ng con? Vì bố mà con mới phải như vậy, chính bố đã đẩy con vào chuyện khó xử này. - Đúng vậy, tất cả là do anh! Chính anh đã ép con bé. Mẹ Thiên Di giận dữ nói lớn, nỗi uất ức khiến khuôn mặt xinh đẹp ấy tái đi, những giọt nước mắt bắt đầu rơi lã chã.Thiên Di vội chạy lại ôm chặt lấy bố mẹ mình, nó lắc đầu. - Không phải như vậy đâu. Bố đừng tự trách mình nữa, mẹ cũng đừng như vậy.- Rồi nó nở nụ cười rạng rỡ.- Con sẽ ổn thôi mà. Ở nhà bác Trần Bùi cũng không có gì là không tốt cả, vả lại đâu phải con sẽ ở đấy mãi chứ. Nên bố mẹ đừng buồn nữa, dù thế nào con cũng sẽ cố gắng. Có chuyện gì mà Thiên Di của bố mẹ lại không làm được.” Nghe Thiên Di nói, khuôn mặt bố nó đã giãn ra đôi chút, những giọt nước mắt trên má mẹ cũng không còn. Mẹ Thiên Di đứng dậy, đích thân vào bếp chuẩn bị cơm cho cả nhà. Sau bữa ăn, Thiên Di xin phép về phòng sắp xếp đồ đạc. Ngoài những vật dụng cần thiết, nó chỉ mang theo hai bức ảnh nhỏ - một bức chụp cả gia đình và bức còn lại là ảnh của Minh Long. Thật sự nó sẽ phải rời xa ngôi nhà này, sẽ phải đến ở trong một ngôi nhà khác với những con người hoàn toàn xa lạ sao? Đây là chiếc tủ quần áo do chính tay mẹ thiết kế, kia là con gấu bông to bự mà nó với Hoa suốt ngày chí chóe tranh nhau,…Bỗng mắt Thiên Di cay xè, bao nhiêu sự mạnh mẽ mà lúc nãy nó cố thể hiện cho bố mẹ thấy giờ đã tan biến hết. Nó kìm nén không cho nước mắt chảy ra rồi nhanh chóng đứng dậy như thể không muốn lưu luyến quá nhiều. Thiên Di bước ra khỏi phòng, từ từ đóng nhẹ cánh cửa. Nó hít mạnh một hơi rồi bước xuống nhà. *** - Vớ vẩn! Bố tôi lại bày ra trò gì vậy? Vừa bước chân đến cửa nhà bác Trần, Thiên Di đã nghe tiếng nói lớn vọng ra. Trước lúc về nhà, chính tay bác Trần đã đưa cho nó một chiếc chìa khóa nhà. Thiên Di đi nhanh vào nhà thì thấy cô giúp việc tên Sang đang đứng thở dài, ánh mắt buồn bã. - Cô à, có chuyện gì vậy? – Thiên Di ngạc nhiên hỏi. - Dạ, cậu chủ vừa xuống hỏi chuyện. Khi biết ông chủ đưa cô Thiên Di về nhà làm bạn với cậu chủ, cậu chủ đã rất giận dữ. Ngoài ra, ông chủ cũng dặn dò tôi nhắn với cô là ông chủ có chuyện gấp phải ra nước ngoài, bà chủ đang bận quản lí công ty trong thành phố Hồ Chí Minh nên thời gian này chỉ có tôi ở nhà cùng cô và cậu chủ. Cô Thiên Di có gì cứ sai bảo. – Cô giúp việc cúi đầu đầy kính cẩn. - Cháu hiểu rồi. - Phòng của cô ở là phòng đầu tiên trên tầng hai, bên cạnh phòng cậu chủ. Cô có cần tôi đưa cô lên sắp xếp đồ đạc không? - Thôi không cần đâu, cháu có thể tự làm được. Cô cứ làm việc của mình đi. Thiên Di nói rồi kéo chiếc vali lên cầu thang. Dừng chân trước căn phòng, nó vặn tay nắm cửa. Bên trong phòng, mọi thứ đều được bày trí vô cùng sang trọng và gọn gàng. Chiếc giường gỗ thiết kế kiểu công chúa với màn che bao quanh được trải ga trắng tinh. Đồ đạc chủ yếu là màu trắng và xanh nước biển, tạo cảm giác nhẹ nhàng ,thoải mái. Đặc biệt, bên cạnh giường ngủ còn có một phòng tắm đứng được trang trí đơn giản nhưng hiện đại. Thiên Di thích thú tiến lại gần cửa sổ, từ đây, nó có thể nhìn thấy vườn hoa và một đài phun nước nhỏ đằng sau biệt thự. Bỗng Thiên Di giật mình vì tiếng đổ vỡ phát ra từ phòng bên cạnh. Nó băn khoăn một lát rồi quyết định sang đó. Đứng trước căn phòng, Thiên Di ngập ngừng nhìn vào bên trong. - Cô có thấy mình vô duyên lắm không, kẻ tò mò? Thiên Di đưa mGiờ ra chơi, Hoa đi bên cạnh Thiên Di trên sân trường. Nghe cô bạn thân kể về chuyên ở nhà Trần Bùi, Hoa không nén nổi nỗi tức giận: - Đúng là tên quá quắt mà! Tốt nhất bà nên đi khỏi nhà đó đi, cùng lắm là vay mượn để trả nợ cho bố của tên đó. - Không được.- Thiên Di buồn bã lắc đầu.- Bố tôi không chỉ nợ tiền của người ta mà còn nợ cả ân tình nữa. Trong lúc bố tôi gặp khó khăn, khi tất cả mọi người đều quay lưng lại với bố tôi thì chỉ có bác Trần đứng ra chịu giúp đỡ. Vả lại tôi thấy bản chất của Mạnh Hoàng không hoàn toàn xấu như những gì cậu ấy thể hiện ra bên ngoài. - Tên đó luôn kiếm chuyện với bà như vậy mà bà còn bênh vực cho hắn sao?- Hoa tròn mắt ngạc nhiên.- À còn nữa, mấy hôm nay hình như bà hay tránh mặt Minh Long thì phải. - Ừ, tôi không muốn cậu ấy nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình, không muốn cậu ấy bận tâm quá nhiều. - Đúng là hai kẻ ngốc cứ lo lắng cho nhau. – Hoa khẽ thì thầm. - Bà nói gì vậy? - À không có gì đâu.- Hoa mỉm cười.- Nhưng bà muốn tránh mãi cũng không được đâu, vừa nhắc Tào Tháo đã thấy Tào Tháo đến rồi kìa. Từ đằng xa, Minh Long chạy lại chỗ của Thiên Di, trên người vẫn mặc nguyên bộ quần áo của câu lạc bộ bóng rổ. Thiên Di thích nhất là khi nhìn Long chơi bóng rổ. Những lúc ấy trông cậu ấy sôi nổi và vô cùng nam tính với khuôn mặt đầy tự tin. Mỗi lần ghi điểm, người đầu tiên mà Minh Long quay lại nhìn, không ai khác chính là Thiên Di như muốn nói “ Mình ghi điểm là vì cậu đó.” - Hey, chào hai người. Hoa, cậu khỏe chứ? – Minh Long nháy mắt. - Thôi đi, xin cậu. Muốn hỏi thăm Thiên Di thì nói đại đi còn bày trò trêu chọc kẻ cô đơn đau khổ là mình.- Hoa thở dài, giả bộ quay mặt đi giận dỗi. Minh Long cười toe, nắm lấy tay của Thiên Di, - Vậy cho mình mượn Thiên Di một lát nhé. - Được rồi được rồi, để con kì đà này bò đi chỗ khác. Hoa nói rồi nhún vai bỏ đi. Nhìn theo bóng cô bạn mà Thiên Di bật cười, nó tiếp tục sánh vai đi trên sân trường cùng Minh Long. - Sao dạo này cậu lại tránh mặt mình vậy? Mình làm gì sai hả?- Minh Long hỏi Thiên Di bằng cái giọng trẻ con và tội nghiệp nhất có thể. - Ngốc, cậu đâu có làm gì. – Thiên Di cười tươi.- Chỉ là có mấy việc không tốt cho lắm nên ảnh hưởng đến tâm trạng của mình. Minh Long khẽ xoa đầu Thiên Di, ánh mắt hiền dịu. Trong lòng Long thấy yên tâm và nhẹ nhõm hơn nhiều, không phải bởi vì những lời Thiên Di nói mà bởi nụ cười của Thiên Di. Trông thấy nụ cười ấy, Minh Long hiểu dù ch...