Một tên lớn giọng tỏ vẻ hớn hở như vừa khám phá được một bí mật động trời. Câu nói vừa dứt thì ngay tức khắc tốp nam sinh này thay đổi ánh nhìn.
Trúc Chi rùng mình thấy ớn lạnh trước ánh mắt tò mò pha lẫn sự thèm muốn trêu ghẹo, chọc phá đang phóng thẳng vào mình.
- Ngã cầu thang à? Để anh bế em lên phòng y tế nhé. - Một nam sinh khác lên tiếng, chất giọng đầy mờ ám.
- Cậu thì biết gì chứ. Tránh ra một bên đi, bế người ta lên rồi rủi đâu làm người ta bị thương nặng hơn thì sao?
Nam sinh thứ tư với mái tóc vuốt keo dựng đứng lên chen vào ra vẻ hiểu biết rồi nhẹ giọng với Trúc Chi.
- Để anh kiểm tra trước xem em có bị thương ở đâu không nhé!
Mặc kệ cái trừng mắt cảnh cáo của Trúc Chi cả bọn cười ầm lên. Vừa tủi thân vừa tức giận khiến cô nghẹn ứ cổ họng, hận một nổi không thể thét vào mặt bọn điểu cáng này.
- Ngồi yên để anh xem nào. - Tên nam sinh với mái tóc dựng đứng lại buông lời bỡn cợt.
- Đùa hơi quá rồi đó. Tôi khuyên các cậu nên cút khỏi đây càng nhanh càng tốt.
Đăng Khoa đứng tựa lưng vào tường dáng vẻ thờ ơ của một người ngòa cuộc tốt bụng nhắc nhở.
Tuy không thân thiết gì lắm nhưng Đăng Khoa cũng từng vài lần giúp đỡ khi Trúc Chi bị Thiên Vương bắt nạt nên Trúc Chi mừng thầm ít ra cô cũng sẽ được cứu khỏi những con hổ đang rình mồi này.
- Ồ! Cứ tưởng là ai xa lạ ra là đại thiếu gia Đăng Khoa, cậu cũng hứng thú với cô em này nữa sao? Nhưng thật ngại quá tôi là người đến trước. - Tên nam sinh với mái tóc dựng đứng cao giọng.
Khác với nụ cười nhạt của Đăng Khoa, Trúc Chi giận đến run người. Gì mà hứng thú với cô em này? Gì mà người đến trước người đến sau? Họ xem cô như món hàng hay sao mà tranh giành trước sau.
- Này! Anh ăn nói cho đàng hoàng đấy, tôi có phải là món hàng đâu. - Trúc Chi hét lên.
- Đừng giận thế chứ em, đợi anh lát đi. - Hắn nháy mắt.
Đăng Khoa không nhịn được cười, thật là một cô gái gan dạ.
- Nghe chưa? Tôi nhắc lại các cậu nên rời khỏi đây trước khi quá muộn.
- Cậu bị điếc à? Tôi nói tôi là người...
Câu nói bị bỏ dở khi phần tóc dựng đứng của gã bị tóm lấy là lôi ngược về phía sau. Một giọng nói sắc lạnh rít qua kẽ răng mang theo luồn sát khí lạnh người.
- Thật là khó nghe. Mày thử chạm vào cô ấy đi.
Mấy người còn lại liền dạt sang hai bên cuối người im thinh thích. Đăng Khoa lại cười.
- Thấy chưa tôi đã cảnh báo mà không nghe.
- Xin..xin lỗi...- Gã tóc dựng lắp bắp.
- Người mày cần xin lỗi ở đằng kia.
Thiên Vương quay đầu gã về phía cô gái nhỏ đang tròn mắt kinh ngạc. Vẫn giữ chặt lấy túm tóc anh lôi gã đến trước mặt Trúc Chi, đá mạnh vào nhượng chân khiến hắn quỳ rạp xuống.
- Nói đi.
Gã tóc dựng nhăn nhó vì vừa đau vừa mất mặt.
- Xin lỗi em, anh...
Thiên Vương giật mạnh chùm tóc lên, anh gằn giọng
- Gọi chị.
- Này, anh không cần phải làm vậy đâu.
Trúc Chi đỡ lời nhưng Thiên Vương chẳng thèm bỏ vào tai những lời cô nói. Anh ghì mạnh tay hơn "Gọi chị".
Giận thì giận thật nhưng hành xử như thế thì hơi quá Trúc Chi ái ngại hướng ánh mắt cầu cứu về phía Đăng Khoa nhưng anh chỉ nhún vai tỏ vẻ bất lực, không ai ngăn được cậu ấy.
Không chịu nỗi nữa gã mới khó nhọc nặn ra câu xin lỗi.
- Xin...xin lỗi chị. Em sai rồi. Xin lỗi chị.
Ngớ người hồi lâu Trúc Chi mới khẽ ờ một tiếng, cô nhanh chóng hướng mắt về nơi khác để không phải bậc cười trước hành động lố bịch này.
Thiên Vương vừa buông tay thì tốp nam sinh bỏ chạy ngay tức khắc. Anh nhìn Trúc Chi đôi mày khẽ nhíu lại trước những "bông hoa" tím trên làn da trắng mịn của cô.
- Nhìn em kìa, thật thảm hại.
Thiên Vương lãnh đạm buông câu nói rồi lại cởi áo khoác trùm lên người Trúc Chi, anh cuối xuống bế bổng cô lên đi về phía phòng y tế.Sau khi xác định chắc chắn rằng Trúc Chi không bị thương gì nghiêm trọng Thiên Vương mới rời đi nhường lại không gian cho đôi bạn đang bối rối nhìn nhau.
An An và Trúc Chi ngồi thu mình trên hai chiếc giường đối diện nhau, mất lúc lâu An An mới thu được hết can đảm chủ động mở lời xóa tan đi khoảng cách lạnh nhạt giữa hai người.
- Cậu không sao chứ? Còn đau không?
Ánh mắt Trúc Chi dịu lại.
- Không sao, chỉ hơi ê ê một chút thôi. Còn cậu sao lại ở đây? Bị đau ở đâu à?
Vẫn cái giọng nhàn nhạt ngắn gọn của cô bạn thân nhưng An An lại cảm thấy ấm lòng rồi thút thít khóc. Trúc Chi tưởng bạn không ổn nên cuống quýt lên nhảy ngay đến chỗ An An vừa lay vừa không ngừng hỏi.
- Tớ không sao chỉ là cảm động quá thôi.
An An lau nước mắt nhìn Trúc Chi vừa cười vừa nhăn.
Bầu không khí tình bạn được hâm nóng, thực ra ai cũng đều quan tâm đến người kia nhưng chỉ không dám bộc lộ cho đối phương biết. Tình bạn - một khái niệm thật diệu kì. Hai cô gái dần quay trở về khoảng thời gian như lúc trước, An An luôn là người kể và Trúc Chi luôn im lặng lắng nghe.
Từ lúc An An trở về cuộc sống học đường một mình không có Trúc Chi bên cạnh thì bao rắc rối cũng theo đó mà kéo đến. An An hiền lành bị ưc hiếp cũng không dám lên tiếng và cũng không biết than vãn cùng ai, những chuỗi ngày đó với cô rất ư là dài cứ như mấy năm liền trôi qua.
Nhiều lần muốn chạy đến bắt chuyện với Trúc Chi nhưng rồi lại thôi, cô không đến không phải vì ngại có Đông Quân bên cạnh mà là sợ Trúc Chi sẽ thấy không thoải mái.
- Lúc nãy tớ bị cản chân nên ngã trật khớp, đau kinh khủng trong lúc tớ sợ đến sắp phát khóc thì Đông Quân đến giúp....