ngoài cửa, ánh mắt ánh lên một nỗi buồn sâu kín: “Không liên quan sao? Làm sao có thể không liên quan khi tôi đã yêu em nhiều hơn tôi nghĩ?” *** - Thiên Di, bên này bên này! Tiếng Hoa vang lên trên chiếc xe du lịch bốn lăm chỗ của hai lớp 12A3 và 12A7. Thiên Di vẫy tay đáp lại và nhanh chóng chạy đến chiếc ghế bên cạnh chỗ ngồi của Hoa, theo sát phía sau nó là Mạnh Hoàng. - Đáng lẽ công chúa phải đi xe ngựa chứ sao lại đi ô tô nhỉ? Tiếng nói phát ra từ người ngồi phía trong cùng khiến Thiên Di tròn mắt ngạc nhiên. Thì ra người đội mũ sùm sụp, che áo kín mặt bên cạnh Hoa nãy giờ chính là Minh Long. Thiên Di cười lớn: - Minh Long, cậu làm trò gì thế hả? Halloween qua lâu rồi mà. - Cậu quá đáng thật đấy.- Minh Long giả bộ giận dỗi.- Người ta chấp nhận hi sinh làm thế này để cậu bất ngờ mà còn nói vậy. - Ừ được rồi, cậu làm mình bất ngờ rồi đấy. Nhưng sao lại là “chấp nhận hi sinh”? - Thì cái áo dùng để che mặt này là mình mượn của Hoa nhưng hình như cũng khá lâu rồi nó chưa biết đến mùi…bột giặt thì phải. Minh Long nói rồi vội né cái tát như trời giáng của Hoa. Cuộc “chiến tranh” giữa hai người khiến không khí trên xe vui vẻ và náo nhiệt hẳn lên. - Cậu giỏi nhỉ? Cậu ngửi lại xem có phải thơm tho hơn áo của cậu không? Nói thế người ta mà hiểu lầm thì sau này còn ma nào dám lấy mình hả? - Mình mà không nói thì chắc cũng không ai dám dại dột lấy cậu đâu. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN) Vậy là tiếng la hét, tiếng đánh đấm lại vang lên. Thiên Di vừa ôm bụng cười vừa tháo ba lô và ngồi xuống ghế. - Có thể nhường chỗ của cậu cho mình không Hoa? Đột nhiên câu hỏi của Mạnh Hoàng vang lên khiến ai nấy đều ngỡ ngàng, nhất là Minh Long. Thiên Di thì ngạc nhiên đến mức ngẩn người ra như rô bốt hết pin. Không khí trong xe như đông cứng . - À…cái này…- Hoa ấp úng một lát rồi đành gật đầu.- Được rồi, cậu ngồi đi. Kết quả là một cảnh tượng khiến ai nấy đều phải ghen tị đã xảy ra: một cô gái xinh đẹp ngồi giữa hai chàng trai không kém phần rực rỡ. Một người ấm áp sở hữu nụ cười tỏa nắng, khuôn mặt hoàng tử thân thiện đáng yêu. Người còn lại thì toát ra vẻ đẹp lạnh lùng và cao ngạo như một vị thần. Dường như chút ánh sáng ít ỏi của buổi sáng mùa đông đều đã tập trung hết ở chỗ ba người, khiến họ nổi bật đến không ngờ. Thiên Di không biết nên làm thế nào, cả việc thở cũng không dám thở mạnh vì sợ hai người kia sẽ nghe thấy tiếng trái tim đang đập nhanh tới mức không thể kiểm soát của mình. Sau khi hai cô giáo chủ nhiệm điểm danh xong xuôi, chiếc xe bắt đầu chuyển bánh. Đầu óc căng như dây đàn của Thiên Di cuối cùng cũng đã cảm thấy mệt, nó bắt đầu nhắm mắt ngủ lúc nào không hay. Đường đi không mấy bằng phẳng nên đầu của Thiên Di cũng liên tục lắc lư, chỉ cần một cú phanh nhẹ của bác lái xe cũng có thể khiến nó ngã chúi về đằng trước. Một bàn tay với những ngón tay thon dài đưa ra, ôm lấy đầu của Thiên Di và khẽ để lên vai mình nhưng gần như ngay lập tức , một bàn khác đã nhanh chóng làm việc ấy. - Chuyện của Thiên Di cứ để cho tôi. Minh Long nói rồi hướng mắt ra phía cửa sổ. Bàn tay hụt hẫng giữa không gian của Mạnh Hoàng chợt nắm chặt, khuôn mặt sắc lạnh hơn cả mùa đông bên ngoài Sau một ngày vui chơi thoải mái và đi thuyền thăm quan trên hồ, tất cả học sinh của trường Đại Nam đều được tập trung lại để ăn tối và đốt lửa trại. Đồ ăn đã được chuẩn bị sẵn sàng và một bữa tiệc thú vị ngoài trời bắt đầu diễn ra. Tiếng nói chuyện, cười đùa như sưởi ấm không gian mùa đông, xua tan đi những cơn gió lạnh buốt. Nhóm của Thiên Di thì chọn một chỗ yên tĩnh hơn, vừa ăn uống vừa nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Thiên Di khẽ rùng mình vì lạnh, hai bàn tay thỉnh thoảng lại xoa xoa vào nhau. - Cậu lạnh hả? Minh Long ân cần quay sang hỏi Thiên Di. Nó cười tươi rồi lắc đầu: “Không sao đâu”. Thiên Di chưa nói dứt câu thì bỗng một đôi găng tay đã được ném sang chỗ nó. - Đeo vào đi, tay cô tái lên rồi còn không sao gì nữa. Mạnh Hoàng lạnh lùng nói, mắt không nhìn Thiên Di nhưng cũng đủ làm nó đỏ bừng mặt. Trong lòng Minh Long bỗng dấy lên một cảm giác khó chịu. Cố gắng kìm nén cảm giác ấy, Minh Long mỉm cười nói với Thiên Di: - Cậu ăn xong chưa? Có muốn đi dạo với mình không? Thiên Di chưa kịp trả lời thì Mạnh Hoàng đã lên tiếng: - Hậu đậu như cô ta thì đi đâu được chứ, thế nào cũng gây họa. Thiên Di lừ mắt nhìn Mạnh Hoàng rồi đứng phắt dậy: - Để mình đi lấy thêm thức ăn cho mọi người. - Mình đi cùng cậu.- Minh Long toan đứng lên. - Không cần đâu, cậu cứ ở đây được rồi. Thiên Di nói rồi bước đi. Được một đoạn bỗng có bàn tay nào đó nắm lấy tay Thiên Di. Là Mạnh Hoàng. - Cô sao vậy? - Tôi phải hỏi anh câu này mới đúng. Sao anh cứ luôn kiếm chuyện với tôi? - Tôi không kiếm chuyện với cô. - Có đấy và nó khiến tôi khó chịu! Thiên Di giằng tay Mạnh Hoàng ra và quay người đi. Mạnh Hoàng đang định chạy theo thì bỗng đằng sau có tiếng gọi. - Mạnh Hoàng! Một cô gái từ xa bước tới. Cô gái ấy khoác trên mình chiếc áo hàng hiệu đắt tiền, dáng người cao và thanh mảnh. Khuôn mặt xinh đẹp được trang điểm kĩ càng càng làm toát lên sự kiêu kì vốn có. Lê Linh tiến lại gần Mạnh Hoàng. - Chào cậu, mình là Lê Linh. Làm quen nhé. Mạnh Hoàng lạnh lùng không trả lời, ánh mắt vẫn hướng về cái bóng đang xa dần của Thiên Di. Lê Linh mím chặt môi, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ. - Con bé đó có cái gì mà cả cậu và Minh Long đều chạy theo nó? Nó có tiền, mình cũng có tiền. Nó xinh đẹp, mình cũng không hề xấu xí. Nó chẳng hơn mình cái gì hết, đâu đáng để các cậu làm vậy? Mạnh Hoàng bắt đầu đưa mắt nhìn Lê Linh nhưng là ánh mắt không hề thiện cảm. - Tránh xa tôi ra. Mạnh Hoàng nói cụt lủn rồi bước đi. Lê Linh nắm chặt chiếc túi xách trong tay: “ Thiên Di, tại sao luôn là mày? Để xem mày hạnh phúc được bao lâu.” *** Thiên Di lặng lẽ đi dạo...