Bé nuốt nước bọt, bảo :
- Giờ anh chán em rồi nên lạnh nhạt với em đúng không? Anh thích Diệp hơn chứ gì ?
- Anh chưa bao giờ định so sánh em với Diệp.
Trong lúc qua lại với Trang thì mình cũng giữ khoảng cách nhất định rồi. Mình chưa bao giờ nói yêu Trang, mình thề là kể cả lúc say mình cũng không nói câu đấy. Mình cũng không hứa hẹn, không đòi hỏi em nó cái gì hết. Trang cũng hiểu như thế, nhưng bản tính chắc cũng hiếu thắng nên không chịu chấp nhận.
- Bây giờ anh rất mệt, Trang ạ. Cả em, cả Diệp, ai chịu đc anh thì chịu, không chịu được thì tùy. Em cũng không phải là sứt mẻ gì, có thiếu gì thằng tử tế với em mà phải khổ sở vì anh ??? Anh có cái gì tốt đẹp đâu ???
- Có, em nhìn thấy anh có tương lai, có tiền đồ… Em đối xử với anh có gì không tốt ??? Mấy tháng nay em có làm gì sai đâu ?
- Thì anh có bỏ rơi em đâu ? Anh vẫn gặp em đây còn gì.
Yêu vì cái tương lai, lý do cao đẹp quá cơ. Mình thừa nhận là mình quá đáng. Nhưng mình bắt đầu hết kiên nhẫn.
- Đến giờ cơm rồi, anh đói. Về thôi.
- Em không muốn về.
- Không về thì ở lại. Chìa khóa xe đấy. Cứ cầm lấy mà về, anh đi trước, mai anh qua lấy xe.
Mình tháo lấy chìa khóa nhà cầm riêng rồi vứt chìa khóa xe lại, cầm bao thuốc đi về. Bé đuổi theo, hậm hực bảo
- Anh đưa em về.
Mình đưa Trang về thẳng 1 mạch, trên đường đi không nói gì. Đến đầu ngõ mình mới bảo :
- Lúc nào rảnh thì anh sẽ gọi.
- Thỉnh thoảng em nhắn tin với gọi anh được không ?
- Được.
Mình về nhà, lòng rối bời. Giả dụ mà Trang cũng chỉ coi mình như “chó” giống L hay mấy cô xì xin xì teo thì bỏ đã dễ. Đằng này lại quyến luyến mình như thế, miệng mình nói cứng thế thôi chứ phũ cũng không đành lòng.
Tự nhiên mình lại nhớ đến cái bài hát lâu lâu rồi, mà 1 thằng con trai hát với 2 đứa con gái, có cái câu "một người trao anh niềm tin, một người anh trao hy vọng" ... Giống mình bây giờ thế.Chap 8
Mình cảm thấy cực kỳ nặng nề. Tại vì mình cũng không phải là người xấu đâu các bác ạ.
Mình ít nhiều cảm thấy có trách nhiệm với tình cảm của Trang. Nhưng là thằng đàn ông, có mấy kẻ suốt đời suốt kiếp chỉ yêu 1 người mà không rung động với bất cứ ai ??? Ở đây không có “các chị, các mẹ” nên mình cũng thoải mái mà sống thật với bản chất thôi. Nói thật các bác lại bảo mình khốn nạn chứ nhiều ông không ngoại tình thì có khối đấy mà thương vợ. Đồng ý là tình yêu thì phải chung thủy, đàn ông chung thủy về mặt tình cảm là chấp nhận được rồi. Thỉnh thoảng đổi món, về nhà cơm nước thuế má đầy đủ, như thế vẫn an toàn, hạnh phúc.
Ấy là suy nghĩ của mình hiện giờ. Có thể đến khi lập gia đình, có con rồi mình sẽ thay đổi chẳng hạn, nhưng giờ mình nghĩ thế. Có điều bồ bịch thì không nên có tình cảm.
Đôi dòng tâm sự thế để lấy khí thế kể tiếp ^^
Như mình nói đấy, ngoại tình dẫn đến cảm giác tội lỗi, cảm giác tội lỗi khiến người ta muốn bù đắp cho nhau hơn, đấy, nói một cách tích cực thì ngoại tình dẫn đến việc thắt chặt tình cảm hơn… Trên đường về mình mua 2 cân táo ambrosia cho Mít, vì Mít thích món này, mà đúng hơn thì Mít ăn tạp lắm, cái gì ngon là ăn tì tì, chả sợ béo bủng gì sất.
Mình về nhà, Mít ra tận cửa ôm mình hỏi có lạnh không, rồi cởi áo khoác giúp mình nữa, tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện mình đi đâu, gặp ai, làm gì. Tội lỗi vãi cả ra.
Ăn tối xong, mình chủ động nhận rửa bát. Mít thay quần áo, trang điểm đòi đi chơi bù hôm qua. Mít bảo muốn lên cầu Long Biên đón gió. Giờ thì Mít đòi đi đâu chả được.
Gió trên cầu lạnh sun vòi. 2 đứa đứng nói chuyện mà răng hàm trên đập vào hàm dưới như kiểu súng liên thanh. Đứng đấy 1 lúc thì mình bảo về nhà, đi ngủ sớm mai đi làm.
Trên đường về, Mít đút tay vào túi áo mình, nói nhỏ :
- Anh chưa tặng quà noel cho em.
- Em muốn quà gì ?
Mít đặt tay lên ngực mình, chỗ gần tim, nói như thổi vào tai mình :
- Em chỉ muốn cái này thôi!
Yêu quá cơ. Giả dụ mà Mít có bảo mình hùng hục làm kiếm tiền mua nhà, mua ô tô cho Mít thì mình cũng cố.
Lại lòng vòng qua bờ Hồ vì Mít đòi ăn kem Tràng Tiền nữa, mình với Mít tay trong tay ngồi ghế đá hôn nhau như bao nhiều cặp khác, giản dị mà ngọt ngào lắm. Bọn mình chỉ hôn trong sáng chứ không có sờ mó linh tinh gì ở chỗ đông người như các thanh niên khác đâu nhá. Thà hôn công khai và không đái bậy chứ nhất quyết không hôn lén và đái bậy công khai.
- Anh ơi mua hoa tặng chị đi.
À, lại bán hoa hồng dạo đây. Mình là mình thấy bán nước thì thiết thực hơn, vì các đôi ở đây cứ hôn hít tít mù, nước bọt bay hơi rồi khát nước chứ hoa hoét mà làm gì! Cơ mà nhọ cái là lúc ăn cơm mình bỏ ví trên bàn uống nước, đến khi đi chơi quên không cầm ví theo.
- Có bó nào 10 nghìn hay 20 nghìn không?
Mình lộn trái cả cái túi quần ra được đúng 2 tờ 10k. Mít ngồi dựa đầu vào vai mình, mỉm cười.
- Xe đẹp thế này, người yêu xinh thế kia mà ki bo thế! Làm gì có bó nào 10 nghìn với 20 nghìn.
- Thế mua 1 bông thôi, có bán 1 bông không ?
- 1 bông thì còn được …
Tổ sư cái thằng bán hoa, chảnh tuất! Mít cầm hoa hồng xấu như chó cấu thế mà lại cứ tủm tỉm cười, đã thế còn cao hứng đến mức trên đường về thỉnh thoảng lại kiss vào má mình rõ kêu. Nghĩ lại thấy lúc ý mình nói chuyện rõ là thô bỉ. Với gái khác chẳng bao giờ mình làm thế, nhưng đi cùng Mít thì thoải mái.
Về đến nhà Mít lại mặc áo của mình, trong phòng cũng ấm nên kệ cho Mít thích mặc gì thì mặc, mà không mặc gì thì mình lại càng thích.
Đêm hôm đấy tuyệt lắm, Mít cũng tuyệt lắm, nhưng mình không kể chi tiết đâu, mặc kệ các bác tự tưởng tượng với lại GATO đấy
Thiên đường và địa ngục đúng là chỉ cách nhau 1 tiếng … chuông báo thức! ...