– Thì kiu thêm đi – thằng bạn đáp cho có chứ miệng vẫn không ngừng nhai điên cuồng.
– Hôm nay không có C, tiếc quá. Tự nhiên nó là người thông báo rồi rủ tụi mình lên, thế mà cuối cùng cả đám đi chơi nó không biết gì cả, tao thấy ngại ghê luôn.
– Sax, mầy nói mới nhớ, giờ làm sao?
– Đáng ra phải là con C mới đúng, thế mà bốn đứa lại là con Th, mai thế nào bà H củng kể, không biết nó có nghĩ gì không nữa!
– Giờ làm sao mậy? hay là gọi điện kiu con H đừng có kể lại.
– Không kể mới sợ, gặp tao với mày thì có kể với nhau không?
– Đậu má chứ làm sao? Tao củng thấy ngại quá, biết thế thế lúc nãy để lại số điện thoại cho ông anh nó nhắn nó gọi lại cho rồi.
– Biết sớm quá ha? Chắc đành chờ dịp sau bù cho nó chứ làm sao, cố gắng tết này rủ tụi nó đi chơi củng được kìa.
– Chắc vậy. Ah, còn vụ đi chơi nếu tụi nó đi thì tiền bạc sao đây mày?
– Hổng lẽ kiu tụi nó đóng?
– Đờu, bốn đứa củng gần cả chai à, chưa kể khả năng có thêm bé Th
– Sax, có gì phải mượn Tâm keo quá, tết này Tâm keo giàu lắm, được bao nhiêu được, còn lại chắc nhờ ảnh phụ một tay rồi!
– Mày mượn đi!
– Uh để tao, vậy kiểu gì củng phải rủ ảnh lên Long Khánh một bữa cho biết tụi kia, dễ mở miệng hơn.
– Tuần sau chắc không đi được đâu, đuối cmnr!
– Uh, từ từ rồi tính.
Làm hết hai chục cái bánh thì tính tiền ra về. Từ lúc đó thằng nào củng im lặng, chả nói câu gì. Sự vắng mặt của C khiến hai thằng hơi tiếc nuối và cảm thấy rất áy náy. Không biết lần sau gặp lại C có nói gì không nữa.
Chap 8
Một tuần sau đó có thể nói là khá gian nan vất vả. Bình thường thì với trợ cấp hàng tuần mình củng phè phỡn được tới thứ năm, chỉ có hai ngày sau là phải nhai mì gói. Củng là do cách chi tiêu không hợp lý thôi chứ không phải là thiếu thốn gì. Có lần sau khi đang ăn cơm, nghe mình kể qua về cuộc sống hằng ngày ba mình nhận xét: “..đầu tuần thì sống cuộc sống vương giả của những nhà quý tộc, còn cuối tuần thì lay lắt nhờ vào tình thương cùa đồng loại, đáng kiếp!”. Thiệt là buồn hết sức.
Củng nói sơ chút xiu cho các bác dễ hình dung, thời điểm đó cơm tiệm cho học sinh tụi mình chỉ có 3 ngàn một dĩa à, 5 ngàn là dành riêng cho V.I.P. Thế nên mỗi thằng được năm chục chứ thực ra gạo với mắm muối có sẳn ở nhà mang lên hết rồi , chỉ cần ba thằng góp lại bốn chục ngàn đi chợ đầu tuần là ăn đủ mấy ngày, còn dư bao nhiêu thì tha hồ bao gái.
Trong phòng ngoài mình còn có hai đứa nữa là thằng Long bún và thằng Phương què. Thằng bún thì cái biệt danh đã chết từ hồi lớp 6 lớp 7, vì nhà nó nấu và bán bún nổi tiếng ở cái chợ trong xã từ thời mình chưa đi học. Phương què thì là bạn của mấy đứa trong hội, cấp hai học chung trường nên đã biết mặt nhau hết rồi. Thằng này khá là trắng trẻo đẹp trai, nếu so với mình 10 thì nó củng phải được 8 điểm , không tồi một chút nào. Còn thằng bún thì ôi thôi, xấu ơi là xấu, xấu không thể tả . Tướng thì lùn tịt mà mập như con heo, mắt mủi miệng thì…, mày có đọc được thì đừng buồn chứ tao ít xem chương trình những điều kỳ lạ nên chả tìm ra từ gì thích hợp để tả mày cả, nói thật, người ngợm cứ như thằng đi rẫy bị sét đánh mà không chết, chẳng ra cái gì. So với thằng Phương thì tao chấm cho mày con trứng ngỗng, đừng giận tao nghen.
Xấu đến như vậy mà nó lại có con bồ đẹp hết chổ chê à. Chắc củng là vì nó sống rất nghĩa khí và chơi thì cực kỳ nhiệt tình với anh em. Say đắm con nhỏ từ hồi lớp 10 mà thằng nhỏ nhát quá, chẳng dám theo đuổi. Mãi đến khi học 12, ở chung rồi nhờ mình với thằng Phương gia cát lượng, trăm phương ngàn kế không biết bao nhiêu đêm thằng nhỏ mới dám mạnh dạn đi tán . Hết đi ăn chè rồi lại dẫn đi ăn kem, đầu tuần thì mua mực mua cá tiệc tùng nấu lẩu hoành tráng trong phòng, cuối tuần thì dẫn em ra tận Ông Đồn hóng gió, đớp cá viên chiên. Ròng rã mấy tháng rời mới kua được. Mà củng nhờ vậy mà hai thằng mình ăn ké đã đời , thằng Phương thậm chí còn tán được cả con bạn chung phòng của bồ thằng bún nữa, cái thằng đúng số hưởng.
….
Từ cái hôm sinh nhật con H tới giờ thì củng đã hai tuần . Một phần là vì kinh phí hạn hẹp nhưng một phần củng là vì đang gấp rút tập trung cho kỳ thi cuối kỳ nên tụi mình vẫn chưa lên nhà tụi nó chơi lại. Hôm nay chính thức được nghỉ tết, hai anh em sau một ngày vác dao lên đồi cắt lá chuối đặng chuẩn bị gói bánh thì củng đã lên kế hoạch kỹ lưỡng cho buổi tối . Nếu mùng 3 mà đi biển thì chậm nhất là tối mùng hai phải vô nhà để chúc tết đồng thời chốt sổ với tụi nó. Vậy thì kiểu gì kiểu hôm nay củng phải lên để hâm nóng tình cảm và nhắc khéo lại vụ đi chơi là vừa. Không như hai lần trước, từ chiều thằng Tr đã gọi điện hỏi thăm và thông báo cho tụi nó hẳn hoi.
Trở lại sau một thời gian dài không tin tức, mình thiệt là mong ngóng được gặp em Th hết sức. Tranh thủ bắt nồi cơm cho bà già, tắm rữa sạch sẽ đợi thằng Tr lên đón. Thằng này hôm nay củng nhanh nhẹn thấy lạ, mới vừa xỏ cái quần vào đã nghe nó bóp còi inh ỏi ngoài ngõ . Xách cái nón bước ra thì ôi chao, tóc tai quần áo bóng lượn rất là chi là ngon lành, lại còn mùi dầu thơm ở đâu nồng nặc át cả mùi phân lợn cả trăm con của bà Đào sau nhà nữa . Thôi thì lên xe, Long Khánh thẳng tiến.
Hôm nay đi sớm, trời còn sáng nên hai thằng quyết định đi đường Bảo Chánh cho nhanh. Đây là con đường tắt, tiết kiệm củng gần chục cây số chứ chẳng ít. Nhưng ngặt một nỗi là dân cư rất thưa thớt, hai bên toàn đồng ruộng, ban ngày thì được chứ ban đêm ghê vãi ra . Các bác cứ hình dung cảm tưởng giống như là 12 giờ đêm một mình vô nghĩa địa vậy, đường thì sâu hun hút mà tối thui, không một bóng người, không một tiếng xe, ma sống ma chết lỡn vỡn, rất là đáng sợ.
Chạy tới cổng nhìn vô thì thấy con H với con C diện đồ mới cáu ngồi đợi từ lúc nào. Nghe tiếng xe, con H lăng xăng chạy ra mở cửa:
- Chào hai chàng đẹp trai, hôm nay đi sớm ghê ta!...

