một mình bên bờ hồ, những cơn gió lạnh cứ thay nhau phả vào khuôn mặt đang dần lạnh buốt của nó. - Đáng ghét, đúng là đồ đáng ghét mà! Thiên Di vừa đi vừa hậm hực mà không hề để ý đến hòn đá to đang nằm chềnh ềnh ở giữa đường. Nó vấp chân vào hòn đá và ngã sõng soài. Thiên Di kêu lên một tiếng, cảm thấy chân mình đau nhói. Đúng lúc đấy, một bóng người chạy đến bên Thiên Di. - Minh Long!- Thiên Di vui mừng nói. Khuôn mặt Mạnh Hoàng chùng xuống và lạnh lùng cất lời: “Là tôi”. Thiên Di giật mình và bắt đầu nhìn kĩ lại, quả thực là Mạnh Hoàng. Mạnh Hoàng nhẹ nhàng đỡ Thiên Di ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh. - Đầu gối cô chảy máu rồi, cứ như vậy mà đi thì đau lắm. Thiên Di vẫn chưa hết giận, nó bướng bỉnh quay đi. Mạnh Hoàng bỗng bật cười trước hành động trẻ con ấy. Thiên Di sững người, đây là lần đầu tiên nó thấy Mạnh Hoàng cười thế này. Tuy rằng ánh đèn ở đây không sáng lắm nhưng ở khoảng cách này, Thiên Di vẫn nhìn thấy nụ cười ấy. Khác với vẻ lạnh lùng thường thấy, khi Mạnh Hoàng cười, nụ cười làm sáng bừng lên khuôn mặt vốn đã rất đẹp. Những đường nét trên khuôn mặt dường như hòa làm một với nụ cười, khiến cho Mạnh Hoàng mang một vẻ đẹp ít ai có được. - Cô nhìn gì vậy? Mặt tôi có dính gì à?- Mạnh Hoàng nói rồi đưa tay lên mặt. - À không. Thiên Di vội vã lúng túng quay đi. Mạnh Hoàng im lặng một chút rồi quay lưng về phía Thiên Di. - Lên đi. - Hả? Lên..lên đâu?- Thiên Di tròn mắt không hiểu. - Thì lên lưng tôi chứ lên đâu, chẳng lẽ cô định ngồi lên đầu tôi? - S Thiên Di ngồi yên lặng bên hồ bơi, ánh mắt mơ màng nhìn ra phía xa xăm nào đó. Hai bàn chân thả xuồng hồ của nó tê buốt vì lạnh. Bất giác, Thiên Di đưa tay sờ lên sợi dây chuyền đang đeo trên cổ và mỉm cười. Rồi tim nó bắt đầu đập mạnh hơn khi nghĩ về cái ôm hôm đó, nghĩ về Mạnh Hoàng. Hoa nói không sai, Mạnh Hoàng quả thực đối xử rất tốt với Thiên Di và…Thiên Di cũng đã đỏ mặt khi nhìn thấy nụ cười của Mạnh Hoàng, cũng thấy lòng mình xao xuyến trước những hành động quan tâm và yêu thương của Hoàng. Nếu Minh Long rực rỡ và ấm nóng như mặt trời thì Mạnh Hoàng lại dịu dàng và đem lại cảm giác an toàn giống mặt trăng. Phải chăng Thiên Di đã…Không, không được! Thiên Di vội lắc đầu quầy quậy, bây giờ việc nó cần làm không phải suy nghĩ những điều này mà là tập trung cho kì thi tốt nghiệp và đại học sắp tới. Thiên Di khẽ thở dài: “ Rốt cuộc thì mày đang nghĩ gì vậy Thiên Di?”. Thời gian cứ vậy trôi đi, nhanh đến không ngờ. Mới đó mà ngày thi tốt nghiệp đã gần kề trước mặt khiến đứa nào đứa nấy đều thấp thỏm như ngồi trên đống lửa. Thiên Di cũng không nằm ngoài số đó, nó ra sức ôn thi với động lực lớn nhất là trở thành tiếp viên hàng không, thực hiện ước mơ từ nhỏ của mình. Mà muốn làm được điều ấy thì đầu tiên nó phải hoàn thành tốt kì thi tốt nghiệp. - Thiên Di, cậu không sao chứ? Nhìn sắc mặt cậu… Minh Long lo lắng hỏi Thiên Di khi thấy khuôn mặt nó đỏ bừng, thỉnh thoảng lại gục đầu xuống bàn. Hôm nay là buổi ôn thi cuối cùng ở lớp học thêm. Ban đầu chỉ có Hoa và Thiên Di theo học nhưng sau đó có thêm cả Minh Long. - Mình không sao. – Thiên Di mỉm cười. - Trời, bà sốt rồi.- Hoa sờ tay lên trán Thiên Di rồi kêu lên. – Thế này mà còn nói không sao. Nghe vậy Minh Long vội nắm lấy tay Thiên Di: - Đứng dậy đi, mình đưa cậu về. - Mình không sao đâu, cũng sắp tan học rồi. - Không được, mình không yên tâm. Nhất định cậu phải về nghỉ ngơi. Minh Long cương quyết nói rồi đứng lên xin phép cô giáo, một tay cầm cặp sách của Thiên Di, tay còn lại kéo Thiên Di ra ngoài. Đợi Thiên Di ngồi vững, Minh Long mới nổ máy xe. Trên đường đi, chốc chốc Minh Long lại quay đầu nhìn Thiên Di với ánh mắt đầy lo lắng. Trái tim Minh Long nhói đau khi thấy bàn tay nóng bừng vì sốt của Thiên Di, càng đau hơn khi thấy đôi môi cắn chặt đầy chịu đựng ấy. Một lát sau, Minh Long đã đưa Thiên Di về đến biệt thự nhà Trần Bùi. Thiên Di bước xuống xe và cố gắng nở nụ cười tươi nhất có thể để Minh Long yên tâm: - Cảm ơn cậu nhé. Này, đừng có nhìn mình bằng ánh mắt thế chứ, mình ổn mà. Cậu xem, mình vẫn khỏe đấy thôi, mình… Thiên Di chưa kịp nói hết câu thì Minh Long đã kéo nó vào lòng, cánh tay vươn ra ôm chặt lấy nó. - Có biết mình yêu và lo cho cậu thế nào không? Đừng cái gì cũng cố gắng chịu đựng một mình nữa, hãy để mình là người bảo vệ cho cậu, được chứ? Không gian xung quanh đều im lặng như thay cho câu trả lời của Thiên Di nhưng đột nhiên có tiếng nói cất lên từ phía sau: “Hai người đang làm trò gì trước cửa nhà tôi vậy?”, Thiên Di và Minh Long giật mình quay lại. Thiên Di vội vã thoát ra khỏi vòng tay của Minh Long và nhìn Mạnh Hoàng. Hoàng đứng ở ngay phía cánh cổng, ánh mắt đỏ ngầu tức giận. - Tôi…- Thiên Di ấp úng. - Là Thiên Di không khỏe nên tôi đưa Thiên Di về.- Minh Long bước lên phía trước, giọng nói cũng không hề vui vẻ chút nào. - Vậy à? Cậu có vẻ tốt bụng nhỉ?- Mạnh Hoàng nhếch môi cười. - Có vấn đề gì sao? Thiên Di là người yêu của tôi nên tôi có trách nhiệm phải làm những việc này. Mạnh Hoàng gằn giọng: - Là người yêu nên cũng có trách nhiệm phải ôm ôm ấp ấp nhau thế này hả? - Mạnh Hoàng, anh dừng lại được rồi đấy.- Thiên Di lên tiếng. - Các người cũng hay ho thật đấy.- Giọng nói của Mạnh Hoàng bắt đầu trở nên sắc lạnh- Nhưng rất tiếc, đây là cửa nhà tôi chứ không phải là công viên hay khách sạn. - Cậu đi quá xa rồi đấy!- Minh Long sấn lại gần Mạnh Hoàng. - Thôi đi, hai người cãi nhau đủ chưa? Là tôi sai hết, được rồi chứ? Thiên Di quát lớn rồi quay người chạy vào bên trong, bỏ lại Mạnh Hoàng và Minh Long vẫn đang nhìn nhau đầy khó chịu. *** Sáng sớm, tiếng chuông đồng hồ báo thức trên đầu giường kêu vang. Thiên Di mệt mỏi vươn cánh tay ra định tắt nhưng tay nó lại rơi phịch xuống giường. Thiên Di nhăn mặt, nó thấy toàn thân mỏi nhừ, đầu óc váng vất. Những cơn sốt kéo...