n ra khi đi chơi nhà thằng bạn ở gần đây và biến nó thành điểm hẹn hò lí tưởng mà không bị ai quấy rầy. - chỗ này thế nào hả cô bé? - được đấy anh ạ,rất thoáng đãng và ít người. anh giỏi đấy chứ. - chỗ này là 1 nơi rất đặc biệt,chỉ những ai đặc biệt thì anh mới đưa tới đây thôi đấy. -nói rồi nó quay sang và nháy mắt với cô bé. - vậy sao,em đặc biệt ở điểm gì thế? - anh sẽ nói với cô bé trong lần gặp lần sau nhé. -nó bắt đầu giở mấy bài văn tán gái của mình ra. - anh khôn nhỉ,tại sao lại phải nói trong lần gặp sau? em tưởng anh sẽ chỉ là xe ôm cho em trong buổi tối hôm nay thôi chứ. - ồ anh đã nói thế ah? anh chỉ nói rằng với 1 cô bé xinh đẹp như em thì anh lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ chứ nhỉ. - anh thú vị thật,chắc mấy cô người yêu của anh không bao giờ thấy chán khi yêu anh đâu nhỉ? - haha,cô bé nghĩ thế sao? thế mà anh chẳng thấy cô nào nghĩ như cô bé đâu đấy. - nghĩa là anh chưa có người yêu? lại 1 lần nữa nó bất ngờ về cô bé. cách nói chuyện rất táo bạo và tự tin của cô bé làm nó cảm thấy khá thú vị. - cô bé nghĩ sao? - em không tin lắm. nhưng không sao,chuyện đó cũng không quan trọng. miễn sao những lúc em cần 1 xe ôm thì anh sẽ có mặt đúng như lời anh nói là được. vậy bây giờ mình nói đến chuyện tiền công của anh nhé. vàohttp: cô bé thò tay vào chiếc túi nhỏ xinh xinh luôn đeo bên vai và định lấy tiền đưa cho nó. nhưng nó đã nhanh tay nắm lấy cánh tay cô bé cản lại. - tiền nong đâu quan trọng. được phục vụ 1 tiểu thư xinh đẹp như cô bé là anh rất vinh hạnh rồi. - anh khéo miệng lắm. được thôi,là anh quyết định đấy nhé. nói rồi cô bé quẳng chiếc túi sang 1 bên và thả người xuống bãi cỏ êm mượt. 2 mắt cô bé nhắm lại,đôi môi khẽ mìm cưởi thoải mái như đang nằm trên chiếc giường thân yêu ở nhà vậy. nó ngắm cô bé thật kĩ. thật sự cô bé rất xinh và đáng yêu. 1 khuôn mặt ngây thơ với đôi môi đỏ hồng xinh tươi mà nó chắc chắn rằng bất cứ thằng đàn ông nào nhìn thấy cũng chỉ muốn chiếm lấy cho riêng mình. hình như cô bé vẫn còn hơi say,đôi má ửng hồng lên lại càng đáng yêu hơn. - đợi anh ở đây nhé,anh sẽ quay lại ngay. - anh đi đâu vậy? - đừng lo,anh không bỏ rơi 1 thiên thần lại đây đâu. nó nháy mắt với cô bé rồi phóng xe đi. … - em uống đi. nó đưa cho cô bé 2 viên thuốc chống say và 1 trai nước lọc. - thuốc gì vậy anh? - thuốc chống say,sẽ tốt cho cô bé đấy. không phải thuốc ngủ đâu,anh vẫn còn giữ vỏ thuốc ở đây nè. -nói rồi nó moi cái vỏ thuốc từ trong túi quần ra. - anh chu đáo nhỉ. cám ơn anh nhiều. -cô bé cầm lấy 2 viên thuốc và uống. - sao cô bé lại uống say vậy? mà em uống với ai? - à,em uống 1 mình thôi. em mới chia tay người yêu nên… - anh hiểu rồi,cô bé không cần nói nữa đâu. cũng muộn rồi,cô bé muốn anh đưa về không? - em không muốn về. mà có về thì cũng chẳng có ai ở nhà đâu. bố mẹ em đã cùng đi công tác nước ngoài rồi. - vậy ah. nhưng vẫn phải về nhà chứ,ngủ ở ngoài là không tốt đâu. - hihi… - sao em lại cười? - vì em nghĩ là con trai bây giờ cơ hội lắm. nếu là người khác co lẽ họ sẽ không nói với em như vậy đâu.hihi - à! hì,cô bé cũng thích nghi nhanh với thời đại nhỉ. nhưng anh là tuýp người của quá khứ mà. để anh đưa em về. … - nhà em đây rồi. anh có muốn vào chơi 1 chút không? không có ai ở nhà đâu. căn nhà rất to,trông cứ như 1 biết thự vậy. bây giờ thì nó hiểu tại sao cô bé lại không muốn về nhà. 1 mình trong căn nhà rộng thế này,chắc cô bé thấy cô đơn lắm. - bố mẹ cô bé không dặn là không được cho người lạ vào nhà ah? - có chứ,dặn từ năm em 3 tuổi rồi ý chứ. nhưng anh đâu phải người lạ. anh là xe ôm của em mà. -cô bé cười nhí nhảnh với nó trông mới đáng yêu làm sao. - hì,xe ôm thì chỉ được phép chở khách đến cửa thôi. đúng không cô bé? - cũng đúng. - thôi em vào nhà đi,chút về anh sẽ gọi cho em. - vâng ạ! à anh nè. chụt! -cô bé khẽ hôn lên má nó. – đây là tiền công của buổi tối hôm nay. nói rồi cô bé chạy thẳng vào nhà để lại mình nó vẫn đang ngẩn ngơ với cái cảm giác ấm áp mềm mại còn đang đọng trên má. nó khẽ mỉm cười,tại sao 1 thằng con trai 22 tuổi đầu với kinh nghiệm tình trường đầy mình và lúc nào cũng có đến mấy mảnh tình vắt vai mà lại sao xuyến vì 1 cô bé thế này nhỉ. nó nhìn vào căn nhà với 1 chiếc phòng trên tầng 2 đang sáng đèn mà nó đoán là phòng của cô bé và khẽ nói. - cám ơn em nhé thiên thần. … - con đi đâu mà giờ này mới về thế hả? - con đi chơi với mấy thằng bạn 1 chút. cô con dâu tương lai của mẹ không hề đến buổi hẹn,cô ta cho con leo cây cả tiếng đồng hồ đấy. thế mà mẹ cứ hết lời khen cô ta. - cái thằng này,chưa biết chuyện gì đã nghĩ xấu người ta. lúc tối cô Hoa (mẹ của cô ta) có gọi cho mẹ. cô ấy báo là tối nay Hương (cô ta) có việc bận đột xuất nên không đến đc. vì việc quá bất ngờ nên cô ấy không báo cho nhà ta biết trước được. mẹ có gọi cho con nhưng máy con tắt còn gì. mẹ nói nó mới chợt nhớ ra là lúc đó vì không muốn bị ai làm phiền khi đang ở bên cô bé nên nó đã tắt máy. - à máy con hết pin. thôi con lên phòng đây. - ừ. à mà này,người ta nói sẽ sớm hẹn gặp vào 1 ngày gần nhất đấy nhé. - con biết rồi. nó tự nhủ,việc đột xuất của cô ta hoá ra lại thành tốt. nếu không nhờ có thế có lẽ nó đã không gặp được thiên thần tối nay của nó. … - cô bé ngủ chưa? - cô bé thì ngủ rồi,chỉ còn thiên thần đang thức thôi. - vậy sao. sao thiên thần lại phải thức vậy? - vì thiên thần thì đâu cần ngủ,thiên thần thì phải đi giúp mọi người có những giấc mơ đẹp chứ. hihi - hì,thế thiên thần định giúp anh có những giấc mơ đẹp bằng cách nào đây? - thì anh cứ cúp máy và nhắm mắt lại đi. rồi nghĩ về cô bé là được mà. - tại sao lại nghĩ về cô bé chứ không phải thiên thần? - vì cô bé thì có thật,có thể là của anh. còn thiên th...