watch sexy videos at nza-vids!

Yêu Em Rồi Đấy #1

score
Đánh giá: 4.5/5, 3925 bình chọn


- Lại đây.

- Thấy đường đâu mà đi. Tôi có biết anh ngồi đâu.

Trúc Chi gắt lên.

- Anh đến chỗ tôi đi.

- Không thích. Chỗ đấy bẩn hơn bên này.

Rõ là anh đang cố tình làm khó cô, tức lắm nhưng vẫn phải ngoan ngoãn tìm đường mò sang chỗ sạch sẽ ấy.

- Bên phải em, đưa tay ra.

Trúc Chi rụt rè dang cánh tay vào màn đêm tối om, lòng thầm hi vọng không chạm phải thứ gì đó.

"Áaaaa". Trúc Chi hét lớn khi bàn tay mình bị chụp lấy. trống ngực đánh mạnh.

- Hét cái gì mà hét. Là tôi.

Thiên Vương gằn giọng lôi mạnh Trúc Chi về phía mình. Đến khi yên vị cạnh Thiên Vương, níu chặt lấy cánh tay anh Trúc Chi mới thôi run và khóc.

- Phải em không vậy? Sợ bóng đêm à?

Thiên Vương bậc cười khi anh chỉ vừa mới cựa mình cử động mà cô đã níu chặt cánh tay anh hơn.

- Sợ sao không? Tối đen chẳng thấy gì.

- Thế sao dám ngồi ở nghĩa trang hàng tiếng đồng hồ?

Trúc Chi phân bua với một giọng trầm buồn.

- Vì lúc đó là ban ngày và vì có Phong bên cạnh.

Nhắc đến Phong cô lại thấy buồn, nếu là anh của lúc trước thì chắc cô không phải lâm vào tình cảnh này. Anh đã hứa không bao giờ bỏ mặc cô một mình vậy mà giờ lại đối xử với cô như thế. Đang chìm vào dòng suy tư Trúc Chi bị gọi giật lại khi giọng nói trầm ấm bên cạnh len vào tai dấy lên bao cảm xúc khác thường mà cô cứ ngỡ nó đã ngủ yên từ lâu.

- Bây giờ có tôi. - Thiên Vương dịu giọng.

Đêm tĩnh mịch đêm cô quạnh với vầng trăng khuyết, bên ngoài gió vẫn rít lên từng hồi. Mùi bạc hà thanh mát từ Thiên Vương cứ quấn lấy cánh mũi Trúc Chi, bấy giờ cô mới phát hiện thì ra trên đời này còn có một mùi thơm tinh tế như thế.

- Này, anh ngủ hả?

- Ừm.

- Trời, giờ phút này còn ngủ. - Trúc Chi lớn giọng.

- Em ồn ào quá. Nếu muốn em cứ tự nhiên mà thức đến sáng tôi không cản.

Mặc cho Trúc chi nhăn nhó đến đâu Thiên Vương vẫn cứ thản nhiên chìm vào giấc ngủ. Anh biết là vị quản gia đáng kính nhà mình đã tìm thấy anh nhưng ông muốn tạo cơ hội cho anh nên không vội cứu, thể nào sáng sớm mai ông cũng sẽ đến.

Đến giữ đêm khi không còn sức chống chọi nữa Trúc Chi cũng khép mắt lại và ngủ thiếp trên vai anh.

.....Tiếng chuông điện thoại rung bần bậc, Trúc Chi quờ quạng tay tìm điện thoại, cô trả lời mày bằng giọng ngáy ngủ nhưng khi đầu dây bên kia lên tiếng cô liền bậc dậy. Là ba gọi, ông gọi thử xem có phải cô đang ở trường như lời quản gia Minh nói.

Tắt điện thoại Trúc Chi nhìn quanh mới biết mình đang ở Khu Nhất, đồng phục và sách vở đều đã sẵn sàng.Chuông báo hiệu giờ giải lao chỉ vang lên mới có mấy phút mà Học viện Trưng Vương ồn ào hẳn, học sinh từ các lớp tranh nhau túa ra hành lang đông nghẹt. Thành Nam hấp tấp chạy vào lớp hét to.

- Có chuyện rồi D.A boy và Iceboy đang đánh nhau ở khu vực canteen.

Vừa nghe thấy thế mọi người liền kéo nhau chạy xuống khu vựa canteen, Trúc Chi buông vội quyển sách chạy theo dòng người đông đúc.

Lách người qua đám đông Trúc Chi như muốn nín thở trước cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Bàn ghế ngỗn ngang, gãy vỡ. Đông Quân đứng tựa vào tường khó nhọc lau vết máu trên khóe môi nhưng gương mặt vẫn lạnh băng và đầy vẻ thách thức.

Tim cô gái nhỏ nhói lên từng hồi khi những cú đấm mạnh liên tục giáng vào người anh. Trong đám đông vọng lên vài lời xì xầm bàn tán.

- Anh ta chết chắc, không ai đánh lại D.A boy đâu.

- Sao không ai đi báo thầy giám thị vậy? Iceboy sẽ bị đánh chết đấy.

Đông Quân ngã nhào ra nền gạch, toàn thân đau nhức không cử động nổi nhưng trên môi vẫn thoáng một nụ cười đắc chí khi Trúc Chi lao đến chắn trước mặt anh.

- Tránh ra. - Thiên Vương quát lớn.

- Không.

Trúc Chi vẫn đứng yên dùng ánh mắt kiên định pha lẫn sự phẫn nộ nhìn anh. Từ phía sau cô Đông Quân đứng dậy dịu giọng.

- Cua ngoan, em tránh sang một bên đi kẻo bị thương.

- Không. Em không đi đâu hết.

Trúc Chi nhìn Đông Quân qua đôi mắt ngân ngấn nước. Cảnh tượng này càng khiến cơn thịnh nộ của Thiên Vương bùng cháy dữ dội hơn. Ánh mắt quỷ dữ sắc lạnh u tối bao trùm lên không gian.

- Tránh ra.

Thiên Vương gằn giọng hất Trúc Chi sang một bên. Trận chiến lại tiếp tục, Đông Quân yếu thế hơn rất nhiều những đòn tấn công của anh đều bị vô hiệu cùng lắm anh chỉ đạp ngã được Thiên Vương.

Đám đông như nín thở lùi ra xa khi Thiên Vương kéo tuột chiếc cravat khỏi cổ áo - một dấu hiệu chẳng lành, sau động tác này của anh luôn là cơn thịnh nộ khủng khiếp và không một ai có thể thoát khỏi bàn tay ác quỷ.

Chiếc ghế hợp kim sắt kiểu cách được phủ lớp sơn trắng bị nhấc bổng lên lao thẳng về phía đối thủ. Đông Quân trừng mắt kinh hãi khi chiếc ghế đập thẳng vào lưng cô gái nhỏ đứng trước mặt mình. Cú đập mạnh khiến chiếc ghế gãy sấp lại, mẫu kim loại bị bẻ cong cứa vào bờ vai nhỏ máu bắn ra ướt đỏ cả bả vai.

Trúc Chi khụy xuống, đau không thở được chỉ chút không khí lọt vào cánh mũi cũng khiến cô đau như thể lá phổi bị xé toạc ra.

- Không được chạm vào cô ấy.

Thiên Vương gầm lên khi Đông Quân định đỡ lấy Trúc Chi.

Đôi mắt ác quỷ giờ đây chỉ tràn ngập một nỗi niềm đau đớn nào đó theo từng nhịp thở đứt đoạn của cô gái nhỏ. Để Trúc Chi tựa vào lòng mình Thiên Vương dịu giọng trấn an điếm từng nhịp nhẹ nhàng cho cô hít thở theo.

Bàn tay nhỏ bấu chặt lấy tay áo anh mỗi khi không khí eln vào phổi. Trúc Chi thấy đau, rất đau cô muốn khóc nhưng chẳng thể nào khóc nổi, cổ họng nghẹn ứ chặn đứng tiếng nấc khiến cô càng đau hơn. Mọi thứ dần mờ đi trong mắt, mùi bạc hà cũng dần tan biến....
« Trước1...232425262728Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện dài Bí Mật Người Yêu Cũ
» Truyện dài Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2)
» Truyện dài Bạn gái của thiếu gia
» Truyện dài Chỉ có thể là Yêu
» Truyện dài Em sẽ đến cùng cơn mưa
1234...101112»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu thầm em gái bạn thân
» Yêu Em Rồi Đấy #2
» Yêu Em Rồi Đấy #1
» XIN LỖI E CHỈ LÀ CON ĐĨ
» VỢ ƠI ANH BIẾT LỖI RỒI
» VỊ TÌNH ĐẦU #3 End
» VỊ TÌNH ĐẦU #2
» VỊ TÌNH ĐẦU #1
» VÀ NẾU...ANH YÊU EM
» ƯỚC THÀNH KHỐN NẠN
123456»
Tags:
bạn đang xem

Yêu Em Rồi Đấy #1

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Yêu Em Rồi Đấy #1 v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk