Nhấn mạnh thêm phát nữa: tôi ghét shopping. Muốn mua bất cứ thứ gì tôi xem trước ở nhà, ghi ra giấy và đến rất nhanh chỗ bán mấy thứ cần mua, không mặc cả, không chọn lựa nhiều, mua đúng giá ghi. Xong càng sớm càng tốt. Chị bán hàng à nhầm… em bán hàng nào mà gặp tôi đi mua chắc cười cả ngày. Không biết các bạn sao chứ, giờ lớn rồi, gặp nữ phục vụ quán hay bán hàng, là tôi gọi em tuốt. Tất nhiên là vừa phải thôi, tầm hơn mình 4-5 tuổi là được. Chứ gặp mấy cô hay thím mà gọi là em thì dễ gọi người thân ra tìm răng cùng lắm. Xưng anh nghe vừa đàn ông lại vừa người lớn, nhờ ?
Nói thì nói vậy chứ mỗi người một sở thích. Mình không thể áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác được. Hai nhỏ bạn thân, QC nói riêng và đại đa số phụ nữ nói chung là tín đồ của shopping. Phụ nữ nghiện mua sắm cũng giống như đàn ông nghiện bóng đá hay games. Còn thể loại đàn ông thích shopping mà không thích thể thao thì tôi không chơi cùng, hại người lắm.
- “Đến nơi rồi! Mời tiểu thư xuống xe”, tôi quay lại nói với QC.
- “Vậy hả anh”, em đáp, rồi nhảy xuống. Thật ra dùng từ “bước” nó mới đúng, nhưng tôi ghét QC nên tôi dùng từ “nhảy” cho nó mất hết nữ tính đấy.
- “Em nói với hai nhỏ kia là anh đi mua tờ báo rồi anh quay lại sau nhé”
- “Vâng, anh đi đi”, QC bụm miệng cười.
Tôi phóng ù xe ra hiệu sách mua một tờ báo bóng đá để đọc giết thời gian trong lúc các yêu tinh hân hoan với công cuộc mua sắm. Mua xong tôi quay xe ngược lại chỗ hẹn. Biết là vào trong cũng chả để làm gì tôi ngồi ngoài chờ và lôi tờ báo ra đọc. Ngồi đọc cả nửa tiếng mà chẳng thấy động tĩnh gì, tôi đứng lên ngó đầu vào trong thì thấy ba yêu tinh vẫn đang hí hửng cười nói có vẻ chưa muốn về. Đúng là gặp cạ có khác, nói chuyện như đúng rồi…
Tôi ngồi xuống, chúi mũi vào tờ báo đọc tiếp. Đọc thêm được 10 phút thì không còn tin gì để đọc, tôi lật đật đứng dậy, lại ngó vào trong với ánh mắt tuyệt vọng. Biết là đi cùng yêu tinh đến chỗ thế này thì kiểu gì cổ tôi cũng dài ra cả thước, vậy mà vẫn không thể hình dung nó lại kinh khủng cỡ này.
- “Ê! Tao đọc hết cả mục quảng cáo rồi này”, tôi nhăn nhó nói với con L.
- “Vào đây nhờ cái”, con nhỏ toe toét, vẫy vẫy tay.
Tôi vừa đi vừa rủa thầm. Thôi thì cứ vào cho xong chuyện. Khi tôi vừa đến nơi, nhỏ L nhanh như cắt ướm cái áo nhỏ màu hồng ra phía trước ngực tôi, rồi xoay qua nói với nhỏ H và QC.
- “Đẹp mày ạ. Duyệt!”, nó nói xong cả QC lẫn nhỏ H đều phá lên cười.
Tôi ngẩn tò te, không kịp suy nghĩ nhảy vội về phía sau. Mặt tôi đỏ bừng bừng.
- “Đẹp cái đầu mày”, tôi xua tay. “Xong chưa, về”
- “Đi ăn gỏi cuốn đi mày, cho QC biết mùi thức ăn miền Nam nữa. Chứ em ấy đến mà mày bắt ru rú ở nhà là sao?”, nhỏ H đề nghị.
- “Em mệt nên không đi được phải không?”, tôi quay sang nhìn QC đe dọa.
- “Mệt là mệt thế nào. Đi chứ”, em cười tươi như hoa mà đâu biết lòng tôi đang héo lại…
*
**
***
Tôi, QC, nhỏ H, nhỏ L bốn người đi 2 xe. Khi không có QC, tôi chở một trong hai đứa bạn, đứa còn lại đi một mình một xe. Hôm nay có QC nên tôi phải chở em. Cả hai nhỏ bạn của tôi đều biết bí mật “QC không phải em họ của tôi”, nhưng tụi nó cư xử rất khéo, nên QC cũng không biết.
- “Em thấy *** đẹp không?”, nhỏ H ngồi sau gác cằm lên vai nhỏ L hỏi QC.
- “Đẹp chị ạ. Có biển, có núi rất nên thơ…”, cô bé dang hai tay ra, mắt nhắm nghiền, mũi hít hà. “Còn có vị mặn của muối biển nữa…”
- “Đẹp bằng thành phố em đang sống không?”
Nhỏ H hỏi khó thật. Một nơi là quê hương thứ 2 của QC còn một nơi là người em đang dành tình cảm đang sinh sống. Tôi căng tai ra chờ đợi câu trả lời của cô bé.
- “Mỗi nơi có vẻ đẹp riêng cũng như không thể so sánh Pushkin với Beethoven được”, cô bé cười khì khì. “Khéo lắm”, tôi nghĩ thầm.
- “Ba em làm gì?”, nhỏ H chuyển đề tài.
- “Ba em là kĩ sư”
- “Thế còn mẹ?”
- “Mẹ em là bác sĩ tâm lí”, tôi cảm nhận được rõ sự tự hào khi QC nói về ba mẹ mình.
- “Em có anh chị em gì không?”, nhỏ H bắt đầu hỏi cung
- “Em có một anh trai”
- “Bao nhiêu tuổi vậy?”
- “Bằng tuổi anh chị đó”
- “Cao không?”, nhỏ H tăng tốc.
- “Cao 1m8”
- “Đẹp trai không?”
- “Dạ đẹp”, QC cười hì hì.
- “Hơn anh M không?”
Trong các câu hỏi của nhỏ H thì tôi thích câu này nhất. Nó vừa trí tuệ, vừa đánh đố lại vừa có ẩn ý khen tôi. Chắc là khen thật vì tôi đang được so sánh với một người đẹp trai mà. Đâu ai mang hai người chênh lệch nhau lên bàn cân bao giờ, nhỉ. Tôi nghe mà như mở cờ trong bụng đến nỗi chút nữa đã bật cười thành tiếng. Chắc chắn là QC sẽ chọn anh trai cô bé rồi. Tôi giả vờ không nghe thấy để xem QC đáp ra sao…
- “Dạ không. Bạn của chị đẹp nhất rồi”
QC đáp tỉnh queo trái hẳn với những gì tôi suy đoán. Tôi nghe mà xây xẩm đầu óc, nhưng trong lòng sướng râm ran. Tôi quay xuống bắt quả tang.
- “Có người mới khen tao cái gì đó H?”, tôi cười ranh mãnh.
- “Mày hỏi QC ấy”, nhỏ H che miệng cười không dám đối diện với “sự thật”.
- “Em quên bỏ chữ “đẹp” trong ngoặc kép, làm người ta ăn dưa bở rồi, chị ơi…”
QC làm cái mặt hối hận nhìn ghét không để đâu cho hết. Nhỏ H và nhỏ L cười khí thế. Tôi đuối lí, đành lí sự cùn....