ần thì không có thật,và là của mọi người. - không phải thế đâu,thiên thần có thật đấy. tối nay anh đã gặp 1 thiên thần mà. - vậy sao? thiên thần ấy tên là gì? - à… ừ thì anh chưa kịp hỏi. nhưng anh đã biết nhà và số điện thoại của thiên thần rồi. - vậy sao? nhà thì có thể đổi,số điện thoại thì lại càng dễ. thiên thần biến mất đây. - úi đừng đừng,thiên thần mà biến mất thì anh biết làm xe ôm cho ai. - thì làm xe ôm cho cô bé. - hì,nhưng anh muốn làm xe ôm cho cả 2 cơ. - anh tham thế. nhưng thiên thần không cần xe ôm đâu,vì thiên thần có cánh mà,thiên thần tự bay được rồi. chỉ cần anh làm xe ôm cho cô bé thôi. - hì,thế không biết mai cô bé có cần xe ôm không nhỉ? - chắc là không đâu. nhưng trước cổng trường đại học kinh tế có 1 cái gốc cây đẹp lắm mà chẳng ai đứng cả. buồn thế. - vậy ah. thế để mai anh thử đứng cho cô bé xem có hợp không nhé. … - anh lại đến muộn rồi. -cô bé hậm hực. - anh xin lỗi,tại hôm nay nhà gửi xe đông quá,anh vất vả lắm mới lôi được xe ra đấy. đừng giận anh nữa mà. -nó giả bộ mặt mếu và đưa tay lên chùi nước mắt. - thôi thôi được rồi,người ta đang nhìn kìa. sợ anh quá đấy. -cô bé ngại quá mặt đỏ cả lên rồi ngồi vội lên xe,2 tay còn che che má nhìn đáng yêu quá. - hehe,anh còn không ngại mà cô bé của anh lại ngại ah? - ai mặt dày được như anh chứ. - hì,mặt dày thì mới làm xe ôm ngày nào cũng đứng cổng trường đợi em được chứ. - à à,có nghĩa là có người không thích như thế chứ gì? -cô bé béo nó 1 cái đau điếng vào eo. - á á… đâu có đâu có,ai dại gì mà không thích cơ chứ. - lúc nào cũng chỉ giỏi mồm mép. bảo sao các em không xếp hàng theo anh cơ chứ. -nói rồi em lại béo cho nó 1 cái nữa. - ối ối… con kiến con kiến nó cắn vào eo tôi đau quá. -nó cố tình nói to làm mấy cô cậu sinh viên đứng gần đó cũng phải phì cười. - anh… anh có cho xe chạy đi không thì bảo. -lần này thì cô bé ngượng thật sự,vội vàng úp 2 tay che kín cả mặt. - haha. ai bảo em bắt nạt anh chứ. … - sao lần nào đi chơi em cũng muốn anh đưa đến đây thế? - vì chỗ này yên tĩnh và đẹp mà. mà này,anh đã từng đưa bao nhiêu cô đến đây giống như em rồi hả? - đâu có ai đâu,có mỗi mình em mà. àh không,anh còn đưa 1 thiên thần đến đây nữa. - chỉ giỏi nịnh. -cô bé khẽ ngả người vào lòng nó. đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay nó. – anh này,anh đã nghĩ đến chuyện lấy vợ chưa? nó hơi ngạc nhiên với câu hỏi về em. 1 phần vì nó không hiểu tại sao em lại hỏi như vậy. vàohttp: 1 phần khác vì nó thấy lạ khi gần đây sao 2 cái từ “lấy vợ” cứ bám lấy nó thế. - sao em lại hỏi như thế? - à em chỉ tò mò thôi mà. anh sắp ra trường rồi,có công việc ổn định thì cũng phải tính đến chuyện cưới vợ chứ lại. - hì,chuyện đó để em học xong rồi mình sẽ tính nhé. -nó khẽ hôn lên tóc em. - tại sao lại thế? - ôi bình thường em thông minh mà sao bây giờ lại ngố thế. thì là đợi em ra trường thì anh mới lấy em được chứ. - xí,ai thèm lấy anh chứ. anh đi mà lấy mấy cô bồ nhí của anh ý. -em giả vờ đẩy nó ra xa. - haha,làm gì có cô nào chứ. có mỗi cô bé này thôi. à còn 1 cô nữa nhưng mà không lấy được. cô bé vùng người quay lại nhìn nó,đôi mắt nghiêm nghị. - anh đã từng muốn lấy ai rồi mà không lấy được sao? sao bây giờ anh mới nói với em? - haha,cô bé ngốc của anh. là cái cô thiên thần kia kìa,cô ấy bảo là thiên thần là của mọi người,không phải của riêng anh. thế thì làm sao mà anh lấy được,nên anh phải lấy cô bé của anh thôi. -nó ôm lấy cô bé và khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại như những sợi tơ óng ánh dưới cái nắng chìu hiu hắt. - nếu bây giờ mình lấy nhau luôn thì sao? - thì càng tốt chứ sao. anh càng đỡ lo mất em. chỉ sợ bố mẹ em chê chàng rể nghèo thôi. - anh nhớ nhé,là anh nói đấy nhé. anh không được hối hận đâu đấy. - hì,anh sẽ không bao giờ hối hận đâu. - thế thì anh phải ngoắc tay hứa với em đi. làm thế này nè… -em cầm tay nó và chỉ nó cách ngoắc tay giống như bọn trẻ con vẫn thường làm khi hứa với nhau điều gì đó. - thế này hả? - đúng rồi. từ bây giờ ai không giữ lời hứa sẽ bị biến thành con kiến.hihi - đấy là cách của em. bây giờ anh dạy em cách của anh nhé. em nhắm mắt lại đi. - sao lại phải nhắm mắt? thế thì làm sao mà nhìn thấy gì được. - thì em cứ nhắm lại đi. không được ti hí nhé. - đây em nhắm rồi nè. như thế nào tiếp hả anh? nó khẽ đặt lên môi cô bé 1 nụ hôn ấm áp và ôm chặt cô bé vào lòng mình. nếu có thể ước,nó ước phút giây này sẽ dừng lại mãi mãi. để nó được bên em,được sưởi ấm cho thiên thần của nó mãi mãi. … - Hưng này,tối mai con đừng có hẹn ai đấy nhé. nhà ta được mời dùng cơm đó. - dạ vâng! nhưng là ai mời vậy mẹ? - là nhà cô Hoa chứ ai. cô chú mới đi công tác nước ngoài về hôm qua xong nên muốn 2 gia đình gặp mặt nhau. cũng là để xin lỗi gia đình ta về việc lần trước em Hương đã không đến buổi gặp mặt được. - nhưng… cả tháng nay con có thấy người ta liên lạc gì đâu. sao tự nhiên bây giờ lại muốn 2 gia đình gặp nhau làm gì chứ? -nó thật sự lo sợ. nó vừa mới tìm được tình yêu của chính nó,vậy mà lại bị vướng vào chuyện này. cả tháng nay không thấy gia đình bên đó liên lạc gì,nó cứ tưởng họ đã quên vụ đám cưới định sẵn đó rồi. ai ngờ… - cái thằng này lạ thật. mẹ vừa nói là cô chú ấy bận đi công tác nước ngoài mới về đấy thôi. bây giờ người ta về rồi thì người ta mới muốn gặp mình để bàn chuyện cưới xin chứ. - nhưng mà con còn đang bận làm đồ án mà. để thư thư thêm 1 thời gian nữa được không mẹ. - không được,cưới vợ phải cưới liền tay. con bé Hương vừa được người vừa được nết,không biết giữ lấy là tiếc cả đời đấy con. với lại cô chú chỉ về nước vài tháng rồi lại phải đi công tác tiếp nên người ta muốn mọi việc xong xuôi ổn thoả để yên tâm bay sang bên đó. mẹ