Ái Vy hướng ánh mắt giễu cợt về phía Trúc Chi. Bỗng từ trong đám đông một giọng nào sinh nào đó vang lên.
- Tội nghiệp cô em bị hoàng tử bỏ rơi rồi. Iceboy của em đâu? Anh ta đá em rồi à?
Không chỉ bấu chặt tay mà Trúc Chi còn cắn chặt môi đến nỗi máu bậc ra tanh tanh đắng đắng trong khuôn miệng. Trong lòng vẫn không ngừng gọi tên anh. Thanh Phong đã bỏ mặc cô thật rồi sao?
Cậu nam sinh lên tiếng lúc nãy lách người qua đám đông đến trước mặt Trúc Chi, anh cười điểu rồi đưa tay nâng cằm cô lên.
- Khá dễ thương đó chứ!
Trúc Chi nhíu mày còn chưa kịp phản ứng thì từ đâu đó quả bóng rổ to màu cam vút qua đập mạnh vào bức tường rồi bậc lại dội thẳng vào quả đầu của tên nam sinh này.
- Thằng nào vậy? Muốn gây chuyện à?
Hắn bậc dậy vừa ôm đầu vừa quát lớn.
Một quả bóng nữa lao đến nhưng hắn đã tránh kịp rồi thêm hai quả nữa lần lượt đập vào người hai cô gái yểu điệu ban nãy khiến hai cô nàng mặt mày nhăn nhó không ngừng rên la. Tên nam sinh hét lên.
- Thằng nào đấy? Ra mặt đi.
- Thằng này đây.
Đám đông kinh hoàng trợn tròn mắt nhìn kẻ đang cao ngạo bước đến. Trong phút chốc ánh mắt hằn học của tên nam sinh bị dập tắt bởi một ánh mắt ngang tàn sắc lạnh. Hắn vội hạ giọng.
- Thì ra là cậu, à...tôi không sao chắc cậu không cố ý.
- Không cố ý nhưng tôi cố tình đấy.
Cả canteen nín lặng đi. Tên nam sinh vừa nãy ấp a ấp úng tay chân lúng túng khi Thiên Vương rảo bước đến cạnh Trúc Chi. Liếc nhìn bộ dạng nhếch nhát thảm thương của cô ánh mắt anh tối sầm lại.
- Nhìn em kìa! Bẩn quá.
Đám đông thở phào nhẹ nhõm bởi D.A boy là người cực kì sạch sẽ anh rất ghét những thứ dơ bẩn và cũng bởi Trúc Chi không là gì của anh. Nhưng cảm giác an toàn đó bị dập tắt ngay lập tức khi Thiên Vương cởi áo khoác của mình đắp lên người Trúc Chi rồi nhấc bổng cô lên. Trước khi rời đi anh không quên giáng vào nỗi sợ hãi của những gương mặt đang tái xanh kia bằng một giọng chậm rãi nhưng rõ ràng và đầy uy quyền.
- Năm phút sau đến dãy hành chính gặp tôi. Kể từ ngày Thanh Phong tỏ thái độ lạnh lùng với Trúc Chi thì cuộc sống ở Học viện của cô không còn êm ả như lúc trước. Bất cứ khi nào bất cứ nơi đâu chỉ cần có một mình thì sẽ xảy ra chuyện ngay. Những người mến mộ cũng như những người căm ghét Iceboy đều nhân cơ hội này trút giận lên Trúc Chi, chỉ vì một điều đơn giản rằng họ không dám gây chuyện với Iceboy.
Nhìn cây đàn vỡ nát Trúc Chi ủ rũ cuối mặt khóc nức nở. Chưa bao giờ cô nghĩ Thanh Phong lại đối xử thờ ơ với mình như thế, lúc trước dù cô có ngang bướng đến cỡ nào thì anh cũng không bao giờ bỏ mặc cô. Thanh Phong này sao quá xa lạ với cô.
Cảm giác nghi ngờ lo sợ len vào tim, có khi nào anh không phải là Thanh Phong? Trúc Chi vừa đi vừa mông lung suy nghĩ cố tìm đủ mọi lí do để biện minh cho anh. Chắc tại cô sai, cô ngang bướng mới khiến anh giận dữ đến thế. Xin lỗi anh, phải xin lỗi anh thôi.
Nghĩ thế Trúc Chi liền dẹp bỏ tính ương ngạnh của mình sang một bên để đi tìm anh. Khi còn lang thang ngoài hành lanh để tìm lớp Thanh Phong thì Trúc Chi gặp được anh. Trái tim nhỏ bé khẽ run lên khi anh nhìn cô bằng ánh mắt xa lạ.
- Phong. Em...
- Anh đang bận, có chuyện gì thì em nói nhanh đi.
- Em xin lỗi, em biết mình sai rồi.
Trúc Chi lạc giọng đi, cảm giác cổ họng nghẹn ứ không nói nên lời khi anh lãnh đạm buông tiếng "ừm".
- Anh giận em đến thế sao Phong?
- Được rồi em về lớp đi, anh có việc bận phải đi đây.
Thanh Phong quay người bước đi mặc cho Trúc Chi đã bậc khóc thành tiếng. Mặc kệ những ánh nhìn hiếu kì phóng ra từ các lớp Trúc Chi chạy theo Thanh Phong nhưng đến đầu cầu thang thì không thấy anh đâu nữa.
Đôi mắt to đảo nhanh lên tầng trên rồi xuống tầng dưới. Trống không1 Chẳng một bóng người. Bão lòng dậy sóng cuộn trào bao tin yêu xoáy sâu vào cảm giác lạc lõng trống trãi. Chợt từ phía sau một cánh tay dài vươn ra xô mạnh khiến cô gái nhỏ ngã chúi về phía trước. Lăn dọc hết những bậc thang ốp đá rắn chắc Trúc Chi va vào bức tường nằm sõng soài trên nền gạch.
Cảm giác đau điếng khiến cô không kiềm nỗi nước mắt trong tiếng nấc cô khẽ gọi tên anh nhưng đáp lại cô chỉ là sự tĩnh lặng của không gian lộng gió. Thất vọng tràn trề Trúc Chi muốn khóc thét lên nhưng rồi lại thôi. Ở tầng trên có một người nép mình vào bức tường buông tiếng thở dài mệt mỏi và đau đớn. Chỉ một chút nữa thôi là anh đã bước đến theo tiếng gọi đó.
Vật vã một lúc lâu Trúc Chi mới có thể nhổm người dậy, cô kéo lê thân mình tựa vào bức tường. Tay chân lốm đốm những vết trầy xướt và bầm tím. Nén tiếng thở dài Trúc Chi ngồi yên cảm nhận trọn vẹn cái đau của xác thịt hòa lẫn tâm hồn.
Tiếng bước chân và tiếng người cười nói đang dồn dập đến gần. Một tốp nam sinh khối 12 bước đến, ai cũng ngạc nhiên nhìn chằm chập vào cô gái nhỏ ngồi bất động ở góc cầu thang.
- Em sao vậy? Sao lại ngồi bệch xuống nền thế kia?
Một nam sinh với gương mặt sáng đậm chất một tay công tử ăn chơi sành điệu lên tiếng.
Trúc Chi lau vội nước mắt cười méo mó rồi khó nhọc co chân vào tỏ ý nhường đường nhưng có vẻ những nam sinh này không có ý buông tha.
- Ồ! Đây chẳng phải là cô gái của Iceboy Đông Quân sao? Nhìn cũng không tồi nhỉ?...