá chuyện thú vị. Tôi xin dành nó cho chương sau vì sợ mọi người đọc nhiều quá sẽ mệt…

Chap 72:

Mẹ tôi bước vào lớp, cả lớp đứng dậy chào. Hồi lớp 10 mẹ dạy Văn lớp tôi nên tất cả bạn bè tôi đều biết bà. Tính mẹ tôi vừa nghiêm, vừa dễ gần, do đó học sinh hầu như ai cũng quí, nhưng cũng rất sợ.

Bạn chung lứa hầu hết gọi mẹ tôi là bác chứ không gọi cô xưng em như bình thường. Nhưng trên trường lại khác.

Me tội bước vào mặt khá nghiêm nghị.
- “Nay cô Diệp bị ốm, nên cô sẽ dạy thay một tiết”
Mẹ tôi tiếp.
- “Sáng nay cô Diệp dặn cô là hôm nay kiểm tra 15ph. Nào các em lấy giấy ra làm bài kiểm tra…”
Nghe mẹ tôi nói xong, lớp tôi mặt đứa nào cũng xanh như đít nhái, nhưng không ai dám ho he gì. Nếu đề mà cho chép thơ là tôi chết chắc, vì học Văn chưa bao giờ tôi thuộc thơ và thường trong đề thi luôn in sẵn những câu thơ cần phân tích. Tôi luôn ỷ lại ở khả năng ngoáy bút của mình. Có vẻ tôi thừa hưởng một ít khả năng viết lách từ mẹ.

Bắt chước tụi bạn, tôi cũng lấy giấy ra, điền họ tên và chuẩn bị. QC ngồi bên cạnh rung đùi nhàn nhã, thấy tôi nhìn cô bé nhướn mày.
- “Muốn gì?”, QC để cái mặt nhìn gian không thể tả.
- “QC! Anh bảo này”, tôi nhỏ nhẹ.
- “Bảo gì?”, em lại nhướn mày trêu ngươi tôi.
- “Em có biết là em rất dễ thương ko?”, tôi bắt đầu dở trò xu nịnh.
- “Chỉ có anh là chưa biết thôi, chứ em biết lâu rồi”
- “QC này”, giọng tôi bắt đầu lúng túng.
- “Muốn quay bài dùm đúng không?”, cô bé nói toẹt ra những nỗi khổ mà tôi đang cố giấu trong lòng.

Tôi vừa tức vừa buồn cười. Nhờ em quay bài đúng là không còn mặt mũi nào, nhưng lực bất tòng tâm, đành phải chấp nhận thôi chứ biết sao bây giờ.
- “Thật ra, mọi việc không như em nghĩ đâu”, tôi chống chế.
- “Em nên nghĩ thế nào?”
- “Hôm qua anh có việc đột xuất cho nên…”, tôi làm cái mặt ra vẻ ân hận.

QC mìm cười, khoanh 2 tay trước ngực. Em ra điều kiện.
- “Giúp anh em được cái gì?”
- “Em thích gì?”
Cô bé gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, rồi quay sang đề nghị với tôi.
- “Em thích nhiều lắm, nhưng lần này thì nhẹ nhàng thôi. Anh sẽ phải làm theo một yêu cầu của em. Không phải bây giờ mà là đến khi nào em có hứng. Ok?”
- “Trời! Em ghê lắm, ai mà biết được em định làm gì”, tôi giãy nảy.
- “Là anh quyết định đấy nhé…”, cô bé nhún vai. “Chết rồi nếu em không nhầm thì mẹ anh sắp chép đề lên bảng thì phải… Haizz. Mình chuẩn bị được người ta mời ăn trứng ngỗng rồi”.
- “Thôi được rồi. Mà không được bắt làm mấy trò quá đáng đấy”, tôi nhăn mặt dè chừng.
- “Hihi, yên tâm”, cô bé cười toe toét như thể mới ăn quỵt được tiền. “Móc tay cái cho khỏi quên nào”
Em ngoéo luôn vào tay tôi như sợ tôi sẽ đổi ý. Tí nữa là tôi phì cười vì điệu bộ của em…

- “Bài cũ nha. Để quyển sách lên đùi, rồi để thêm quyển nữa lên bàn. Nhớ là đọc đúng dùm cái. Không là không trả đâu đấy”, tôi đe.
- “Anh yên tâm. Sau lần đầu thực hành, hôm nay chắc chắn sẽ khác…”, giọng QC chắc nịch.
- “Tìm bài Sóng của Xuân Quỳnh đó, tuần trước mới học…”

Tôi miễn cưỡng nhận lời của QC, vì tôi không muốn muối mặt với mẹ tôi. Mẹ mà biết tôi học hành tài tử kiểu này thể nào tôi cũng được nghe cải lương miễn phí. Ai chứ mẹ thì tôi còn lạ gì. Cực kì cầu toàn trong chuyện học hành của tôi. Bị điểm kém rồi sẽ nhận được lời động viên, an ủi kiểu như “học tài thi phận mà con, xem như là tai nạn” từ mẹ tôi, xin lỗi, chỉ có trong mơ. Đó là lí do tại sao tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhờ QC…

Tôi biết tính mẹ tôi, kiểm tra bà chỉ ngồi một chỗ trên bàn giáo viên để quan sát nên tôi cũng đỡ lo phần nào. Khi tất cả đã sẵn sàng cũng là lúc mẹ tôi bắt đầu chép đề lên bảng. Trái với những gì tôi dự đoán, đề bài không bắt chép thơ văn gì sất mà là “Em hãy kể lại một kỉ niệm đáng nhớ nhất” hoặc “Em hãy kể về một điều em day dứt nhất”. Đúng là mẹ tôi, toàn nghĩ ra những đề bài rất quái chiêu.

Tôi ngẩn tò te khi nhận ra rằng công sức tôi năn nỉ QC chỉ là công cốc. Tôi quay sang bên em, cô bé chỉ mím môi thật chặt cố giấu đi tiếng cười bật ra.
- “Này không tính đâu đó”, tôi huơ tay trước mặt QC.
- “Cũng được thôi. Nhưng để em gọi mẹ anh xuống xem con trai bác đang định làm gì”, em chỉ vào quyển sách đang để trên đùi.
- “Nhưng em đã làm gì đâu…”
- “Em sẽ bỏ qua, chỉ cần mẹ anh thấy quyển sách này thôi, được chứ?”...
« Trước1...1718192021...39Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ
» Chồng Trả Tự Do Cho Vợ Đấy Mình Chia Tay Nha
» Người con gái anh không thể quên voz
» Nhẹ Bước Vào Tim Anh
» Pé Bi ... Anh Đã Về
» Trại Hoa Vàng
Tags:
bạn đang xem

VỊ TÌNH ĐẦU #2

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

VỊ TÌNH ĐẦU #2 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk